İlk 200 satır.
Nhìn chú đây, cậu bé.
CỨU HỘ QUẬN ARCHULETA
Cháu sẽ ổn thôi, nhóc. Có chú rồi.
Eddie.
Eddie.
Jordan?
Eddie? Eddie?
Jordan. - Eddie, cứu anh.
Em đến đây. Em đến đây. - Eddie.
Eddie, anh sắp chết. - Đừng lo.
Em đến đây.
Cứu anh. Anh sắp chết rồi. - Em đây, Jordan. Em đây.
Em đây. - Eddie.
Eddie.
Eddie. - Ôi trời ơi.
Này, cháu. Này, tỉnh táo nhé.
DỰA TRÊN CUỐN SÁCH CỦA ANN NAPOLITANO
THÂN GỬI EDWARD
CHÀO MỪNG VỀ NHÀ
Dì sẽ vòng sang đón cháu. - Là cậu bé phép màu.
Cảm ơn. Xin lỗi.
Tôi xin phép. Chuyện này riêng tư. Chuyện... Xin lỗi.
Ra nào, cháu.
Là cậu bé phép màu.
Được về nhà, cháu thấy thế nào?
Mặc kệ anh ta đi, Eddie.
Edward, gọi là gì, Eddie hay Edward?
Eddie? Con à, chúng ta muộn rồi.
Eddie. Chúng ta có một bàn rồi. Mau lên.
Eddie, mau lên.
Tên cháu là Edward.
Yêu cả hai mẹ con, anh rất xin lỗi. Yêu,
"Người hành hương cô độc của em".
Cái quái gì vậy?
Cái quái gì vậy?
Xin chào. Đây là nhóm hỗ trợ ạ?
Vâng. Chào mừng cô.
Tôi có thể nói với bà điều này trước khi mọi người đến? Nói riêng?
Tất nhiên.
Tôi đang có thai 16 tuần.
Ôi trời.
Nhưng bạn trai tôi là người duy nhất trên đời biết,
và anh ấy đã chết.
Bố mẹ và tôi không hợp nhau, chúng tôi không nói chuyện.
Tôi không biết bố mẹ anh ấy có biết đứa bé này tồn tại không.
Tôi còn không biết họ có biết tôi tồn tại, nhưng tôi đang mang thai con anh ấy.
Tôi có công việc bán thời gian, một căn hộ tồi tàn ở chung, và...
Tôi không có ai cả, tôi đang lang thang khắp thành phố
nghĩ rằng có lẽ Gary sẽ gửi cho tôi một tín hiệu, đó là...
Tôi phát điên mất.
Tôi biết đây là nhóm chia sẻ nỗi đau nhưng tôi thấy vấn đề của tôi lớn hơn.
Phải. Đúng vậy.
Xin lỗi bà, tôi nghĩ tôi không phù hợp ở đây. Tôi nên đi.
Khoan đã, không.
Cô tên gì?
Linda.
Linda, nghe tôi này. Lại đây, lại đây.
Tôi hiểu cảm giác của cô bây giờ. Buồn bực. Và tức giận.
Cô biết đấy, có những ngày ta còn không biết ta có sống tiếp được không.
Nghe tôi này, cô thuộc về nơi này. Chắc chắn cô thuộc về nơi này.
Cảm ơn bà.
Tôi ôm cô được chứ? Tôi có thể ôm cô không?
Tôi giỏi ôm mà.
Cô muốn ăn bánh nướng không?
Bánh ngon lắm.
Ngon nhất khu vực ba bang. - Vâng.
Chọn hay lắm. Cái bánh đó...
vị caramel sô cô la muối biển. Ừ. - Caramel.
Ngon quá đi chứ? - Ngon quá.
Ngon thật đấy. Tôi không ngờ lại có một cái ôm và một cái bánh nướng,
nhưng nếu đây là liệu pháp, thì tôi ủng hộ.
Tôi biết. - Ngon thật.
Xin chào.
Chào. Xin chào. Tôi là Milo.
Chào Milo. Tôi là Dee Dee.
Chào Dee Dee. - Chào anh.
Tôi sẽ chủ trì nhóm hỗ trợ này.
Tuyệt lắm. Được.
Vậy, bà không phải nhà trị liệu?
Không, tôi không phải nhà trị liệu. Tôi là người đau buồn.
Vậy, thế... Thế thôi à?
Các vị sẽ không nói gì?
Ai cũng được nói thoải mái, nhưng tôi thấy im lặng cũng được.
Vậy không có người phá băng hay là...
Tôi chẳng hạn, tôi nhỡ hết cả việc.
Chưa kể tôi để Edward ở nhà với chồng tôi,
giống như để cậu bé 12 tuổi một mình với một người đàn ông,
mà tôi yêu tha thiết, nhưng về cơ bản vẫn là cậu bé 12 tuổi.
Khoan đã. Cô nói cậu bé 12 tuổi tên là Edward? Có phải là Edward đó?
Tôi chỉ đang cố đoán cho đúng.
Cô là người dì đó à?
Phải. Là tôi. Chắc tôi là người dì đó.
Rất tiếc là báo chí không để yên cho hai người.
Thằng bé thế nào?
Cô thế nào?
Tôi đang giải quyết đây.
Tôi giải quyết như tất cả chúng ta.
Mọi người gặp tôi và họ nghĩ,
"Cô ấy là người phụ nữ có cậu cháu sống sót sau vụ rơi máy bay".
Nhưng họ quên rằng tôi cũng...
là người phụ nữ mất đi chị gái.
Và gia đình tôi.
Nói chung, đó là một tháng 3 khá tồi tệ.
Chào cháu gái của bác.
Bác cầm nhé?
Chào Rùa. Tao là Kojo. Tao chắc chắn mày đã nghe về tao.
Tao là người bác rất đẹp trai của Becky từ Ghana.
Không à?
Mày chưa nghe kể gì à? Chưa hề?
Không, đó... Con bé phải nhắc đến tao ít nhất một lần chứ.
Có đúng không?
Một lần cũng không à?
Ổn rồi cháu.
Có bác đây rồi.
Bác sẽ chăm sóc cháu.
Jordan, thôi đi. Anh sẽ nó làm gãy mất.
Họ có đồ em bé mà không có em bé.
Thì sao? - Thì, cứ ghê ghê.
Thôi đi! Jordan. Hãy...
Họ sẽ lên và thấy đó. Jordan! Ra đi.
Eddie, sao chúng ta đến đây nhỉ?
Mẹ ghét dì Lacey.
Vớ vẩn.
Vậy tại sao chúng ta tới đây ba lần trong đời?
Ta có được lựa chọn đâu, Jordan.
Cả nhà, đến giờ ăn tối rồi.
Mùi như cá ấy nhỉ.
Liệu ta có cơ hội gọi đồ ở quán Domino's?
Sao?
Dì đưa cho cháu miếng bánh mì nhé?
Hãng hàng không sẽ trả tiền khám bác sĩ tâm lý.
Dì nghĩ có thể là ý hay đó. Để cháu...
để cháu có người nói chuyện.
Tất nhiên, cháu lúc nào cũng có thể nói chuyện với dì và chú.
Tất nhiên rồi.
Nhưng cháu đang có nhiều chuyện quá.
Không, cháu cảm ơn.
Vâng. Cháu sẽ suy nghĩ.
Phải, tốt lắm. Đây.
Chết tiệt.
Cứ chờ ở đây nhé.
Bọn tôi... Bọn tôi đang ăn tối.
Đi đi. Ra đi.
Ôi, Besa. Tôi xin lỗi. - Không, cả nhà đang ăn tối à?
Tôi quay lại sau nhé? - Thì, vâng...
Tôi chưa từng chứng kiến điều gì như thế...
Tôi biết. - ...hôm qua.
Mấy tay phóng viên đó.
Phải thế nào để họ hiểu người ta cũng cần riêng tư chứ?
Xin chào. Edward, rất vui được gặp cháu. Cô là Besa.
Bọn cô ở nhà bên, cửa màu xanh lá. Vòng gõ cửa hình đại bàng kỳ cục.
Không phải lỗi của cô, lúc nhà cô dọn về, nó đã có sẵn đó rồi. Cứ gõ vào đó nhé.
Thằng bé hơi nhát.
Con à, chào Edward đi. Cậu ấy có cắn đâu. Nhỉ, Edward?
Mẹ. - Dù sao, bọn tôi nên về,
cả nhà đang ăn. Tôi làm pudding gạo theo công thức của bà tôi, từ Havana.
Oa. Cô không phải làm vậy đâu.
Có gì đâu. Và cái này rất đặc biệt.
Thật là...
Đó là que selenite. Nó có quyền năng chữa lành.
Có thể vung vẩy nó ở cửa trước... - Tuyệt quá. Cảm ơn cô.
Chào Shay.
Nếu cả nhà cần gì, thì đã có chúng tôi nhé.
Đúng không, Shay? - Đi nào.
Được. Cảm ơn cả nhà. Được rồi.
Chúng tôi sẽ nhớ cô, Adriana.
Tôi cũng nhớ nó.
Thế, kế hoạch của cô là gì?
Thì, tôi bắt đầu học các môn ở Trường Thành phố về quy hoạch đô thị.
Nên, tôi đã nói chuyện với trưởng khoa,
ông ấy bảo tôi có thể bắt đầu học toàn thời gian vào học kỳ sau, nên...
Tuyệt lắm. Nghe tuyệt quá. - Vâng, kế hoạch là vậy.
Mừng cho cô.
Cô cần gì thì cứ gọi tôi nhé. Gọi chúng tôi. Chúng ta là gia đình mà.
Cảm ơn, Cora.
Còn chuyện này ta nên nói. - Gì vậy?
Tôi biết chúng ta đều thương tiếc bà của cô,
nhưng thực tế là cái ghế của bà ấy sẽ rất được thèm muốn.
Cả nước sẽ đổ dồn chú ý. Người ta đã ra các thông báo.
Chúng ta cần thông báo ai sẽ tranh cử, và cần thông báo thật sớm.
Tôi đang nói về di sản của bà cô. - Tôi sẽ không tranh cử, Cora.
Thực ra, tôi đang nghĩ đến tôi.
Là vì, cô thì nghỉ việc, và sẽ học cao học.
Nên tôi cho là cô không... - Tôi không.
Được rồi.
Vậy, tôi muốn hỏi liệu cô có cân nhắc ủng hộ tôi.
Ai quan tâm tôi nghĩ gì chứ?
Cô là cháu gái của một nữ nghị sĩ.
Họ sẽ quan tâm.
Tôi đã ở đây 14 năm, tôi là Chánh Văn phòng của bà ấy.
Tôi hiểu công việc này, tôi hiểu bà ấy. Tôi có thể thắng cử.
Nếu cô cần thời gian suy nghĩ... - Không, tôi không cần.
Tôi ủng hộ cô.
Cảm ơn cô.
Ôi, Charles.
Anh là chỗ dựa.
Anh cho mẹ con em sự yên ổn và
tình yêu vô điều kiện.
Và...
nghe này, em biết không phải lúc nào em cũng là người giản dị.
No comments yet. Be the first to leave one.