İlk 200 satır.
Edward?
Này, Edward?
Thân gửi Eddie, chị viết thư vì chị quen anh trai em, Jordan...
DỰA TRÊN CUỐN SÁCH CỦA ANN NAPOLITANO
THÂN GỬI EDWARD
BỎ PHIẾU
Chẳng kỳ vọng gì đâu, bà.
ADRIANA WASHINGTON ĐẢNG VIÊN DÂN CHỦ
Không.
Ôi, chết tiệt! Chúa ơi.
Xin lỗi.
- Xin chào! - Tôi có thể giúp bà tìm gì?
Vâng.
Thì có thể giúp tôi tìm vài món đồ trang trí
ít Công giáo hơn một chút?
- Vâng, dù sao đây cũng là nhà thờ. - Tôi biết.
- Xin lỗi, bà là? - Dee Dee Cameron.
- Dee Dee. - Vâng.
Tôi sẽ tổ chức tiệc cho buổi cuối cùng của... của nhóm đau buồn,
dù có vẻ như chỉ có mình tôi quan tâm đến điều đó.
Vụ rơi máy bay.
Dee Dee, tôi... Xin chia buồn về mất mát của bà.
Ồ, cảm ơn Cha. Tôi gọi là "Cha", đúng không?
- Vâng. - Trông Cha như chỉ khoảng 14 tuổi.
Không, tôi không 14.
Tôi là Cha Macelvoy. Tôi mới đến đây.
Nhưng Dee Dee,
tôi rất muốn nói tôi rất tiếc về những gì bà trải qua.
- Ôi, thật tốt bụng. Cảm ơn Cha. - Và nếu bà cần hỗ trợ,
tôi rất vinh hạnh được giúp.
Cảm ơn Cha. Tôi rất muốn.
Cha có thể giúp tôi chuẩn bị cho bữa tiệc. Thế thì tuyệt lắm.
Ý tôi là hỗ trợ về tinh thần.
- Thế thì ta bắt đầu từ đâu? - Nhưng...
Tôi chắc chắn. Biết gì không, Dee Dee?
Tôi có thể giúp một chút.
- Cảm ơn. Ồ, thật là... - Không, tất nhiên.
Cha đang khôi phục lại niềm tin vào nhà thờ của tôi,
- Cha ạ. Tuyệt vời. - Tôi rất vui khi nghe điều đó.
Khốn thật.
John.
- Anh có tin gì chưa? - Chưa, nhưng nghe này, nó sẽ gọi.
Nó không có điện thoại. Kết thúc với Linda khi họ tới bệnh viện.
Sao anh có thể rời mắt khỏi nó chứ?
- Anh không... Thằng bé có vẻ ổn. - Anh thấy nó có vẻ ổn?
Nó đẩy cái đàn piano xuống cầu thang đấy, John. Nó bị đuổi học.
Vậy nói anh phải làm gì đi, vì nửa sân trường ngập nước,
- nửa còn lại không có điện. - Em để thằng bé với anh một đêm.
Thế mà anh bỏ nó một mình. Cả đêm.
Anh không biết sửa chữa mất bao lâu.
Anh không chú ý.
John, anh không chú ý.
Ta sẽ tìm thấy nó.
Chào cô Curtis.
Chào Shay.
Edward có liên lạc với cháu trong 24 giờ qua không?
Không ạ.
Được. Nếu thằng bé liên lạc, gọi cho cô nhé.
Edward. Này, Edward!
- Edward! - Cô Curtis, mọi việc ổn chứ?
Cậu ấy mất tích ạ?
Chúng ta chưa biết.
Ôi trời. Là lỗi của cháu.
Cháu bảo cậu ấy không được ngủ trên sàn nhà cháu nữa, giờ cậu ấy mất tích.
- Cháu rất xin lỗi. - Shay...
- Trời... Cậu ấy... - ...cháu là điều tuyệt nhất
mà Edward có kể từ khi chuyện này xảy ra.
Không phải lỗi của cháu.
Cháu... Cháu có nghĩ ra nơi nào nó có thể đến không?
Cháu có nghĩ đến người nào mà nó có thể đi gặp?
Hú!
Bố ơi, bố đưa con ra khung đu xà đi.
Ồ, bố nghĩ con chưa chơi được trò đó, Geena đậu.
Con chơi được rồi. Chơi được quá đi chứ. Đi mà bố, đi mà.
Không leo cao quá nhé.
Vâng. Con yêu bố.
Bố cũng yêu con. Nào. Đi thôi.
Lại đây.
- Bố ôm chặt con chưa? - Bố ôm chặt con rồi.
- Bố vẫn ôm con chứ? - Bố vẫn ôm con.
- Bố vẫn ôm con chứ? - Bố vẫn ôm con.
Bố hứa sẽ không bao giờ buông ra đi.
Bố hứa.
Bố hứa.
Vậy là em chuyển tới châu Âu khi 18 tuổi?
Vâng.
- Em làm gì ở đó? - Nhiều lắm.
Em du lịch, gặp gỡ mọi người,
- ăn nhiều món ngon... - Phải.
...yêu rất nhiều.
Sống.
Học xong trung học, anh học đại học luôn,
rồi lấy bằng MBA, rồi bắt đầu làm cho bố. Nên...
Em không ngạc nhiên.
- Nào. - Không, không. Không ai muốn đâu.
- Nào! - Không ai muốn thấy đâu.
Không, tin anh đi. Tin anh đi. Không, sẽ không có chuyện đó đâu.
Thật xấu xí. Sẽ thật tồi tệ.
Thế hả?
Anh phải lòng em.
- Anh sẽ chia tay Daphne. - Steve.
Nghe này, anh chưa bao giờ cảm thấy như vậy.
Và chúng ta nên ở bên nhau.
Chỉ có em, anh và Brent?
Không phải như vậy.
Brent sẽ luôn là một phần trong cuộc đời chúng ta. Phải thành thật như thế.
Phải. Có thể hơi kỳ cục,
nhưng nếu cuộc đời chúng ta dẫn đến điều này thì sao?
Steve, thế này còn hơn cả kỳ cục.
Anh đã đính hôn,
anh đang làm tiểu long bao với vợ chưa cưới của người em đã chết của anh.
Em thích anh. Thật đấy.
Nhưng em nghĩ anh chỉ là cách để em lại gần Brent hơn.
Đó không phải nền tảng cho mối quan hệ lành mạnh.
Khoan, vậy là kết thúc à?
Phải.
Tạm biệt, Steve.
Khoan. Khoan đã.
Anh phải lấy bánh bao.
Cứ để chìa khóa dưới thảm.
Xin lỗi. Xin lỗi. Cháu là Mahira?
Vâng.
Cô là Lacey. Dì của Jordan và Edward.
Shay bảo cô sẽ tìm thấy cháu ở đây.
- Ôi trời. Mọi việc ổn chứ? - Cô không tìm thấy Edward.
Cháu có tin gì của nó?
- Nó có liên lạc với cháu? Nó có đến đây? - Không, cháu...
Cháu không có tin của cậu ấy. Cháu...
Cháu đã bảo cậu ấy đừng nhắn tin cho cháu nữa. Cháu xin lỗi.
Cháu có nghĩ đến nơi nào nó có thể tới?
Cô thử MOP chưa?
- MOP? - Bảo tàng Vật Kỳ dị và Khác thường. Cháu...
Cháu từng hay đến đó với Jordan.
Cháu đã đưa Eddie tới đó. Nó...
Nó ở Phố Đông 26.
Phố Đông 26. Cảm ơn cháu.
Jordan rất xinh trai.
Cô rất yêu thằng bé.
Cháu không biết khi nào thì hết đau đớn.
Chào cháu. Cháu ổn chứ?
Cháu ghét thế này.
- Xin lỗi. Cháu mượn điện thoại được chứ? - Không.
Chú có điện thoại không? Cho cháu mượn được không?
Cháu chỉ cần gọi điện.
- Cháu mượn điện thoại được không? - Xin lỗi.
Cháu mượn điện thoại được không?
Có ai cho cháu mượn điện thoại được không?
Em làm cái quái gì vậy?
Đi theo anh.
Nào. Ngay. Mau lên.
Được rồi. Ta hãy xem
cuộc bầu cử đặc biệt của quận 13 ở Harlem.
Chúng tôi vẫn theo dõi sát sao.
Cora Richardson đang dẫn đầu cho tới giờ,
nhưng vừa có một đợt phiếu bầu mới,
và sẽ có thay đổi lớn trên bảng xếp hạng.
- Bạn có thể thấy, Adriana Washington... - Ôi trời.
- với đợt phiếu bầu mới... - Tuyệt, tuyệt!
Ngày thành công của chúng ta.
Tôi đã bảo ta sẽ làm được mà.
Chúng ta chưa làm được gì. Vẫn thấp hơn Cora.
- Mọi người bình tĩnh. - Nhưng sẽ sớm thôi.
Nào, mọi người. Nào. Phấn khích lên. Tuyệt!
Nhóm này đã chia sẻ rất nhiều điều.
Chúng tôi đã cười, khóc, chân thành với nhau.
Nhưng giờ đây mọi người bỗng bận cả?
Ồ, thế... Tôi nghĩ thế là quá thấp, Cha ạ.
Không, tôi thấy khá được rồi.
Ồ, không. Quá thấp.
Hôm nay là ngày bầu cử, nên với Adriana thì tôi hiểu.
Tất nhiên. Rõ ràng rồi.
Còn Linda vừa mới sinh non, cũng được.
Nhưng còn những người khác?
Tôi có đòi hỏi nhiều đâu. Chỉ một chút nỗ lực.
- Được. Thế nào? - Ồ, phải. Cha với được chứ?
Được rồi đấy. Giờ thì nên treo bóng. Đây.
Nhóm đau buồn kết thúc sau ba tháng thì sao?
Ta có bơm để bơm bóng không?
Ôi, không. Tôi nghĩ là thổi bằng miệng thôi.
Không phải chúng tôi đã khỏi một cách kỳ diệu.
Vì hãng hàng không này là hãng giá rẻ
- nên họ sẽ không trả tiền trị liệu nữa. - Thì, Dee Dee,
chắc là mọi người phải trở lại với cuộc sống của họ.
Đó là... Nói đến...
Ồ, Cha bảo tôi không có cuộc sống để trở lại à?
Ồ, không. Tôi không...
Tôi có chứ. Tôi có cuộc sống đầy đủ, Cha ạ, cho Cha biết.
Dee Dee, tôi không có ý ám chỉ bà không có...
Được, thế là tốt. Vì tôi sẽ nói ngay một điều.
Những người này cần tôi nhiều hơn tôi cần họ.
Dee Dee...
Bà có quyền có cảm xúc như thế.
Cảm xúc của bà có giá trị.
Và cho phép tôi, tôi nghĩ...
thỉnh thoảng...
khi chúng ta tức giận, đó có thể là...
cơ chế tự vệ đối với nỗi đau sâu sắc hơn.
Chồng tôi mất.
Con gái tôi và tôi...
...không phải lúc nào cũng hòa thuận.
No comments yet. Be the first to leave one.