Cast Away

Cast Away

Vietnamese Altyazısını İndir

Sürüm bilgisi

[Netflix] Cast Away All Bluray vi
Cast Away 2000 1080p BluRay x265-RARBG
Şunun yorumuyla Hidenclow
Phụ đề được rip từ Netflix

Etiketler

BluRay
1080
x265
Yayınlandı: 2020-06-25
İndirmeler: 140
İşitme Engelliler: No

Vietnamese altyazı önizlemesi

İlk 200 satır.

Chuyển phát nhanh FEDEX

Chị Peterson!

Chào Ramon! Dạo này thế nào rồi?

- Dạo này chị thế nào? - Ở đây này, ngay trên bàn ấy.

- Vậy gửi đi đâu hả chị? - Hàng kẹt do tuyết đấy, Ramon.

- Chị hợp đồ màu hồng đấy. - À, vâng.

Hôm nay là ngày màu hồng mà.

Thứ Năm này tôi lại cần gửi đấy.

- Được rồi. Gặp lại sau. - Rồi. Cảm ơn, Ramon.

Peterson! Peterson!

Peterson.

Cao bồi hả?

Nón đẹp lắm.

Vợ anh tặng đấy.

Thời gian không khoan dung ai cả,

bất kể ta khỏe hay ốm, đói hay say,

người Nga, người Mỹ, hay sinh vật trên sao Hỏa.

Nó như ngọn lửa. Có thể hủy diệt hoặc sưởi ấm chúng ta.

Bởi thế mọi văn phòng FedEx đều có đồng hồ.

Vì chúng ta sống hay chết là bởi cái đồng hồ.

Ta không quay lưng với nó.

Và chúng ta không bao giờ cho phép bản thân mắc tội mất dấu thời gian!

Bây giờ là 1:56 giờ địa phương.

Tức là chúng ta còn ba tiếng và bốn phút

trước khi phân loại hàng hóa cuối ngày.

Đó là quãng thời giờ ta có. Đó là lượng thời gian ta có,

trước khi gã đốc công đáng ghét, gay gắt, dồn dập này

cố cho chúng ta thôi việc.

Ê, Nicolai. Này.

Gặp cháu thật tốt quá. Khỏe không nhóc?

Xem này. Cháu vừa giao bưu phẩm FedEx đầu tiên của mình đấy.

Đáng được nhận món gì đó đặc biệt,

một thanh Snickers và đầu đĩa CD chẳng hạn.

Và cái gì đó để nghe. Một đĩa nhạc. Đây. Elvis Presley.

Năm mươi triệu fan không thể sai. Tất cả đều nhận ra chứ?

Tôi đã mạn phép tự gửi thứ này cho mình.

Tôi đã FedEx nó trước khi rời Memphis.

Chắc ai cũng tò mò có gì trong này.

Đây là cái gì nhỉ? Sơ đồ kiến trúc chăng?

Bản vẽ kỹ thuật cũng nên?

Hay là giấy dán tường mới cho... cho nhà vệ sinh?

Đây là một...

chiếc đồng hồ, tôi đã bấm giờ tại điểm không,

và hiện giờ là 87 giờ, 22 phút và 17 giây.

Từ Memphis, Mỹ đến Nicolai ở Nga, 87 tiếng.

Tám mươi bảy tiếng là một sự xúc phạm đáng xấu hổ.

Đây chỉ là đồng hồ luộc trứng thôi đấy!

Nếu là thứ gì khác thì sao? Tiền lương chẳng hạn?

Hoặc là quả mâm xôi tươi? Hay như giấy nhận con nuôi?

Tám mươi bảy tiếng dài vô tận. Vũ trụ được tạo ra còn nhanh hơn thế!

Chiến tranh nổ ra và quốc gia sụp đổ trong 87 tiếng!

Của cải được làm ra và lãng phí.

Cái gì?

- Ông đang nói gì về tôi? - Tôi bảo, họ mong gì?

Người này, khi xe tải bị hỏng,

trộm xe đạp của một cậu bé để giao hàng.

Tôi mượn đấy! Tôi đã mượn chiếc xe đạp.

Và tôi đã giao hàng đến nơi, và đó là việc phải làm.

Phải làm bằng mọi giá, bởi vì sau ba tiếng hai phút nữa,

tất cả những kiện hàng này phải nằm trên xe tải lớn

và trên đường đến sân bay.

Mười lăm phút!

- Khẩn trương! - Khẩn trương!

Làm thôi! Chất toàn bộ hàng lên xe tải.

Mau! Khẩn trương!

- Rắc rối to. - Gì?

- Xe ở Quảng trường Đỏ bị kẹt. - Là sao?

- Bị kẹt. - Kẹt sao? Kẹt tuyết? Kẹt băng?

Đúng chiếc quan trọng nhất, xe đến Kremlin! Nhiều hàng hóa lắm.

Được rồi. Đặt bàn ở đây. Chúng ta sắp xếp thôi.

À, một cái kẹp. Mắc kẹt là phải rồi.

Làm thôi. Dỡ xuống-- Cho ra khỏi xe đi.

Ngay đây. Hai hàng.

Một lên xe tải ra sân bay, một lên xe đến Moscow. Hiểu chứ?

CDG, FE, ME, Memphis lên xe ra sân bay. Số còn lại thì để ra kia.

Nicolai! Tíc tắc, tíc tắc. Bốn phút.

Chào, tôi Kelly đây. Nếu bạn muốn gặp Chuck, ấn một.

Nếu không, xin để lại lời nhắn. Cảm ơn.

Kelly. Em có đó không? Nhấc máy. Em không có rồi.

Em sẽ không tin đâu. Anh đang sắp xếp hàng ở Quảng trường Đỏ,

dưới bóng râm của lăng Lê-nin.

Anh nhớ em.

Anh nhớ em, muốn hôn em. Anh phải đi trong hai phút nữa.

Anh chuẩn bị bay xuyên qua Paris.

Nên chắc anh về đến Memphis trong khoảng 18 tiếng nữa. Đó là tin tốt.

Tin xấu là anh phải đến nha sĩ tuần này.

Có gì đó làm anh đau.

Anh yêu em, sẽ sớm gặp em,

và em hiểu anh mà. Tạm biệt.

Nicolai! Tíc tắc!

Tôi nhất định, chắc chắn phải về đến Memphis tối nay.

Tôi không giúp cậu được. Thử UPS xem.

Gió thế này, liệu ta kịp phân loại hàng không?

- Sẽ cố hết sức. - "Hết sức" hả? Gwen,

các bác sĩ có vấn đề gì mà Jack vẫn có giấy để bay vậy?

Cô không thấy lo à?

Tôi sợ lắm, nhưng tôi phải làm việc cần phải làm.

Phải thế chứ. Không nao núng chính là mục tiêu của chúng ta!

Trông đợi gì cái gã trộm xe đạp trẻ em tàn tật

- khi xe tải bị hư? - Tôi mượn thôi.

Nhưng tôi thích vụ tàn tật đấy.

Vậy anh lỡ xe cuối chỉ hai phút à?

Hai phút. Thật ra còn ít hơn thế.

Máy bay đâu có nặng. Anh có thể thêm nhiên liệu và tăng tốc.

- Vậy kịp rồi. - Do xe tải kìa.

Hôm nay xe tải trễ hai phút.

Ngày mai sẽ là bốn phút, sau đó sáu phút, rồi tám phút.

Tiếp theo chính là ta trở thành U.S. Mail.

Ừ, ý tôi là, nếu anh kịp cho hết đống xe tải đó lên máy bay,

mấy cậu Nga đang làm được điều không tưởng rồi.

Này, đừng nhìn tôi vậy chứ. Nước nho ép thôi mà. Chuck nhỉ?

Đúng vậy. Kiểu như nước nho ép 1992 nhiều cốt.

Không thấy, không nghe, không nói.

Bọn tôi muốn mời cô, nhưng phải có người lái máy bay chứ.

À vâng, tôi "chỉ nói không", nhỉ?

Nghe này, Stan,

tôi đang định hỏi anh, Mary thế nào rồi?

Ồ. Ờ, thì...

Chúng tôi thật sự vẫn chưa biết gì cả.

Hôm qua cô ấy đến gặp bác sĩ, và...

Nó chưa... di-- Di căn

Hiện giờ họ chỉ nói được vậy thôi.

Đại để là cứ chờ xem sao.

Tôi rất tiếc.

Bảo chị ấy là được nghỉ tôi sẽ ghé thăm nhé?

Tôi muốn anh biết, Stan ạ, ai cũng đang nghĩ về anh chị,

- và cầu nguyện. - Cảm ơn cô, Gwen. Cảm ơn.

Chào, tôi Kelly đây. Nếu

bạn tìm Chuck, ấn một. Nếu không, để lại lời nhắn. Cảm ơn.

Stan.

Nghe này. Tôi có nghe về...

Tôi có nghe về bác sĩ này ở Emory, Atlanta.

Anh ta được cho là giỏi nhất. Anh ấy đã chữa cho vợ Frank Toretto.

Frank là người phân tích hệ thống. Anh ta là trung vệ của đội chúng ta.

Anh quen mà. Giải bóng mềm lễ Lao động năm ngoái.

Mà cũng không quan trọng.

Điều tôi đang nghĩ là, tôi có thể xin anh ta số của...

vị bác sĩ ấy, và...

anh biết đấy, gặp mặt mọi người và...

Anh biết đấy, ta có thể chữa được. Anh sẽ vượt qua được.

Cảm ơn cậu, Chuck.

Vậy tôi sẽ xin số.

- Và tại sao lại thế? - Khi có sự sắp xếp hóa học...

- Kelly Frears có đây không? - Cô ấy phô-tô bài luận.

- Anh về rồi. - Quả thật vậy.

Mừng anh đã về nhà.

Chủ yếu ở miền đông.

Chỉ vài ngày trước chuyến du hành phát quà hàng năm, ông già Nô-en

được xác định đủ sức khỏe để bay.

Ông đã được các bác sĩ tại bệnh viện VA ở Augusta, Georgia thăm khám.

Khi họ tuyên bố người lùn hoàn toàn khỏe mạnh,

ông già Nô-en đã bay vào trời xanh cho chuyến khởi hành sớm.

Ở Sarajevo, ông đã dành cả ngày cho trẻ em,

phân phát quà

và còn giúp các em trang trí cây thông Nô-en đặc biệt.

Ông già Nô-en và các chú lùn đã chiếm Sàn Giao dịch Kỳ hạn Hồng Kông.

Các nhà giao dịch đã mua mũ tặng ông...

- Món gà tây hơi khô thì phải? - Không đâu. Hoàn hảo!

- Tối qua anh làm được nhiêu? - Tối qua hả? 2,9 triệu.

Giờ bà phải vào chợ mua thêm món khoai lang ướp đường này rồi.

Hai chấm chín thì phá kỷ lục rồi.

Nhìn đĩa kẹo dẻo này đi.

Hồi ở đó, chúng tôi được hai triệu. Tưởng ghê lắm rồi chứ.

- Thời huy hoàng. - Họ làm gì đêm đầu?

Đêm đầu tiên à?

- Mười hai. - Mười hai ngàn à?

- Trời ạ, không. Mười hai. - Vâng, đúng vậy.

Họ phân loại ở ngay trên bàn bài.

Và Fred Smith bọc đồng cái bàn bài luôn.

Tôi nghe chuyện này suốt năm năm nay rồi.

- Thề là giờ nó ở văn phòng ông ấy. - Rồi chuyển tới trung tâm Anchorage.

Nghệ thuật đó. Hôn nhân hoàn hảo

giữa công nghệ và quản trị hệ thống.

Nhắc tới hôn nhân, Chuck, chừng nào anh mới

- cưới xin Kelly tử tế đây? - Đây rồi.

- Bao lâu? - Được rồi.

- Vào bữa được 14 phút. - Anh thắng.

- Em nợ anh năm đô. - Trước cả món bánh.

Tôi đã bảo anh ấy. Ngay lúc món bánh được mang ra, chuyện hôn nhân này...

Kelly vẫn đang phục hồi từ thất bại với gã được ân xá.

Anh ta từng là luật sư mà.

Anh biết ngay khi hắn giơ tay và thề sẽ nói sự thật mà.

Còn nhớ cái lần anh ấy ngã gãy cả vai ở tiệc cưới không?

Anh ấy vấp té khi giữ cửa mở cho tôi.

- Dì Kelly từng kết hôn rồi ạ? - Điều đó còn chẳng đáng để nhớ.

Kể từ hồi cưới hụt gã được ân xá...

Trời đất ạ.

Kelly không còn phù hợp với người đeo máy nhắn tin đi ngủ.

Anh định gắn nó vào đâu thế? Khi anh đeo nó đi ngủ,

hy vọng anh có một trong những thứ sẽ rung rung.

- Không dùng đâu. - Hỏi thôi.

Ôi, cháu cắn phải hạt ô-liu à?

- Tôi cứ nghĩ đã lấy ra hết rồi cơ. - Không, không phải đâu.

- Rồi, em hủy thứ Bảy vậy. - Thôi, đừng.

Không ở đây thì thôi. Nhưng anh ở đây rồi.

Chuck, hủy rồi. Nhưng giao thừa phải có mặt đấy nhé.

Malaysia không tệ đâu. Anh sẽ về lúc giao thừa.

- Chừng nào em bảo vệ luận án? - 12 tháng Một.

Được rồi, anh sẽ phải chuyển hàng sang Nam Mỹ.

Nếu làm việc đó vào mùng ba hoặc bốn,

More Vietnamese subtitles for Cast Away

Yorumlar

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left