200 บรรทัดแรก
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
TA SẼ TỚI SỚM THÔI
Chẳng phải quá tàn nhẫn sao?
Vì con bướm quái ác đó
mà bao năm qua
tôi đã sống trong khổ sở.
Nhưng sao con bướm đó
lại có thể là mẹ của Mun Yeong?
Nên tôi hy vọng
cô ấy sẽ không biết gì hết.
Tôi không muốn Mun Yeong đau khổ như tôi.
Tôi không muốn cô ấy tổn thương.
Không cần phải để tâm đến cảm xúc của người khác.
Nếu cô ấy có thể
sống như thùng sắt rỗng thì tốt quá.
Tôi thấy có lỗi với mẹ,
có lỗi với anh lắm. Giờ tôi phải làm sao đây?
Bọn em đi nhé.
Nếu chốc nữa anh đổi ý thì đến nhé.
GANG TAE
ĐỊA CHỈ PHÒNG CHỤP
Nhờ có Mang Tae mà anh đưa cho em,
em không còn gặp ác mộng nữa.
Anh, anh trai anh và Mang Tae.
Thật tốt vì ta thành người một nhà.
Tái bút.
Trả lại Mang Tae cho em.
Nó là của em!
Mời chị ngồi xuống ghế.
Còn anh thì đứng cạnh chị ấy.
Vâng, tốt rồi ạ. Anh xích vào một chút nhé?
- Vâng. - Đúng rồi. Đẹp lắm.
Nào, giờ thì nhìn vào ống kính và cười tươi vào nhé.
Tươi lên nào. Hướng mắt về ống kính. Chuẩn bị!
- Một, hai… - Ôi!
Khoan. Chờ một chút ạ.
Em trai tôi… Em trai tôi tới rồi.
Trời ơi, em tôi. Em trai ruột của tôi.
Vẫn chưa
quá muộn nhỉ?
Em còn định bảo họ ghép ảnh anh vào nếu anh không đến.
Bởi thế anh mới đến.
Ngầu thật. Em ngầu quá đi mất.
Bộ này bao nhiêu? Là 100.000 won à?
- Anh cũng ngầu lắm. - Ừ, anh cũng ngầu.
Ái chà, tóc em còn vuốt keo nữa kìa.
Em dùng keo vuốt tóc của anh à?
Nếu ba người cùng chụp
thì anh cũng đứng cạnh đi.
Vâng. Ba người cùng chụp nhé.
Đây là ảnh gia đình chúng ta. Ảnh gia đình ấy.
Hai anh đứng gần cô gái chút nữa.
Vì là ảnh gia đình nên chụp vui vào nhé.
Tôi chụp đây.
Cười lên nào.
Được rồi, chụp nhé.
Một, hai, ba!
CHƯƠNG 13 BỐ CỦA JANGHWA VÀ HONGRYEON
Tôi về rồi đây.
- Giám đốc về rồi à. - Ừ, Seung Jae.
Mà cô đi đâu vậy?
Tôi nhắn tin rồi mà.
Hôm nay tôi gặp nhà văn và họa sĩ
để đi lấy tư liệu ở thư viện mỹ thuật.
Này, làm sao tôi đọc tin nhắn được.
Cô bảo tôi tắt điện thoại mà…
Đau tôi!
Chị Ju Ri ở trong phòng đấy!
Hình như kế hoạch tác chiến hiệu quả rồi.
Vậy à?
Cho nên trước khi chị ấy hỏi "Xem mắt thế nào rồi",
anh tuyệt đối đừng nhắc đến. Rõ chưa?
Tại sao?
Cô chém gió là tôi đi xem mắt một người
giống Song Hye Kyo mà.
Trời ạ, cứ im lặng nghe lời tôi thôi.
- Giờ tôi phải đi đây. Gặp sau. - Ừ.
- Chào anh. - Ừ, đi cẩn thận.
Được rồi.
Cô Ju Ri.
Tôi vào được không?
Được ạ.
Tôi đến báo là tôi đã bình an trở về.
Chắc anh mệt lắm nhỉ. Anh nghỉ đi.
Hình như hôm nay cô nghỉ làm?
Vâng.
Mẹ tôi có chuẩn bị một ít lá dâu tằm ướp
và rau diếp đắng cho tôi, nên tôi đem về đây.
Nếu cô chưa ăn thì chúng ta cùng…
Tôi ăn rồi. Anh đi ăn đi.
Vâng.
Tôi đã đi xem mắt.
Vâng. Tôi biết.
Trời ạ, cô ấy trông rất giống Song Hye Kyo,
hình mẫu lý tưởng của tôi.
Ngay từ lần đầu gặp, bầu không khí đã rất đầm ấm…
Giám đốc.
Mai tôi có buổi tập huấn
nên hôm nay phải học hết.
À, vâng. Xin lỗi cô.
Cô học chăm nhé. Cố lên!
Chết tiệt. Cái miệng ba hoa của mình.
Thật là. Tiêu rồi.
ĐÙA À? SONG HYE KYO? VUI LẮM HẢ?
Quỷ quái thật.
Ko Mun Yeong nghĩ muốn cho ai leo cây cũng được à?
Không sao.
Khẩu nghiệp giúp giải tỏa căng thẳng.
Khỏe mạnh sống lâu nhé, cô Seung Jae.
Vâng.
Chào cô, Giám đốc mỹ thuật Seung Jae.
Hôm nay anh mặc âu phục à? Ngầu quá!
- Anh muốn đến đây à? - Ừ, thư viện mỹ thuật.
Cực kỳ nhiều tranh luôn.
- Mời theo tôi ạ. - Vâng.
Đi hướng này ạ.
- Đi thôi. - Anh.
- Sau này đừng mặc bộ đó nữa. - Tại sao?
Không đẹp lắm đâu.
Quần áo điều dưỡng hợp hơn rất nhiều.
Vậy à?
Anh còn định mua thêm vài bộ.
Âu phục cũng thoải mái.
Nhìn rất không thoải mái. Đừng mặc.
Anh biết rồi.
Vậy em cũng đừng mặc vậy.
Vì nhìn rất không thoải mái.
Khỉ gió.
Này! Em bảo không mặc thì đừng mặc,
không thì em xé rách hết đấy! Nghe chưa?
Đừng có mặc!
"Cô bé có một ngôi nhà búp bê
trông rất đẹp đẽ".
Đây là họa sĩ rất nổi tiếng trong lĩnh vực vẽ minh họa.
Nghe nói bọn trẻ dạo này
- thích phong cách vẽ này… - Này,
đang ở thư viện, yên lặng đi.
Đó là phép lịch sự ở thư viện, nhé?
CHIẾC ĐĨA VÀNG
Như anh đã biết,
truyện của nhà văn Ko Mun Yeong vốn u ám và tàn nhẫn.
Do đó sẽ rất hay nếu tranh của anh tạo ra hiệu ứng ngược
với nét vẽ ấm áp và đơn thuần.
Ví dụ như hình ảnh ánh nắng nhàn nhạt vào ngày xuân.
Còn nữa… À, đúng rồi.
Một thứ gì đó tạo cảm giác bềnh bồng. Lấy pastel làm tông màu chủ đạo
để trung hòa những câu chuyện có phần nặng nề của tác giả Ko…
Tôi từ chối.
Tôi không tán thành.
Tại sao ạ?
Nếu bị trung hòa thì sẽ như món canh nhạt nhẽo. Canh nhạt ấy.
Ai mà thèm ăn món đó chứ?
Đến chó cũng không thèm.
Ngầu quá đi.
CHÚ CHÓ MÙA XUÂN
NGÀY XỬA NGÀY XƯA, CÓ MỘT CHÚ CHÓ…
Nghe nói anh là Chú Chó Mùa Xuân.
Anh? Tại sao?
Bạn của anh, Jae Su hay Jae Mi gì đó.
Anh ấy nói
anh là đứa trẻ tuyệt đối không cho người ta thấy lòng mình
và một mình ôm cơn đau âm ỉ.
Chú Chó Mùa Xuân là thế.
Hai người gặp nhau rồi à?
Em muốn hỏi rốt cuộc vì sao anh bực mình
nên đã gọi anh ấy tới nhà.
Em đặt mười hộp pizza, và anh ấy tới như đạn bay.
Rồi sao?
Cậu ấy nói gì?
Anh ấy bảo đừng hỏi nữa,
vì nhìn thấu tâm can anh không có gì tốt đẹp.
Cho nên em sẽ từ bỏ.
Bây giờ em không tò mò gì nữa.
Ko Mun Yeong.
Đối với chuyện…
phải bảo vệ và chăm sóc cho người khác,
anh thấy rất chán ghét
và mệt mỏi.
Anh được sinh ra để làm vậy,
phải kiếm sống như vậy,
nên anh đã ép buộc mình.
Nhưng sao?
Giờ đây,
thay vì công việc,
đó sẽ là mục tiêu anh vươn tới.
Việc liều mạng để bảo vệ gia đình…
Giờ nghĩ lại,
anh thấy nó cũng hay đấy chứ.
Ai mà động vào gia đình anh,
anh sẽ không để yên đâu.
Ai mà cướp đi,
anh sẽ quyết đuổi theo để giành lại.
Bằng mọi giá, anh sẽ bảo vệ gia đình mình.
Trong gia đình đó…
cũng có em chứ?
Nếu đã chụp ảnh gia đình,
thì chính là gia đình.
BỆNH VIỆN TÂM THẦN ỔN ĐỊNH
Đừng gọi cho tôi nữa.
Lấy tư cách gì mà đến đây?
No comments yet. Be the first to leave one.