İlk 200 satır.
Cảm ơn, Susie.
Hình như hôm nay có người mới đến.
Anh có muốn chia sẻ câu chuyện của mình không?
Vâng. Tôi là Mike.
Con bạc.
Mất việc.
Mất bạn bè. Mất vợ.
Thế thôi.
Tôi nghĩ anh đã tiết lộ đoạn kết, nhưng hầu hết chúng ta đã xem bộ phim đó.
Có lẽ, hãy kể bắt đầu thế nào.
Với vàng.
Và một con cá.
Và lời nói dối.
- Xin lỗi. - Vâng?
Xin lỗi. Tôi đang tìm cây búa. Anh biết gì về búa không?
MỘT NĂM SAU
Còn tùy anh cần nó làm gì.
Đây là búa đóng khung.
Chủ yếu dùng cho nghề mộc.
Đó là búa đầu tròn dùng cho kim loại, một cái càng đa dụng, một cái vồ.
Cái nào tốt cho việc đập gãy chân?
Tôi biết anh… ở buổi tư vấn cho người cờ bạc.
Gil, người từng chơi cờ bạc.
Có người không làm đủ các bước.
Đừng.
Bảo Moss anh ta sẽ nhận được tiền.
Tôi sắp có cả gia tài rồi.
Tối đa là hai tuần.
Ta đang đứng trước một cái giá đầy búa.
Có giống tôi đến để thương lượng không?
Anh cũng ghê gớm thật đấy. Sao có thể làm vậy với con bạc khác?
Tôi không phải thợ mộc.
Tôi chỉ là một công cụ.
Tôi xem lại mấy khoản còn thiếu của mình
và tôi đang bù đắp cho những người tôi đã nợ.
Trường hợp này là Moss Yankov.
Vậy… có lẽ là cái này?
Hai tuần! Cho tôi hai tuần thôi!
Chết tiệt!
Đồ khốn.
Chết tiệt.
Đồ khốn.
Anh không giận tôi.
Anh giận bản thân.
NHÀ BẾP ĐỊA NGỤC
- Cái gì vậy? - Không như em nghĩ.
- Sao lại không như em nghĩ? - Anh không trao nó cho em.
Anh chỉ trả lại. Nó là của em mà.
- Tiệm cầm đồ vẫn giữ nó à? - Không.
Anh cho một gã xem ảnh em đeo nó và bảo làm một cái giống vậy.
Làm một cái? Và anh cứ thể trả lại?
Bồi thường.
Một phần của chương trình tư vấn.
Được rồi.
Cảm ơn anh.
- Anh muốn ta bắt đầu lại. - Thấy chưa? Em biết ngay mà.
- Đã một năm… - Mike, thôi nào.
Anh không cờ bạc nữa. Anh đi tư vấn. Này, anh được trao huy hiệu.
- Và anh mất phù hiệu. - Anh đang trả hết.
Bằng cách làm cho băng đảng mình nợ à?
Không sao. Sao cũng được.
Nhắc đến xã hội đen, em thuộc đội đặc nhiệm này.
Và Moss Yankov, anh ta…
Sao?
Không.
Không à? Sao?
- Anh luôn nghĩ là biết em định nói gì. - Em muốn anh giúp xử lý Moss.
- Được rồi. Vì anh ở bên trong. - Bên trong của hư không.
- Hắn không đáng để em phí thời gian. - Mike, em vừa thành thanh tra,
em đã phải hoãn lại vì chúng ta. Chuyện của anh.
- Ý em là anh nợ em? - Còn anh nghĩ là không?
Hãy tỉnh táo lại đi. Anh không nên đi đánh đấm cho Moss.
Không, đợi đã. Trước hết, anh không đánh đấm ai.
Về cơ bản là thế.
Vậy hãy gọi đó là bồi thường.
Được rồi.
Nếu anh nói sẽ suy nghĩ, em sẽ nhận chiếc nhẫn?
Anh thật sự muốn em quay lại dưới sự ép buộc đó sao?
Ừ.
Tôi sẽ trả bằng thứ khác giá trị hơn tiền. Vàng.
Kho báu bị chôn vùi.
Anh đùa tôi đấy à?
Bị chìm.
- Nhưng ừ. - Chìm? Phải.
Năm 1715, một hạm đội Tây Ban Nha bị chìm
và một con tàu chìm ngoài miền trung Florida…
Này Gil, há ra.
- Cái gì? - Như thế này. Nói…
Giờ anh có thể nhổ nó ra hoặc ị nó ra.
Lần sau tôi thấy đồng xu đó nó nên đáng giá 200.000 đô anh nợ tôi.
Chết tiệt!
Khốn kiếp!
Moss!
Moss!
Cái gì?
Anh bảo sẽ không làm khuya vào sinh nhật em.
Ừ. Sắp xong rồi.
Em cũng vậy đây.
Trông em đẹp lắm.
Chúc mừng sinh nhật.
Cảm ơn anh.
Tiếp theo là ngày kỉ niệm hả?
Thế à?
Ngày kỉ niệm gì?
Chúng ta. Một năm.
Ta nên quyết định làm gì.
Có lẽ ta nên đi khỏi Philly.
Atlantic City thì sao?
Bánh này ngon quá.
Đã bao lâu rồi nhỉ?
Đúng nhỉ? Thời gian trôi nhanh thật.
Đám tang của bố anh.
Anh tiếp quản.
Mọi thứ rất mơ hồ, nhưng em rất vững vàng.
Em đã giúp anh vượt qua.
Vâng. Anh cũng vậy.
Dù sao thì…
chúc mừng sinh nhật.
Moss.
Cứ mở ra đi.
Ôi, Chúa ơi.
Đẹp nhỉ? Là đồ thật đấy.
Đây là tóc à?
Cái gì? Ở đâu?
Có tóc một cô gái trong móc.
- Cửa hàng trang sức chết tiệt. - Không tin nổi!
Delly, ngồi đi em. Thôi nào.
Sinh nhật em mà.
Gửi lời cảm ơn đến kẻ cắp nhé.
Đồ cũ thì sao? Em biết trang sức bất động sản chứ?
Một lần thôi, Moss, chỉ một lần thôi,
em muốn thứ gì đó không phải đồ ăn cắp, anh biết chứ?
Đặc biệt.
Thứ anh dành riêng cho em, thứ chưa ai từng có.
Delly!
Đảm bảo cô ấy về nhà an toàn.
Cô không bao giờ thấy cảnh ngược lại.
Một người đàn ông lao xuống phố, một phụ nữ đi xe van xin anh ta lên xe.
Tôi chỉ không biết tại sao.
Vì khi tống anh ta ra, cô ấy nhấn ga và không bao giờ nhìn lại.
Cô lên xe được không?
Khu này không ổn đâu.
Rất nhiều gái mại dâm.
Ừ, thêm một người nữa thì có sao?
Giúp tôi một việc đi.
- Tôi không nhớ là nợ anh gì cả. - Tôi nợ cô thì sao?
Ta đã nói chuyện này sẽ không xảy ra nữa.
Nhưng có lẽ đã xảy ra rồi.
Tôi cần cà phê.
Tôi phải đưa cô về nhà.
Anh ta có nói về anh đấy.
Cảnh sát của anh ta.
Như một con chó đi nhặt một cái gậy khi được sai bảo.
Đá vani thượng hạng trộn với hai ly caramel.
CÀ PHÊ RANG
Của cô đây.
- Giờ tôi đưa cô về nhà. - Mike, đợi đã.
Có lẽ ta nên tìm đường cao tốc.
Cái gì?
Cứ đi tiếp đi, đổi vận may thôi.
- Tôi có nghĩa vụ. - Với Moss à? Không.
Anh hiểu là sẽ không bao giờ thoát khỏi tay Moss chứ?
Đường cao tốc này đi đến đâu?
Tôi không biết.
Florida.
Không.
Tại sao không? Nơi đó có vẻ chất đầy cơ hội.
Ồ, đúng vậy.
Nó cho tôi cơ hội rời đi.
Anh đùa tôi à.
- Anh đến từ đó? - Phải, và tôi sẽ không quay lại.
Nghe đây.
Là về Delly.
Cô ấy làm sao?
Anh chở cô ấy về nhà sau bữa tối sinh nhật.
Đúng vậy. Vâng.
Hai người đã nói gì?
Chúng tôi không nói gì.
- Cô ấy không nói gì sao? - Để tôi nghĩ xem.
Không. Tại sao?
Cô ấy đi rồi.
- Ý anh là sao? - Ý tôi là đi rồi.
Tôi tặng cô ấy chiếc BMW mới.
Bọn tôi làm lành.
Mọi thứ rất tuyệt.
Rồi cô ấy lấy xe và bỏ đi.
Cô ấy đi đâu?
Một nơi tên Coronado Beach, Florida.
Cô ấy nhận vé phạt.
Máy quay đèn đỏ.
Gửi email cho tôi vì chiếc xe đứng tên tôi.
Một tiếng sau, một vé nữa đi hướng khác.
Biết ảnh hưởng thế nào đến bảo hiểm rồi đấy.
- Cô ta làm gì ở Florida? - Sao tôi biết được?
- Tôi chỉ cần anh đưa cô ấy về. - Cái gì? Không đời nào.
Không làm được.
- Được chứ. - Không.
- Có. - Không.
- Có. - Không đâu.
Nghe này, cô ấy không thể bỏ tôi, Mike.
No comments yet. Be the first to leave one.