200 บรรทัดแรก
Sao giờ em lại thấy vui quá.
Phải nói rằng đây chính là điều em luôn ao ước.
Tận hưởng bữa ăn tối cùng chồng sau giờ làm.
Ở đây nóng quá.
Anh có thể...
biến ước mơ đó thành thật.
Tan làm mỗi ngày, đi về nhà và ăn mì...
Anh đồng ý điều đó, dù người anh sẽ đầy bột ngọt.
Em biết không.
Anh muốn làm chồng em.
Anh muốn cưới em.
Sao? Có phản đối không?
- Phản đối! - Bố!
Bố vợ.
Tôi phản đối đám cưới của cậu!
Sao bố lại ở đây? Lẽ ra bố phải ở bệnh viện.
Bác sĩ nói bố xuất viện được rồi. Và ống nước ở nhà bố thì bị vỡ.
Nên bố đến đây.
Lẽ ra bố nên gọi cho con.
Bố nhắn tin nhưng con không trả lời.
Hôm nay con rất bận rộn bởi vì có chuyện gấp xảy ra.
Chúng ta nói chuyện với nhau một lát được không?
Bố, nói chuyện ở đây đi.
Là chuyện giữa hai người đàn ông. Con tránh ra.
Đi nào.
TẬP 15
Hôm nay cậu thật sự làm tôi thất vọng.
Thì...
Cậu đến nhà nó cũng được. Bạn trai thì được làm thế.
Lúc tôi hẹn hò với mẹ của Mi So,
thì tôi thường đến nhà bà ấy mỗi khi mẹ bà ấy không...
Sao cậu có thể cầu hôn con bé bằng những lời ngớ ngẩn
nói rằng "chỉ ăn mì đến khi người đầy bột ngọt" hả?
Cháu xin lỗi.
Ý cháu chỉ muốn nói là một cuộc sống đơn giản và hạnh phúc.
Này.
Cậu có thật sự muốn cưới con bé không?
Vâng, cháu thật sự muốn ạ.
Vậy cầu hôn con bé lại lần nữa đi.
Gì cơ?
Phải luôn có sự lãng mạn, cho dù thời thế thay đổi ra sao đi nữa.
Tôi không cho con bé cưới một người mà chẳng có phong cách hay sự chân thành.
Sao? Cậu thấy không tự tin à?
Không, cháu tự tin!
Cực kỳ tự tin luôn ạ.
Tôi thích tinh thần như vậy.
Uống đi.
Cạn ly.
Cạn ly.
À này.
Cậu phải làm một màn cầu hôn thật lãng mạn.
Đôi mắt lôi cuốn này của tôi...
sẽ canh chừng cậu.
Vâng, xin chú hãy cứ để mắt đến cháu.
Được thôi.
Cạn ly.
Cạn ly.
Hãy uống cho đến khi say mềm đi.
- Cạn ly. - Cạn ly.
Tốt, cạn ly.
- Cạn ly. - Được, cạn ly.
Được rồi, thêm một ly nữa!
Số máy mà quý khách liên hệ...
Sao anh ấy không nghe máy mình chứ?
Anh ấy đang bị bố mắng sao?
Bố vợ ơi.
Nhờ chú mà Mi So được có mặt trên đời. Cháu rất trân trọng điều đó.
Cậu phải đối xử tốt với nó và thường xuyên mua đồ ăn ngon cho nó.
Cậu có biết con bé thích cá thu không?
Cô ấy không ăn cá thu nữa.
Hai năm trước, cô ấy bị mắc xương cá.
Từ đó thì cô ấy sợ nó lắm ạ.
- Vậy ư? - Vâng!
Vậy thì mua mấy cái chân gà này cho nó.
Nhất là mỗi khi nó căng thẳng đó.
Mỗi khi căng thẳng là nó muốn ăn đồ cay.
Cô ấy không ăn đồ cay nữa.
Lúc chú đang gặp rắc rối với khoản vay tư nhân,
cô ấy cứ luôn ăn chân gà cay,
bánh gạo cay và cá hagfish cay,
nên bao tử cô ấy có vấn đề.
- Vậy ư? - Vâng!
Nhưng...
sao cậu biết là tôi gặp rắc rối vay tiền?
Chú bị phá sản khi kinh doanh tại Nakwon.
Cháu biết là chú đứng ra vay nợ giùm nhưng lại sai lầm.
- Vậy ư? - Vâng!
Tôi thấy xấu hổ quá.
Gia đình tôi...
có ít tiền hơn cậu nghĩ đấy.
Có thể là cậu sẽ bất ngờ, nhưng chỗ con bé ở...
không phải của nó đâu. Thuê thôi.
Cô ấy phải trả tiền thuê mỗi tháng.
Giá là 200.000 won và đặt cọc 50 triệu.
- Vậy ư? - Vâng!
Hôm nay tôi biết được nhiều thứ về con bé hơn đấy.
Vậy, con bé chẳng có gì cả nhưng cậu vẫn thích nó à?
Vâng!
Cậu có chắc là sẽ không đổi ý chứ?
Vâng!
Cháu là người tiên phong trong thế giới đang thay đổi này.
Cháu sẽ không đổi ý về chuyện Mi So đâu.
- Đậu! - Sao ạ?
Làm gì?
Tôi bổ nhiệm cậu làm con rể của tôi.
- Cảm ơn ạ! - Nhưng...
cậu vẫn cần phải cầu hôn con bé cho đàng hoàng.
Vâng ạ!
Đúng là một đứa bé ngoan. Tôi thích cậu đấy.
Ngồi đi.
Bình tĩnh lại và ngồi xuống đi.
Bố yêu con.
Bố yêu con, con trai à.
Con cũng yêu bố.
Hãy đối xử tốt với Mi So của bố.
Bố muốn nó có được một người đàn ông có thể làm nó vui vẻ.
Không cần phải là một người giàu có.
Tất nhiên là bố cũng thích tiền chứ.
Vâng, bố nói gì cũng đúng cả. Đúng thế ạ!
Ôi, con gái của bố.
Bạn gái của anh.
Sao lại uống say đến thế chứ?
Tại sao ư? Vì bố thích thế.
Trời ạ. Bố vừa mới xuất viện. Sao lại uống nhiều thế này?
Bố đang bước sang tuổi 60 đấy. Cần phải giữ sức khỏe.
Kim Mi So!
Sao em lại nói năng thô lỗ với bố như thế!
Sáng mai anh phải họp hội đồng. Anh không nên uống nhiều thế này.
Anh còn phải đọc chương trình.
Bố có một bí mật.
Thỉnh thoảng bố cũng thấy sợ con bé.
Con cũng có một bí mật.
Con cũng hay sợ cô ấy lắm.
Giờ bố đi ngủ đây.
Trước khi về thì con nhớ bắt taxi cho con rể của bố nhé.
Con rể sao?
Bố ngủ ngon ạ.
Được rồi, con rể!
Tạm biệt.
- Tạm biệt ạ. - Tạm biệt.
Anh bị gì thế?
Phó chủ tịch.
Trời ạ.
Bạn gái ơi.
Điên mất thôi...
Anh làm ơn đi mà.
Vâng, thư ký Yang.
Vâng, chúng tôi đang ở ngã tư phường Jangchung. Anh làm ơn nhanh chút.
Anh ổn không?
Tửu lượng của anh đâu có tốt.
Lần sau hãy tự kiểm soát bản thân mình đi.
Mi So à.
Mi So à.
Anh yêu em.
Em biết đó.
Anh yêu em rất nhiều.
Nói thật thì...
chín năm trước,
khi anh gặp lại em,
anh đã rất hạnh phúc.
Mặc dù em không nhận ra anh,
nhưng anh vẫn rất vui.
Có lẽ...
đó chính là lúc...
anh...
yêu em.
Anh...
sẽ làm cho em hạnh phúc đến cuối cuộc đời.
Anh sẽ...
vì em mà hạnh phúc cả đời.
Anh yêu em.
Kim Mi So.
Gì vậy?
Sao mình lại ở đây?
Mình có làm gì sai trước mặt bố vợ không?
Bộ não hoàn mỹ à, khôi phục lại ký ức nào.
Thôi dẹp và nghỉ ngơi.
Cố dùng não còn thấy tệ hơn nữa.
Mình buồn nôn quá.
Ôi bao tử mình, ráng lên mà.
Nếu ngươi hủy hoại phẩm chất mà ta gìn giữ suốt 33 năm...
Ta sẽ không tha cho ngươi!
Phó chủ tịch, tôi đã làm gì sai sao?
Không, không phải tôi nói chuyện với anh.
Tôi nói với bao tử tôi.
Gì cơ? Bao tử của anh ư?
Phải!
Chào buổi sáng.
Có chuyện gì vậy?
Chúng tôi muốn tặng cô thứ này.
Chúng tôi có huy chương tri ân tặng cô.
Huy chương tri ân?
Liệu thư ký Kim đã quên đi thân thuộc cũ
Và không bao giờ nhớ lại ư?
Liệu thư ký Kim đã quên đi thân thuộc cũ
Và những tháng ngày tươi đẹp cũ ư?
"Huy chương tri ân.
Kim Mi So.
Mặc dù cô sẽ rời xa chúng tôi,
nhưng niềm đam mê, ước mơ và năng lực lãnh đạo của cô
No comments yet. Be the first to leave one.