İlk 188 satır.
Các em, nghe cô nói này.
Các em có biết sinh vật sống lớn nhất trên Trái Đất là loài nào không?
- Ngựa vằn ạ? - Vậy sao?
Cá voi hoặc là voi ạ.
Em nghĩ cá voi là lớn nhất ạ.
Nhưng cá voi không phải là cá, mà là động vật có vú.
Phải, nhưng cá voi là loài động vật sống lớn nhất.
Các em nghĩ sinh vật sống lớn nhất là loài nào?
Sinh vật sống lớn nhất được phát hiện trên Trái Đất là cây Pando.
Các em biết cây Pando chứ?
- Không ạ. - Không ạ.
Không à? Không phải gấu trúc đâu nhé
mà là cây Pando với chữ P viết hoa.
Đây là Pando.
Đây là một rừng cây bạch dương ở Mỹ.
Và nó là một sinh vật sống.
Nó chiếm một lượng lớn không gian và có hơn 40.000 gốc cây.
Nó nặng 600 triệu ki-lô-gam.
Và có thể đã cả triệu năm tuổi. Tưởng tượng được không?
Thử tưởng tượng mà xem.
Tất cả những cái cây đó mọc lên từ một cái rễ khổng lồ.
Giống như năm ngón tay mọc ra từ lòng bàn tay cô vậy
hoặc là hàng ngàn sợi tóc trên đầu, trong khi cô vẫn là một sinh vật sống.
Cũng giống như sinh vật sống này.
Khi người ta đi qua khu rừng đó,
họ tưởng quanh mình có hàng ngàn cái cây nhưng thật ra chỉ có một cái cây thôi.
Các em chờ cô một lát. Cô quay lại ngay.
Tôi làm việc này cho anh bao lâu rồi?
Hơn một năm!
Đúng rồi. Hơn một năm.
Ta không thể cứ thế này mãi.
- Anh làm cho bọn tôi mà. - Phải!
Ta sẽ nghĩ ra cách.
- Không. - Anh nhận tiền của bọn tôi mà.
Đồ lừa đảo khốn kiếp. Anh là đồ lừa đảo.
TRẠM Y TẾ CẢNG PZOZ GDYNIA
Sao thế?
Hôm qua em thấy anh cãi nhau với tay thám tử.
Ừ, một chút thôi. Sao thế?
Sao anh không nói với em?
Nói với em làm gì?
Anh ta đang thu thập chứng cứ. Tiếp tục điều tra.
Không phải vậy đâu. Anh ta hết cách rồi.
Anh ta đã tiêu hết nửa tiền thế chấp của nhà mình.
Kể hết cho em đi, Piotr.
Tất nhiên rồi.
Hay ta đi gặp một công ty bất động sản?
Nhà mình còn gì thì bán nốt.
Ta sẽ chuyển đi chỗ khác, đổi địa chỉ.
Nếu vậy thì…
anh có bệnh nhân làm việc ở công ty bất động sản.
Dừng lại đi, em cần ra ngoài.
Piotr! Có điện thoại kìa!
A lô?
Chào Piotr. Tôi là Janina.
Xin chào.
Tôi gọi riêng cho anh
để hỏi xem anh muốn đến giám định hiện trường không?
Hay là lần này ta đợi đến khi có thêm thông tin nhé?
Được thôi. Tôi sẽ làm thế vì anh.
Janina, cô không chắc vụ này là về con gái chúng tôi, phải không?
- Vâng, nhưng… - Vậy là cô không chắc.
Bọn tôi sẽ tới.
Hắn đã bị kết tội giết người.
Lúc ngồi tù, hắn thừa nhận đã giết một người nữa.
Hắn chưa cho chúng tôi biết chi tiết, nên chúng tôi không có bằng chứng.
Vâng.
Ở đây à?
Lạnh kinh khủng.
Phải.
Lạnh quá.
CẢNH SÁT
Tôi đã gửi nó hôm qua.
Cảm ơn rất nhiều.
Sếp, ta phải làm gì đây?
Đi theo cô ấy đi.
Đi thôi.
A lô?
Chào buổi tối.
Xin lỗi vì muộn rồi còn gọi. Tôi có số của cô từ mục tìm người thân.
Con gái cô vẫn chưa được tìm thấy, phải không?
Thật không may là chưa.
Tôi đã mơ về con bé.
Con bé nói mình đang ở rất xa… và nó vẫn ổn.
Con bé còn sống, nhưng không thể về nhà.
Nó không nói lý do.
Nó chỉ nhờ tôi báo với gia đình. Và con bé cười với tôi suốt.
Con bé còn cho cô biết gì nữa không? Số điện thoại, nơi nó đang ở?
Tôi gặp nó trong mơ thôi.
Phải rồi.
Cảm ơn cô nhiều.
Chúc ngủ ngon.
- Vâng? - Xin chào?
Tôi là Hanna Wróblewska. Tôi muốn gặp Adam.
Nó không ở đây.
Lẽ ra cô không nên buộc tội nó giết con bé.
Nhưng tôi không buộc tội thằng bé. Tôi nói nó yêu Karolina và…
chắc chắn nó không làm gì con bé.
Cô chuyển lời tới Adam rằng tôi muốn liên lạc nhé?
Cô biết Adam giờ ở đâu không?
Không.
Ít nhất cô có thể bảo Adam tôi vẫn đang tìm con chứ?
Tôi có thể nhờ thằng bé giúp.
Bỏ xuống được không?
- Cô bảo hai đứa đấy. - Bọn em làm xong rồi.
Đưa cho cô mau.
Đây là con gái cô phải không?
Con cô biến mất rồi.
Cô sẽ rất biết ơn nếu không ai đem chuyện đó ra làm trò cười. Hiểu chứ?
Em xin lỗi cô.
Cô xin lỗi.
Xin lỗi các em.
Karolina?
Cháu xin lỗi. Cô là mẹ của Karolina ạ?
Cháu nhận ra cô từ một bức ảnh.
Cậu ấy khoẻ chứ ạ? Cháu vừa đi làm tình nguyện ở Peru về.
Karolina nói cháu chẳng thể xa nhà quá lâu,
nhưng cháu đã xoay sở được.
Giờ cháu phải đi làm xét nghiệm để xem có con bọ nào
ẩn nấp trong người mình không.
Magda!
Cháu xin lỗi, cháu phải đi rồi.
- Giờ cháu sống ở đâu? - Ở ký túc xá trên phố Litewska ạ.
Cho cháu gửi lời chào tới Karolina và cháu rất vui nếu được gặp lại cậu ấy.
Cháu là Magda ạ. Cháu chào cô.
Cô vào đi ạ.
- Cô muốn cho cháu biết rằng Karolina… - Vâng…
Cháu nghe tin rồi ạ.
Cháu rất tiếc.
Vậy cháu có biết nơi nào con bé có thể tới không?
Cháu e là không ạ.
Hai đứa thân nhau chứ?
Ở câu lạc bộ thôi ạ. Thi thoảng bọn cháu có nói chuyện và chào hỏi nhau.
Con bé cũng có bể cá.
Cảm ơn cháu.
- Piotr. - Em về rồi à?
Tốt.
Em về rồi.
- Tốt. - Anh nói câu đó rồi mà.
- Em đã suy nghĩ về việc chuyển nhà chưa? - Chưa.
Em sẽ cho con ăn khi nó quay về à?
Hãy ngừng giả vờ rằng mọi thứ đã khác được không?
Khác thế nào?
Anh là nhà ngoại cảm thứ năm mà chúng tôi hợp tác à?
Đồng nghiệp của anh chỉ cho bọn tôi vài chỗ kỳ quái,
bọn tôi cứ phải lòng vòng hết chỗ này chỗ kia
và việc đó khá tàn nhẫn. Anh hiểu chứ?
Ừ, nhưng anh Marcin làm việc với cảnh sát.
Không chính thức. Và các gia đình thường tự liên lạc với tôi.
Rồi sao? Anh giúp được ai không?
Sao anh làm được vậy?
- Con bé mất tích ở khu này à? - Vâng.
Sáng hôm đó, nó đi học như bình thường, nhưng không hề tới trường.
Hôm đó có vài người thấy nó ở đây.
Bọn tôi không biết sao lại là chỗ này. Sau đó… bọn tôi cũng chẳng rõ nữa.
Đây là nơi có dấu vết vô hình cuối cùng về cô bé?
Ừ… dấu vết vô hình.
Tôi không biết giải thích sao.
Khi một thông tin xuất hiện trên thế giới, nó sẽ ở lại đây.
Nó không thể ngừng tồn tại…
dù có ở bên trong một hố đen.
Bọn tôi tới đây vài lần rồi.
Đem chó theo, đưa lên báo và ti vi.
Nhưng chưa ai tìm thấy thứ gì hữu ích ở đây.
Chờ chút.
Nếu là chồng cô thì sao?
Nếu chồng cô biết thi thể ở đâu,
tôi sẽ đưa cô đi theo hướng đó.
Đây thường là chuyện xảy ra trong gia đình.
Anh nghĩ được mỗi thế thôi à?
- Điều đó hoàn toàn vớ vẩn. - Thế nào rồi?
Ổn lắm, anh Marcin nói anh giết Karolina, nên chắc anh biết xác con bé ở đâu.
Piotr, anh không nghiêm túc đấy chứ?
Piotr, làm ơn đi, rõ ràng là vớ vẩn mà!
Chờ đã, Piotr!
Dừng lại đi. Piotr!
Chờ đã, Piotr!
Anh xin lỗi, anh không thể tiếp tục nữa.
Sao cơ?
Anh không thể thế này nữa. Anh không chịu nổi.
Không phải vì anh không yêu em…
Ngồi sát vào, tớ không với tới được.
Cái gì thế?
Đằng kia kìa!
Cậu làm gì vậy?
Là cậu ấy!
Nó biến mất rồi!
Xin chào!
No comments yet. Be the first to leave one.