200 บรรทัดแรก
Ở tập trước của Suits...
Nếu ông thua,
thì chúng ta không sáp nhập.
Anh thắng thì muốn gì cũng được.
Anh thua thì cậu phải ở lại.
Và kéo dài lệnh bất cạnh tranh,
và anh sẽ có cơ hội
để có thể có tên mình trên cánh cửa đó,
vì bây giờ thì chưa được đâu.
- Không đủ chỗ cho cả hai ta đâu. - Trừ khi ta dành chỗ...
cho nhau.
Tôi cho gã vào danh sách và nộp rồi.
Nhưng anh đâu có trong danh sách của gã.
- Không đâu. - Cậu sẽ làm mà.
Harvey sẽ không tha thứ tôi.
Đây là lá thư gửi cho Phòng Công tố,
nói rõ việc cậu phá luật.
Cậu nộp đề xuất của cậu,
tôi nộp đề xuất của tôi.
Anh đâu có ở đó.
- Tôi đâu cần đến. - Jessica...
Cậu đâu có làm cho Jessica. Cậu làm cho tôi.
- Cậu bị đuổi việc. - Không đâu.
Anh có thể cứ nói là anh không yêu em nữa thay vì bán đứng em mà.
Anh đâu bán đứng em, Scottie.
Em vừa bị đuổi.
Dù cô ta có làm gì đi nữa,
không có cô ta thì không có sáp nhập.
Cậu sẽ để cô ta làm ở đây hay ở London?
Cậu sẽ ở lại đây,
khiêm nhường lại,
và biết thân phận của mình đi.
Anh chưa từng học Havard.
Gì cơ?
Anh là một kẻ giả mạo.
Này.
Tôi có nhận tin nhắn. Chuyện gì thế?
Họp thành viên. Nhân viên cốt yếu thôi.
- Giữa đêm hôm vậy hả? - Cậu sợ bóng tối sao?
Nếu có con quái vật Cookie đi theo thì không sợ đâu.
Vậy thì đi gọi nó đi, vì ta đang hoàn tất những điều lệ cuối của vụ sáp nhập.
Chúng ta?
Chúng ta.
- Vậy giờ tôi là thành viên rồi à? - Từ từ nào, Marcia Clark.
Jessica và tôi có bàn rồi.
Cậu sẽ chịu trách nhiệm về vụ sáp nhập này.
Cậu xứng đáng được ở đây.
Jessica và anh có nói chuyện rồi à?
- Anh tha thứ rồi sao? - Cô ấy thắng. Tôi thua rồi.
- Không có gì phải tha thứ cả. - Còn tôi thì sao?
Cậu đã làm việc phải làm.
Anh không biết tôi đã mong câu nói đó đến mức nào đâu.
- Vụ sáp nhập đã hoàn tất. - Và chúng tôi muốn cho mọi người thấy
rằng hãng Darby Pearson mới sẽ lớn mạnh hơn,
giàu quan hệ hơn...
Và quan trọng nhất,
- dựa trên một nền tảng... - Lật lọng.
Cái quái gì thế?
- Tôi nói cô ta rồi. - Nói gì cơ?
Rằng Mike Ross là đồ giả mạo,
và tôi sẽ không để hắn thoát được đâu.
- Sao em lại làm vậy chứ? - Anh tự hại bản thân mình thôi.
Anh còn định ngắm cái bản đề xuất đó bao lâu nữa?
Đến khi một trong hai chớp mắt.
Deron đã ký rồi. Anh cũng khen mà.
Tôi không ưa việc khen lắm.
Tôi chỉ muốn biết bố nó là ai thôi.
Gì thế, Donna?
Đã là tối Chủ Nhật rồi. Darby cần một câu trả lời.
London. Cho cô ấy đi London đi.
Anh có muốn nói về việc đó không?
Bảo Ray gặp tôi dưới lầu.
Và tôi có cần nói anh định đi đâu không?
Brooklyn.
Tôi không ngờ Harvey Specter vĩ đại
lại đến tận Brooklyn chỉ để giao hợp đồng.
Cũng tốt mà, vì tôi đến tìm bánh hot dog thôi.
Tôi nói rồi, đó là đề xuất cuối cùng.
Ông có nói thế, nhưng gần hết hiệp ba rồi,
và nếu ông muốn Deron Williams chơi cho ông trong hiệp bốn,
đây là số của anh ta.
Và cả nếu cậu còn đề xuất khác, mà cậu cũng đâu có,
anh ta cũng đâu có bỏ về giữa trận được.
Ý tôi là hiệp bốn của trận thứ bảy ấy,
khi mà ông sắp nắm được chức vô địch rồi,
câu hỏi không phải là "Ông có cần Deron không?" mà là
"Ông có muốn một chức vô địch hay không?"
Cậu chả có gì cả.
Và tôi cũng nói rồi, đó là đề xuất cuối.
Vậy chắc tôi phải đem Deron đi khoác áo đội Mavs vậy.
Mark Cuban chẳng chi mạnh thế đâu.
Sao không gọi hỏi thử?
Ừ mà đâu được, vì ông ta ghét ông mà.
Vớ vẩn. Bọn tôi không phải ruột thịt gì, nhưng gã đâu ghét tôi.
Giờ thì có rồi đó.
Có vẻ là, ông ta đã phát hiện vụ hồi tháng Năm rồi.
Sao cậu biết chuyện đó?
Vì tôi đã ở đó nói cho ông ta biết mà.
Cho ông đến 10 giờ sáng. Sau đó tôi sẽ gọi cho đội Dallas.
Và Mark...sẽ chả nghe điện của ông đâu,
nhưng chắc chắn sẽ nghe điện của tôi đó.
Sao tôi biết cậu sẽ không lật lọng và bắt gã chi nhiều hơn?
Ông đâu biết được.
Nhưng nếu ông không thử,
ông sẽ chẳng bao giờ biết luôn.
Jessica.
- Harvey. - Tôi không nhớ là đã đưa cô chìa khóa đó.
Tôi đâu nhớ là đã ủy quyền cho anh đi thương lượng sau lưng Deron Williams.
Cũng ổn thôi mà.
Có tôi chống lưng rồi đây.
Vậy tại sao tôi lại có hợp đồng với chữ ký của anh ta vậy?
Anh đã đòi bao nhiêu?
Gấp ba.
Anh điên rồi à?
Chúng ta có lợi thế mà.
Lợi thế gì?
- Rắc rối lắm. - Giải nghĩa cho tôi đi.
- Tôi lừa gã. - Thế đâu phải là lợi thế.
- Nếu gã tin thì là lợi thế đó. - Nếu không thì gã đuổi chúng ta
và lấy theo cả mười cầu thủ khác.
Vậy tốt nhất hắn nên tin.
Anh đòi gã ta gấp ba.
Nếu tôi có thứ tôi nói tôi có, thì tôi sẽ có được.
Nếu tôi không đòi gấp ba, hắn biết tôi lừa hắn.
Thế thì từ đầu đừng có lừa.
Tôi e là tôi đang làm thế rồi.
Anh biết tôi nghĩ gì không?
Tôi nghĩ anh muốn thất bại.
Tôi nghĩ ta đã mắc kẹt
với vụ sáp nhập anh không muốn, và lệnh bất cạnh tranh anh không chịu,
và anh đang cố khiến tôi đuổi anh.
Tôi có thể phá vụ bất cạnh tranh đó mà.
- Nhưng anh đã hứa rồi. - Đó là lý do tôi ở lại đây.
Jessica, đây là cách làm việc của tôi.
Cô thuê tôi, trả lương cho tôi để làm thế mà,
và cô đã từng trân trọng điều đó ở tôi.
Tôi sẽ không đuổi anh đâu.
Deron Williams cũng không.
Đội Nets đã đồng ý rồi.
Vậy trừ khi cô định nấu cho tôi bữa sáng ngày mai,
thì tôi nghĩ chúng ta xong rồi.
Em đã nói là em cần thời gian mà.
Anh biết, nhưng đã hai ngày rồi, anh không chịu nổi. Anh phải gặp em.
Em không muốn nghe anh chê bai về độ bừa bộn của chỗ này đâu.
Được thôi.
Thế sạch sẽ thì như nào nhỉ?
Đừng có mà có ý định đó.
Anh không thể không nghĩ được, được chứ?
Suốt hai ngày qua anh chỉ nghĩ thế thôi.
Mike, anh đến đây làm gì?
Vì sẽ không có chuyện đó đâu.
Không bao giờ sao?
Anh đã dối em về mọi chuyện.
- Rachel... - Anh nhớ em đã nói em cần thời gian chứ?
Đó là lý do em cần đó
- để xử lý cái tin sét đánh này của anh. - Anh gặp ác mộng.
Em hỏi lý do anh đến đây. Lý do là vậy đó. Anh...
Em đã tố cáo anh trước toàn công ty.
- Em sẽ không làm thế đâu. - Anh biết.
Và anh tỉnh dậy, anh nhận thấy ác mộng thực sự chẳng phải thế.
Mà chính là...
chuyện em không muốn ở bên anh nữa.
Anh nói thật lòng đấy à?
Anh đã thế từ lần đầu gặp em rồi.
Rachel...
anh biết anh không phải là người vừa ý em, nhưng...
em biết chuyện diễn ra trong căn phòng ấy. Em biết hai ta cảm thấy thế nào. Anh...
anh không muốn đánh mất điều đó.
Em cứ ước gì anh chưa từng nói.
Nhưng thế thì chuyện cũng đã chẳng xảy ra.
Nhưng nó đã xảy ra mà.
Và anh...
anh mừng là nó đã xảy ra.
Em cũng thế.
Nhưng nếu anh bị phát hiện thì sao?
Có thể là anh bị ác mộng thôi, Mike,
nhưng anh đâu thể vờ là anh không sợ bị bại lộ.
Tất nhiên anh sợ chứ.
Nhưng cũng đâu có làm gì được.
Có thể là có thì sao.
Ý em là sao?
Nghỉ việc đi.
Ngày mai đến sở,
và cứ nghỉ việc thôi.
Tôi cần nói chuyện với cô.
Cậu muốn nói về chuyện đã thành ra thế nào,
nhưng nơi để nói chuyện đó...
là một nơi kín đáo hơn.
Cậu không vượt qua được đợt sáp nhập.
Cậu lừa Hardman,
chơi cả Monica Eton,
và để ta lên đầu công ty Thực phẩm Folsom. Đã nhiều lần lách qua khe cửa hẹp lắm rồi.
Và tôi đã không cứu cậu nếu không nghĩ cậu xứng đáng được ở đây.
Tôi không biết phải nói gì.
Thường thì sẽ phải nói "cảm ơn" đó.
Con đường phổ biến để đến được đây không bao gồm chuyện đâm lén người khác.
Không à?
Khi tôi mới 16,
tôi về nhà, và mẹ tôi bảo tôi rằng bố mẹ tôi sắp chia tay.
Ly thân thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.