İlk 200 satır.
KÊNH SAINT-MARTIN, PARIS
Khi gọi cho tôi ở London, anh nói về một cô gái.
Không, làm gì có nhỉ.
Đừng nghĩ tôi là thằng ngu nhé?
Anh nói: "Cô ấy không quan tâm đến tiền". Cô ấy là ai?
Alison Rowdy.
Alison?
- Alison của anh? - Đúng, Alison Rowdy.
Thế đấy.
Anh liên lạc với Alison lúc ở London?
Tôi luôn để mắt đến cô ấy.
Cô ấy đối xử với anh tệ đến thế mà anh vẫn quay lại?
Tưởng anh còn oán hận lắm chứ.
- Cô ấy là người duy nhất giúp được tôi. - Giúp anh?
Cô ta đổi đời nhờ làm chứng chống lại anh.
Chưa kể cô ta đổ tội giết cô nàng tóc đỏ lên đầu anh.
- Anh phải ghét cô ta mới đúng chứ. - Vlado!
- Cái quái gì vậy? - Thế thôi, biến đi!
Hắn... Hắn có vấn đề gì?
- Nào, ngồi xuống. - Không được làm thế với tôi.
Về mặt nào đó, tôi có ghét cô ấy.
- Này, cho chúng tôi chai nữa nhé? - Vâng?
Cảm ơn.
Đừng lo cho tôi, tôi dứt bỏ rồi.
Cô ấy đã thay đổi. Tăng cân, già đi.
Cô ấy không như hồi xưa nữa.
Đây.
Cô nàng tóc đỏ tên là Nathalie.
Thế à?
Để tôi cho anh lời khuyên nhé?
Đừng tin Alison quá. Đừng làm trò hề nữa.
Đây.
Điện thoại của cô ấy.
Ông nghĩ tôi làm gì?
Không gì cả.
Anh yêu.
Anh phải ngủ.
Em biết điều ta nói sẽ không bao giờ làm chứ?
Ta nên làm.
Hãy kết hôn đi.
Anh biết.
Em yêu, anh yêu em.
Và ý nghĩ phải sống thiếu em...
Em yêu anh.
ĐỐI TÁC BẤT ĐẮC DĨ - LIAISON
Sáng nay trông ông còn hơi chuếnh choáng đấy.
- Tôi mệt kinh khủng. - Ừ.
Tôi đến thẳng đây sau khi từ Chien Noir về.
- Thẳng đây? Thật sao? - Ừ, tôi bắt nhân viên làm cả đêm.
Chúng tôi tìm thấy một thứ có thể khiến anh quan tâm.
Thế à?
Lại xem này.
Mở đi.
Vợ Samir à?
- Myriam Hamza. - Thế à?
Cô ấy đi đường bình thường. Syria, Thổ Nhĩ Kỳ, Hy Lạp.
Cô ấy đưa giấy tờ gốc ra nên mới bị chúng tôi tìm thấy.
Cô ấy xin được ở khu vực khối Schengen.
Rồi cô ấy được chuyển đến Bỉ.
Chúng tôi tìm thấy số điện thoại của cô ấy và kiểm tra lịch sử.
Có một số mà cô ấy gọi hàng ngày. Nó được cho là số của Samir.
Đi làm cốc cà phê nào. Tôi cần nó.
Vẫn chưa rõ trách nhiệm thuộc về ai
trong sự cố này và các cơ quan đã đồng ý chi...
Gần xong rồi.
...trong lúc đợi điều tra kỹ hơn.
Nhân chứng nói đã thấy xe cứu thương đến hiện trường trong vài phút.
Tôi sẽ kê cho cô bé thuốc giảm đau.
Cảm ơn bác sĩ.
Đã có một đêm vất vả nhỉ?
Một cuộc điều tra lớn đang được Cảnh sát Giao thông Anh tiến hành.
Mai chú sẽ quay lại khám,
- được chứ? - Cảm ơn.
Đừng lo. Cô bé đang hồi phục tốt. Cô bé sẽ ổn thôi.
Thủ tướng đã gửi lời chia buồn...
Cảm ơn bác sĩ. Hẹn ngày mai.
...và đã ca ngợi các nạn nhân và phản ứng nhanh của cơ quan ứng cứu.
Cậu bé 16 tuổi Kevin Abbot đã qua đời vì chấn thương
ở bệnh viện St. Callum sáng hôm nay, đưa thương vong lên con số bốn.
- Các nạn nhân khác... - Cưng ơi, cô rất tiếc.
...vẫn đang trong tình trạng nguy kịch.
Tàu lúc đó chở đầy khách đang tiến vào ga King's Cross
thì đâm vào một tàu hàng đang rời khỏi...
- Cà phê không? - Thôi, cảm ơn.
Đừng để phí thời gian nữa, hiện đang có hai nhóm.
Một bên là tôi đang cố tìm bọn hacker
và phía bên kia, những kẻ đang tìm cách trừ khử họ.
Vậy ý anh là gì? Anh muốn gì?
Anh muốn rút khỏi nhiệm vụ này à?
Không, nhưng hai ta đều biết nếu tôi tìm được Samir, hắn sẽ chết.
Ông có muốn thế không? Khách hàng yêu cầu thế à?
Khách hàng của tôi là Didier Taraud.
Ông ấy là trưởng Cơ quan An ninh Quốc gia của điện Élysée.
Đội đặc nhiệm,
với vai trò làm đối trọng với "các siêu cường" của DGSE.
Có thông tin gì về ông ta?
Thông minh, tham vọng, tốt nghiệp ENA, thanh tra tài chính.
Ông ấy mê tiền.
Không hiểu sao ông ấy không vào tư nhân.
Thu nhập sẽ gấp mười lần.
Chúng tôi bó tay.
Nó được bảo vệ bởi TrueCrypt, nên không mở được.
Tôi đã nói gì nào?
Được rồi. Anh phải tìm Samir.
Đây là danh tính và vỏ bọc mới.
Hãy đến Brussels, đưa vợ Samir về. Như thế hắn sẽ phải về theo.
Sabine Louseau, nhân tình của Taraud.
Cô ta làm ở Ủy ban châu Âu.
Cô ta sẽ đi tàu từ Gare du Nord đến Brussels chiều nay.
Bắt chuyện với cô ta.
Để biết thêm thông tin về Taraud và biết ông ấy có lợi dụng hai bên không.
Xin lỗi, nhưng việc này nghe tệ lắm.
Được chứ?
Tôi không làm việc này để bị giết.
Nên xét đến rủi ro và định kiến đạo đức...
Định kiến đạo đức? Định kiến nào?
Này. Tôi bị buộc phải liên lạc trở lại với Alison.
Ờ.
Để xem cô ấy béo lên và xấu đi thế nào hả?
Thôi đi. Có gì thú vị trong này không?
Chỉ có ảnh ọt vô thưởng vô phạt.
Hoặc là cô ta có lý lịch sạch sẽ, hoặc cô ta rất, rất cẩn thận.
Dù sao thì, như tôi nói,
tôi được trả công để làm một việc, mà giờ thì có hai việc rồi.
Nên tôi cần được trả thêm.
Xin lỗi.
Mẹ?
Anh đấy à?
Tất nhiên là anh rồi, đồ khốn.
Con không định đi mà không có một món quà nhỏ của mẹ.
Xin mời, cứ lục lọi thoải mái.
Mẹ, không... Đợi chút, mẹ ơi.
Đừng lo, đừng sợ.
Con sắp đến mà. Con sắp đi tàu đến Brussels.
Kế hoạch không bị ảnh hưởng đâu.
Anh tìm thấy Samir rồi à? Anh ta đang ở đó?
Không.
Nghe này, con không biết.
Con sẽ gặp vợ anh ta. Có lẽ cô ấy sẽ nói cho con.
Anh đang ở với ai à?
Mẹ.
Thôi nào. Đừng ghen, được chứ?
Được, tuyệt lắm. Tôi sẽ đến Brussels chiều nay.
Biết tin gì thì báo tôi ngay nhé.
Con yêu mẹ.
- Mẹ và con trai, nhỉ? - Vâng. Bà có còn trẻ nữa đâu.
Sao lâu thế nhỉ?
Không biết anh ta làm gì nữa.
- Cô cũng đến Brussels à? - Vâng.
Tôi cũng thế, có vẻ tàu bị muộn. Không biết cô để ý chưa.
- Vâng, rất muộn. - Xin chào.
Xin chào, cho một cốc cà phê.
- Hai nhé. - Hai à? Được.
Và một bánh pain au chocolat.
Và một bánh sừng bò.
Có ngay ạ.
Tôi đang theo dõi cân nặng.
CỨU TRỢ CHÂU ÂU
- Anh làm cho... - Vâng, tôi làm cho họ.
Tôi làm với họ mới đúng.
- Jean-Marc. - Sabine.
Hài thật. Mẹ tôi cũng tên là Sabine.
Đúng là trùng hợp.
Tình cờ thật.
Được rồi. Hãy giữ kín chuyến đi này đến khi tôi gặp thủ tướng.
Cứ đến Brussels và ký thỏa thuận nhé?
Gleason thì sao? Anh ta sẽ tế sống ta.
Quỷ thần ơi, Mark. Anh không nghĩ được gì khác à?
Người dân đang chết đấy.
Tôi đang mất ngủ hàng đêm. Đêm anh ngủ có ngon không?
Tôi không ngủ ngon lắm.
Anh nghĩ tôi có thích cử hai người, nhún nhường đến Brussels...
Chiều nay, thủ tướng sẽ đến thăm gia đình cậu bé xấu số đó.
Có lẽ ông có thể gặp ở đó, mà không có Gleason.
Thật ra đó là ý hay đấy.
Chúc may mắn.
BRUSSELS - GA MIDI
Đây này.
Tôi ở đây... Không biết bao lâu.
- Cảm ơn. - Nên tôi rảnh khi nào cô muốn.
Tôi sẽ không bỏ lỡ đâu.
- Cô ở khách sạn hay... - Không, tôi có căn hộ.
Thật à? Được rồi.
- Có lẽ cho tôi xin lại hành lý. - Xin lỗi.
Còn bánh cramique? Cô có ăn bánh cramique, craquelin không?
- Không hề. - Cô biết là gì chứ?
- Không. - Vậy ta nên đi ăn craquelin.
Thấy họ chia chúng ta thành nhóm chứ? Đi thôi.
VĂN PHÒNG CHÍNH
Xin chào. Chào.
Tôi đến tìm cô Hamza, Myriam Hamza.
Đơn xin tị nạn của cô ấy đã được chấp thuận.
Được.
Cô ấy đây rồi.
Cô ấy đến hôm qua. Nên chắc cô ấy vẫn đang cách ly.
Được, cảm ơn.
Xin chào. Tôi muốn đến văn phòng chính.
Cho tôi xem thẻ nhé?
Đằng kia.
- Kia à? - Ừ.
No comments yet. Be the first to leave one.