İlk 200 satır.
CHUYỆN KỂ
"TÁC PHẨM HƯ CẤU"
Em muốn nghe truyện ngắn của anh không?
Hả?
Anh đọc cho nghe nhé.
Lại nữa à?
Anh mới sửa lại cái kết.
Vậy nó thế nào rồi?
Vẫn vậy, nhưng dài hơn chút.
Anh nghĩ nó hay và trần trụi hơn.
Thế thì anh chỉ cần đọc đoạn kết thôi.
Nhưng làm sao mà em hiểu được nếu thiếu bối cảnh chứ.
Em thấy để nguyên như cũ thì hơn.
Nó đang hay mà.
Vậy em không muốn nghe kết mới nữa chứ gì?
Đằng nào mai anh chẳng đọc nó trên lớp.
Làm em bất ngờ sau nhé.
Mà em phải đi đây.
Em đã hứa đưa Melinda đi khám răng rồi.
Em chán anh rồi chứ gì?
Em mệt, Marcus ạ. Có thế thôi.
Em mất hứng thú với anh rồi.
Giờ chịch nhau, em còn chẳng ướt đầm đìa nữa.
Anh thừa biết em ít ra mồ hôi mà.
Nghe này, Vi. Anh không đổ lỗi cho em.
Nhưng giờ em đang thương hại anh.
Chẳng còn chút khoái cảm nào.
Mấy trò khổ dâm cũng không.
Em ngoan hơn rồi.
"Khi trông thấy cô ấy, cậu như có sức mạnh để bước đi trở lại như người bình thường.
Chân không run rấy, tay không giật cục.
Cậu không còn là kẻ quái dị nữa, khi cô làm cậu quên đi niềm đau ấy.
Không còn bại não nữa.
Kể từ giờ, BN có nghĩa là bại nhân.
Cậu ấy là một bại nhân."
Tớ thấy nó rất hay, Marcus.
Cực kỳ cảm động và chạm vào lòng người.
Ừ, tớ cũng thấy nó cảm xúc lắm.
Lựa chọn câu từ cũng rất tốt.
Nó làm tớ liên tưởng tới Faulkner,
nhưng là phiên bản miền Đông và khuyết tật.
Cả Flannery O'Connor nữa.
Cổ từng bị đa xơ cứng.
Và Borges, ổng mù.
Updike mắc vẩy nến này.
Xin lỗi, có thể tớ sai, nhưng tớ thấy câu truyện này hơi sáo rỗng.
Tính đứng đắn của nó...
có hơi chút đáng xấu hổ.
Tính từ miêu tả thì nhạt toẹt và thừa thãi.
Xin lỗi, ý tớ là...
Mà thôi. Tớ thì biết gì chứ?
Đừng tin lời tớ nói nhé.
Bởi...
Còn ai khác không?
Catherine nói đúng.
Câu chuyện của cậu như cứt.
Bên trong cậu rỗng tuếch, chẳng có gì ngoài tầm thường,
mà nếu nói theo cách mỹ miều hơn,
thì cậu chẳng thể viết nổi một câu từ đủ thuyết phục.
Cậu nhai đi nhai lại những lối mòn sáo rỗng tới mức kệch cỡm.
Rồi còn cái tiểu đề "Sự thật trần trụi" nữa,
đó là trò đùa hay sao?
Hay cậu chỉ đang tỏ vẻ thượng đẳng thôi?
Được rồi.
Tiếp theo là ai?
Marcus! Marcus, đợi đã!
Cô muốn cái gì?
Đừng khó chịu thế chứ, có sao đâu?
Cô nói cái đéo gì vậy hả? Như thế mà không sao à?
Anh biết lão cũng ghét truyện của em mà.
Truyện của cô dở tệ!
Marcus, lần tới anh sẽ viết được tốt hơn thôi.
Trịch thượng cái lìn!
Nếu cô nói thật với tôi từ đầu,
tôi đã không đọc nó rồi.
Tôi biết nó như cứt,
nhưng tôi quá ngu khi tin cô.
Như thế không công bằng. Em đã nói thật mà.
Chẳng qua em không nịnh bợ như con khốn Catherine đó!
Thế à? Thế mà lúc cần thì không thấy cô mở mồm!
Em nói rồi, lúc đó em lo sợ.
Em còn không ngờ lão lại nói thế.
Và lão nói như thật ấy.
Em xin lỗi vì đã làm anh thất vọng, nhưng thật đấy,
đó chỉ là ý kiến riêng của lão thôi.
Em còn không thích tác phẩm của lão đến thế.
Chúng đều mang tính đối chất nặng nề.
Em không quan tâm lão thắng giải Pulitzer hay không.
Mày chỉ muốn chịch lão thôi,
như Catherine và mọi con phò trắng khác trong ký túc xá.
Marcus, anh không thể đơn phương chấm dứt như thế được.
Cả một mối quan hệ, một tình bạn như thế...
Anh không thể cứ...
Tiên sư anh! Thằng khốn!
Tổ sư thằng khốn nạn!
Vi, cậu ổn chứ?
Ừ, tớ không sao. Không sao hết.
Cậu đã làm điều đúng đắn.
Tớ biết rồi.
Mẹ cha thằng què.
Sao tớ lại phí thời gian với bọn khoá mới làm gì?
Toàn lũ trẻ con!
Cứ tưởng Marcus sẽ khác cơ.
Nó bị bại não mà.
Giờ cậu tính làm gì?
Tớ không biết nữa.
Tới quán bar, tìm bạn tình, sao cũng được.
Đừng lo, tớ sẽ ổn thôi.
Cô muốn uống gì?
Cho tôi bia thôi.
Của cô đây.
Chào thầy.
Chào em, Vi.
Thầy làm gì ở đây vậy?
Còn em làm gì ở đây?
Em xin lỗi, ý em không phải vậy.
Chỉ là, em không nghĩ mình sẽ gặp thầy ở đây thôi.
Giờ thì gặp rồi đấy.
Vâng.
Vậy... thầy tới một mình ạ?
Em ngồi cùng được chứ?
Cảm ơn thầy.
Em chỉ muốn nói là...
em rất vui khi được học lớp thầy.
Và...
em biết thầy nghe câu này mãi rồi,
nhưng em hâm mộ các tác phẩm của thầy lắm.
"Buổi hành hình Chủ Nhật", thật sự là...
...nó làm em xúc động.
Trời, em mong em không làm thầy thấy ngại.
Không đâu.
Thế tốt quá.
Vì em...
...em đồng ý với mọi điều thầy nói tuần trước,
về câu truyện dở tệ của em.
Tốt.
Và em cũng đồng tình với ý kiến của thầy về truyện của Marcus.
Nó như cứt thật.
Làn da em đẹp quá.
Cảm ơn thầy.
Có vẻ Catherine sẽ trở thành một nhà văn giỏi.
Chắc vậy.
Cô ta cũng ổn.
Thầy đang cặp với Catherine mà, phải không?
Em xin lỗi, đó không phải việc của em.
Không cố ý đâu.
Tôi không qua lại với Catherine.
Thầy nghĩ em có tiềm năng trở thành nhà văn không?
Không.
Cảm ơn thầy vì thật lòng.
Em dành nhiều sự tôn trọng cho thầy lắm.
Đợi em rửa ráy mặt mũi đã nhé?
Ở đằng kia.
Em cảm ơn.
Đừng phân biệt chủng tộc.
Đừng phân biệt chủng tộc.
Không được kỳ thị, Không được kỳ thị.
Đừng kỳ thị chủng tộc.
Nhà thầy cũng rộng rãi ha.
Tiền thuê có đắt không ạ?
Cởi áo ra.
Giờ cởi nốt chỗ còn lại.
Quay người lại.
Cúi xuống.
Giờ nói,
"Thằng mọi, phang em đi".
Nhưng em... em không nói vậy được.
Vậy thì nói, "Thằng".
Thằng.
"Mọi".
Mọi.
Nói, "Thằng mọi".
Thằng mọi.
Chịch nát em đi.
Chịch nát em đi!
Nói, "Thằng mọi, chịch nát em đi".
Thằng mọi, chịch nát em đi.
Nói lại.
Thằng mọi, chịch nát em đi!
Thằng mọi, chịch nát em đi!
Nói lại.
Tiếp.
Nói lại!
Thằng mọi, chịch nát em đi!
Quái thai.
Em vào được chứ?
Người em toàn mồ hôi vậy.
"Thế là John lật người cô ấy lại,
và đẩy cô va vào tường.
Jane chuẩn bị tinh thần.
Cô ấy nghĩ về mẹ mình.
Nghĩ về Peter.
Cô nghĩ về Chúa, và về chuyện cưỡng hiếp.
"Thằng mọi, chịch nát em đi!", cô nói.
Khúc thịt của John mài xước làn da mềm mại của cô.
Rồi dấu tích sẽ ở lại.
Cô đành xuôi theo và nói điều hắn muốn cô nói,
làm điều hắn bảo cô làm.
Cô bước chân vào đại học với niềm hy vọng và phẩm giá,
nhưng khi tốt nghiệp, cô sẽ chỉ còn là một con điếm".
No comments yet. Be the first to leave one.