200 บรรทัดแรก
Hãng Mos Film giới thiệu.
Dựa theo cuốn tiểu thuyết cùng tên của đại văn hào Leo Tolstoy.
Chiến Tranh và Hòa Bình .
Phần 4: Pierre Bezukhov .
Phụ đề: Alexmix - .: Net HD .org:.
Tôi mời các ngài đến đây họp là để giải quyết một vấn đề.
Vấn đề là:
Cứu tinh của nước Nga là quân đội.
Giao chiến rồi nguy cơ mất cả quân đội lẫn Moskva
hay là bỏ Moskva và không giao chiến.
Tôi muốn biết được ý kiến của các ngài về vấn đề này.
Tôi thì không cho rằng bại cục đã định.
Cách duy nhất để bảo vệ Moscow thần thánh
là mở một cuộc tấn công vào quân địch.
Chẳng lẽ ta là kẻ dẫn dụ Napoleon đến đánh Moscow chắc?
Ta làm lúc nào nào?
Cục diện kinh khủng này hình thành lúc nào vậy? Ai phải phụ trách đây?
Ông đã rất kinh ngạc khi nghĩ đến việc mình phải ra mệnh lệnh triệt thoái.
Thưa các ngài...
Tôi biết rằng cốc vỡ thì chính tôi phải đền.
Thưa các ngài, tôi đã được nghe ý kiến của các ngài.
Trong số các ngài sẽ có người không đồng ý với tôi...
Nhưng tôi, xin dùng quyền hạn mà Bệ hạ và đất nước giao cho tôi,
tôi ra lệnh lui quân.
Ta thật không ngờ! Chuyện này ta không thể ngờ được!
Thưa đại nhân, ngài cần nghỉ ngơi một chút.
Ồ không!
Rồi ta sẽ khiến chúng phải nhai thịt ngựa như bọn Thổ Nhĩ Kỳ!
Chúng sẽ phải ăn! Miễn là...
Trong đêm mùng 1 tháng 9,
Kutuzov phát lệnh rút lui.
Quân Nga đã rút khỏi Moscow theo đường Ryazan.
Phu nhân, tôi có chuyện cần thương lượng với bà...
Vừa có vị sĩ quan xin tôi
nhường cho vài xe để chở thương binh.
Nhanh dọn xe đi! Rồi dùng nó để chuyển thương binh!
Nhường tất cả các xe tải cho thương binh. Rương hòm thì dỡ vào nhà kho.
Thưa ngài, cho chiếc xe thuê đi chứ ạ?
À phải, Guerasim. Bác làm chính xác như tôi dặn nhé.
Tôi cần một bộ quần áo nông dân và một khẩu súng ngắn?
- Xe ai thế nhỉ? - Xe của vị Công tước bị thương, tối qua ngủ tại nhà ta đấy.
Công tước nào?
Chàng rể ngày trước của nhà ta, Công tước Bolkonsky. Nghe nói sắp chết rồi thì phải.
Đi thôi, Thượng Đế phù hộ.
Trời ơi, đúng là anh ấy!
Đúng là anh Bezukhov!
Pyotr Kirillovich, lại đây nào! Chúng tôi nhận ra anh rồi!
Anh làm sao thế? Sao anh lại mặc thế này?
- Bá tước làm sao thế? - Làm sao?
Thôi xin đừng hỏi.
- Anh sẽ ở lại Moscow à? - Vâng, tôi ở lại.
Thôi tạm biệt cô.
Giá được là đàn ông, tôi sẽ ở lại với anh ngay.
Mẹ, cho con ở lại mẹ nhé!
- Nghe nói Bá tước có tham gia trận vừa rồi? - Vâng.
Ngày mai sẽ có thêm một trận đánh nữa.
- Nhưng anh làm sao thế? - Xin đừng hỏi tôi...
Chính tôi cũng không hiểu được. Thời buổi này thật là khủng khiếp.
Tạm biệt và chúc may mắn.
Anh đột nhiên cảm thấy mọi thứ đều kết thúc, trong một đống hỗn loạn,
tất cả mọi thứ vỡ vụn, không còn thấy tương lai nữa,
và không tìm nổi lối thoát khỏi cái tình hình này.
Cái thành phố thần thánh ấy đây rồi! Nó đây rồi!
Nó đây rồi, nằm dưới chân ta, chờ đợi người ta định đoạt số phận của nó.
Một thành phố kỳ lạ, đẹp, đầy hùng vĩ.
Nhưng sao đoàn đại biểu thành phố mãi vẫn chưa thấy đến?
Bệ hạ Moscow không người rồi, nó là một thành phố trống không.
Cầm vũ khí! Xung phong!
Nhìn thấy không? Xung phong!
Lạy Chúa! Bọn chúng tới rồi Có bốn tên cưỡi ngựa!
Chủ nhân không ở đây. Không hiểu... ta và ngươi.
Không hiểu...
Xung phong!
- Ông không bị thương chứ? - Hình như không.
Đồ chết tiệt, mày sẽ biết tay tao!
Xin ngài đừng chấp một kẻ điên say rượu làm gì.
Ngài đã cứu sống tôi. Ngài là người Pháp à?
Tôi là Đại úy Ramball.
- Tôi là người Nga. - Thôi xin, ngài đi lừa người khác đi.
Bây giờ ta xử trí người này ra sao? Được rồi, tôi sẽ theo ý ngài.
Ngài họ gì?
Pierre? Tôi chỉ cần biết có thế thôi.
Pierre thân mến Tôi nợ ông một cái ơn rất lớn.
Người tôi ăn từng ấy đạn đã đủ lắm rồi.
Viên này ở Wagram, hai viên nữa ở Smolensk.
Cái chân này nữa - trong trận đánh lớn bên sông Moscow.
Trận đánh khiếp thật! Các anh khiến chúng tôi lỗ lớn.
Tôi có dự trận ấy.
Thật à! Thế thì càng tốt.
Các ngài là một đối thủ rất đáng gờm. Quân lính rất giỏi!
Ngài lúc đó cũng ở đấy! Ngài cũng là người lính rồi, ngài Pierre.
Có đúng là bao nhiêu phụ nữ đều đã bỏ Moscow rồi phải không?
Lạ thật! Họ sợ gì cơ chứ?
Quân Nga tiến vào Paris thì phụ nữ Pháp dễ thương không bỏ đi chắc?
- Câu trả lời hay thật. Paris ấy à... - Paris là thủ đô của thế giới.
Paris... là Talma, là Duschenois,
Potter, là Sorbonne, là các đại lộ.
Quay lại chuyện các quý bà ở đây, nghe nói là họ đẹp lắm
nhưng họ lại chạy hết rồi. Họ lỡ mất dịp may hiếm có rồi.
Chúng tôi đã chiếm Vienna, Berlin, Rome,
Naples, Madrid, Warsaw.
Người ta sợ chúng tôi, nhưng cũng yêu mến chúng tôi. Hơn nữa Hoàng đế...
Hoàng đế?
Ông là con người vĩ đại nhất của những thế kỷ trước đây và sau này.
Hiện nay Ngài có ở Moscow không?
Không, mai ngài ấy mới vào thành.
Anh bạn buồn à?
Morel! Hâm nóng cho ta một chai nữa đi!
- Không phải là Mytischi, còn xa hơn thế. - Đúng rồi, giống như là Moscow.
Bên trái Mytischi, thì đúng là Moscow rồi.
Ánh lửa ngút trời.
Moscow đang cháy rồi, ở Suschevsky hay Dubrovsky.
Thật khủng khiếp! Chị nghĩ Moscow bị thiêu rụi rồi.
Ánh lửa to quá!
Natasha, nhìn kìa, nhìn ra cửa sổ cũng thấy đấy.
Nhìn nó cháy ghê chưa.
Cái gì cháy? À, vâng, Moscow...
- Nhưng em đã trông thấy gì đâu. - Em thấy rồi, thật mà.
Kể từ khi Natasha được Sonya cho biết Công tước Andrey
bị thương nặng và hiện đang đi trong đoàn xe, nàng cứ hỏi tới tấp xem chàng ra sao.
Sau khi nghe nói là không thể gặp Công tước Andrey được, chàng không nguy hiểm đến tính mệnh
nàng không tin những điều đó, nhưng nàng biết chắc rằng
mình có hỏi gì thì người ta sẽ vẫn cứ trả lời y như thế,
nàng không hỏi và không nói gì nữa.
Đi nằm đi con ạ.
Con đi nằm ngay đây.
- Nằm trên giường với mẹ này. - Không, con nằm sàn thôi mẹ ạ.
Mẹ ơi!
Em đấy à? Sung sướng chưa!
- Xin anh tha thứ cho em! - Tôi yêu Natasa.
- Xin anh tha thứ cho em! - Tha thứ việc gì?
Xin anh tha thứ tất cả những gì em đã làm.
Anh yêu em nhiều hơn... nhiều hơn trước.
Anh lưu tại Moscow một lòng muốn ám sát Napoléon,
Có thể sẽ vì thế mà mất đi sinh mạng.
Có thể sẽ kết thúc được đại tai nạn toàn châu Âu này.
Con gái tôi, nó chết cháy mất!
Các ông cứu chúng tôi với, xin các ông rủ lòng thương!
Họ bỏ sót đứa con gái của tôi lại rồi! Nó chết cháy mất!
Lửa cháy từ nhà bên cạnh rồi lan sang nhà chúng tôi.
Chúng tôi chạy đi cứu đồ đạc. Vớ được cái gì thì mang cái ấy. Còn bằng này đồ đạc đây.
Khi nhìn lại các con thì chẳng thấy Katenka đâu nữa!
Lần cuối bà thấy cô bé ở đâu mới được?
Ân nhân ơi, xin ông cứu giúp tôi với!
Anniska, con trời đánh kia! Đi đi, đưa ông ấy đi!
Chị chỉ đường cho tôi, để xem tôi có thể làm gì được không...
Con chết cháy mất rồi con tôi...
Đi lối này thưa ngài. Ta sẽ vào ngõ, đi qua sân này là đến rồi.
Nhà nào? Nhà nào?
Chính là nhà này, nhà chúng tôi ở đây.
Cô chết cháy mất rồi cô ơi!
Tiểu thư yêu quý của tôi ơi!
Trong nhà này có đứa bé, các ông có thấy một đứa bé không?
Một đứa bé à? Tôi có nghe cái gì léo nhéo ở ngoài vườn ấy. Có lẽ là thằng nhóc của ông kia cũng nên.
Thằng nhóc của ông đấy.
À! Một đứa con gái. Càng tốt.
Ta phải nhân đạo chứ. Chúng ta đều là người, đều có lúc chết cả.
Hình như ông lạc mất người nào thì phải? Ông là một quý tộc phải không?
Đứa trẻ đó của ai vậy?
Là con một người đàn bà mặc áo đen. Có ai biết bà ta đi đâu không?
Chắc là con nhà Anferovs.
Nhà Anferovs đi từ sớm hôm nay rồi. Chắc là nhà Maria Nikolayevna.
Ông ấy nói là một người đàn bà, còn Maria Nikolayevna là một quý bà.
Đúng bà Maria Nikolayevna rồi. Họ đi vào khu vườn kia kìa.
Đây, bế lấy đứa bé. Bà mang đi trả cho người ta nhanh lên.
Để cho bà đây yên!
Bắt lấy hắn!
Thưa trung uý, hắn có một con dao!
Trông hắn không giống một dân thường.
Ông ơi! Thế còn con bé thì sao?
Nếu không phải con họ thì tôi biết mang nó đi đâu?
Mụ kia muốn gì thế?
Bà ta nói gì à? Bà ta đem con gái tôi cho tôi Tôi vừa cứu nó ở trong đám cháy ra!
Vĩnh biệt!
Thưa Bệ hạ chính nhân chí thánh...
Cuộc sống ở Petersburg vẫn yên tĩnh, xa hoa,
chỉ bận tâm lo đến những ảo ảnh, những phản ánh của cuộc đời,
vẫn tiếp tục theo nếp cũ,
nên phải khó lắm mới có thể
nhận thức được nguy cơ
và tình cảnh khó khăn mà nhân dân Nga đang phải đối mặt.
Tối hôm 16 tháng 8, ở nhà Anna Pavlovna họ đang đọc bức thư của đức cha Giám mục
gửi kèm theo bức tượng thánh Sergey lên Hoàng đế.
Cứ mặc cho tên Goliath hỗn xược và trơ tráo kia
từ biên cương nước Pháp, đem đến tận biên thuỳ nước Nga những nỗi thê lương khủng khiếp và đầy tử khí.
Đức tính khiêm tốn, cái ná của David Nga...
Tin sốt dẻo nhất trong ngày hôm ấy là tin Bá tước phu nhân Helen Bezukhov qua đời.
Thần lấy làm ân hận rằng tuổi già sức yếu không cho phép mình
có được diễm phúc đến chiêm ngưỡng dung mạo tối anh minh của Bệ hạ.
Anh là ai?
Ta biết người này.
Thưa Tướng quân, Tướng quân không thể biết tôi được. Tôi chưa bao giờ gặp lướng ngài.
Đây là một tên gián điệp.
Thưa ngài, tôi không phải!
Ngài không thể biết tôi được. Tôi là một sĩ quan dân binh và tôi chưa hề ra khỏi Moscow.
- Tên anh là gì? - Bezukhov.
Có gì để chứng minh anh không nói dối?
Anh có cách nào chứng minh những điều anh nói là sự thật không?
Ngài Ramball, Đại úy trung đoàn 13 Light Brigade biết tôi.
- Anh đang nói dối. - Thưa ngài!
No comments yet. Be the first to leave one.