İlk 200 satır.
- Cảm ơn. - Cảm ơn.
Tôi sẽ kiểm tra cậu về các kế hoạch theo thứ tự ngẫu nhiên.
Diễn biến thường rất bất ngờ.
Quan trọng là giao tiếp nhanh và rõ bằng ít từ nhất có thể.
Khởi đầu tốt đấy. Giải thích mất khoảng 30 từ.
Đừng đùa cợt, Lucy. Chúng ta không có thời gian.
Nào, kế hoạch C là gì?
Là ai không giao chiến tạo vòng tròn phòng thủ.
Kế hoạch E, cậu đấu với khách. Tôi xử lý nguồn.
Kế hoạch D ngược lại. Kế hoạch B là bom muối.
Kế hoạch A là nước hoa oải hương, F là lửa Hy Lạp,
chỉ nên dùng trong nhà trong điều kiện được kiểm soát chặt.
- Mười trên mười. - Chỉ có sáu.
Tôi phải nghĩ thêm bốn vậy.
Không có thời gian đùa cợt cơ mà.
À, chúng ta đến hơi sớm.
- Cậu có chắc đúng địa chỉ không? - Số 62 Đường Sheen, bà Hope.
Đúng sáu giờ kém 15 phút.
Bà ấy ra kìa.
Cô cậu ở công ty à?
Bà Hope à?
Tôi là Anthony Lockwood. Đồng nghiệp của tôi, Lucy Carlyle.
Đến vì vấn đề của bà. Bọn tôi xem bên trong nhé?
Tôi sẽ không bước vào đó.
Từ khi chồng tôi qua đời. Do cách ông ấy qua đời.
Sự quấy nhiễu diễn ra liên tục.
Tôi sẽ bán nó, nhưng cần khắc phục trước.
Nghề của bọn tôi rồi.
Xác định vị trí khách, chặn nguồn. Không gian an toàn, khách hàng hài lòng.
Phải có người giám sát chứ? Tôi tưởng phải có người lớn
khi điều tra.
Nói chính xác,
luật quy định chỉ cần có người lớn nếu các thám tử đang được đào tạo.
Nhưng bọn tôi thấy không cần.
Nói thật người lớn khá vô dụng.
Vì họ thiếu nhạy cảm. Họ chỉ làm vướng chân vướng tay thôi.
Còn một điều nữa, thưa bà. Còn ai trong nhà không? Tại bọn tôi thấy…
Không. Tôi giữ chìa duy nhất.
Đây là mẫu đơn cậu gửi. Đủ thông tin cần thiết.
Tôi phải đi. Sắp đến giờ giới nghiêm.
Ở tuổi cô cậu, tôi còn đi chơi, theo đuổi đám con trai.
Thật kinh khủng khi thế giới ra thế này.
Tôi thấy tội thế hệ của cô cậu.
Bà bác vui vẻ.
Đầy năng lượng tích cực.
Sẵn sàng chưa?
Rồi.
Sưởi tắt rồi.
Chứ sao nữa. Lạnh cóng thế này.
Còn gì nữa không?
Có, tôi nghĩ là có.
Bắt đầu nhé?
- Nghe gì không? - Có.
Tiếng gõ. Rất nhỏ.
Không rõ từ đâu. Cậu thì sao?
Tử quang. Sáng đến nỗi nên mang theo kính râm.
Không vui đâu. Tôi nghe tiếng ông ấy ngã. Có vẻ đau đớn lắm.
Còn chưa đến sáu giờ.
- Trà nhé? - Nó viết gì?
Họ chuyển đến đây. Mọi thứ đều ổn. Không có ma hiện hình.
Rồi đột nhiên, ông ấy ngã cầu thang mà chết.
Bà vợ nghĩ ông ấy vấp ngã khi đi lấy nước.
- Rất đáng tin. - Châm biếm hay mỉa mai?
Cái thông minh hơn.
- Cậu nghĩ bà ấy đẩy chồng? - Ít nhất đó sẽ là động cơ.
Bà ấy có tả sự hiện hình?
Bà ấy nói cảm thấy có gì đó tìm mình, nhưng không thể tìm thấy.
Nghĩ đến việc nó tìm thấy là bà ấy không chịu nổi.
Vậy nó có mục đích.
Cho thấy nó là Loại Hai.
Sáu rưỡi.
Mặt trời lặn rồi.
Đi tìm ma thôi chứ nhỉ?
Lại có tiếng gõ.
Càng lúc càng lớn.
Dừng lại rồi.
Ngay khi tôi bước lên đầu cầu thang. Nó biết ta ở đây.
Nhiệt độ đang giảm.
Tắt đèn đi. Ta cần cảm nhận.
Chọn một cửa bất kỳ đi.
- Cửa xa nhất đi. - Tại sao?
Đáng sợ nhất.
- Phòng làm việc. - Ừ.
Bây giờ thôi. Nhìn đi.
Vết lõm. Sâu, cách xa nhau.
Có lẽ đây từng là phòng ngủ trước khi nhà Hope vào ở.
Tôi cảm nhận được. Nguồn ở đây. Cậu không cảm nhận được à?
Đừng để nó dọa. Luôn chân luôn tay đi. Đi lấy túi, tạo một vòng tròn.
- Tôi sẽ xem các phòng còn lại. - Mạt sắt hay xích?
À, mạt sắt.
Chắc chứ? Còn sớm mà nó đã mạnh thế này.
- Nó đâu mạnh lắm, với cả… - Cả gì?
Tôi quên mang xích rồi.
Cậu quên mang xích à?
George lấy ra để tra dầu. Tôi không xem cậu ấy cất vào chưa, nên…
Là lỗi của George.
Không quan trọng. Ta không cần nó trong một vụ thế này. Mạt sắt là đủ.
Đồ nghiệp dư.
Lockwood?
Lockwood?
Lockwood…
Đợi chút. Lại thấy tử quang.
Đã có chuyện tồi tệ xảy ra ở đây từ hồi xưa,
nghĩa là có thể đã có hai cái chết thảm ở nhà này.
Lockwood! Khẩn cấp!
Vấn đề tôi không thấy cái chết đầu tiên liên quan gì đến nhà Hope,
nên có lẽ những chuyện quấy nhiễu không phải do ông Hope.
Đúng. Làm tốt lắm.
Đúng là vậy.
- Cảm nhận được gì từ cô ấy không? - Chưa thử.
Mải liên lạc với người sống.
Thử đi, trước khi cô ấy đến gần hơn.
Cô ấy đau đớn.
- Dĩ nhiên. Chết rồi mà. - Không, có gì khác.
Cái gì khác?
Tôi gần như có thể…
Thả em ra.
Thả em ra!
Thả em ra.
Thả em ra!
LÀN SÓNG NHỮNG CÁI CHẾT BÍ ẨN
NHỮNG HỒN MA ĐI LẠI GIỮA TA
MA CHẠM CƯỚP MẠNG NGƯỜI
ÁP DỤNG GIỜ GIỚI NGHIÊM BUỔI TỐI
CÚ SỐC KINH TẾ
SẮT, BẠC, MUỐI: LÁ CHẮN TỐT NHẤT
CỔ PHIẾU CÔNG NGHỆ
DỰA TRÊN TIỂU THUYẾT CỦA JONATHAN STROUD
NHỮNG BẠN TRẺ TÀI NĂNG CẢM NHẬN ĐƯỢC MA
NGƯỜI THIỆT MẠNG
"ĐẠI NẠN" ĐÃ DIỄN RA 50 NĂM
LOCKWOOD VÀ ĐỒNG SỰ
BA NĂM TRƯỚC
Kể về con gái cô đi, cô Carlyle.
Từ khi còn bé xíu con bé đã có tài.
Con bé khóc, làm chúng tôi mất ngủ cả đêm.
Nhà tôi tưởng con có vấn đề
tới khi nhận ra bé nghe thấy họ trên phố, ngoài cửa sổ.
- Vậy cô bé có thấu thính? - Có năng khiếu.
Hồi sáu tuổi, con bé thấy một vị khách trên đầm lầy.
Nghe được âm thanh từ trước đó lâu, nếu không hôm nay sẽ chẳng còn ở đây.
Cô bé có vẻ đặc biệt. Cô gặp may đấy. Có một chỗ trống.
Tôi mới mất một thám tử vào hôm kia, anh bạn tội nghiệp,
nhưng hai đứa gần bằng nhau, cô bé có thể mặc đồng phục cậu ấy.
Tuyệt quá.
Cô Clarke sẽ lo liệu giấy tờ.
Chúng tôi rất biết ơn.
Không định cười à, cô gái trẻ?
Cô xác nhận cô bé đủ tuổi hợp pháp làm thám tử?
Vâng, tròn 13 tuần trước.
Và có đủ khả năng
cảm nhận sự hiện diện của khách Loại Một và Loại Hai
và tự vệ trước họ?
Vâng.
Cô hiểu cô bé sẽ gặp
nguy cơ chấn thương, thương tật và tử vong đáng kể khi làm nhiệm vụ?
Vâng.
Ngoài việc hoàn thành huấn luyện và cấp đồ bảo hộ,
trách nhiệm của cô bé là luôn tự bảo vệ mình?
Vâng.
Thanh toán sẽ được thực hiện vào thứ Sáu cuối cùng mỗi tháng vào tài khoản của ai?
Của tôi.
Con không muốn làm. Con không muốn lúc nào cũng sợ!
Ai chẳng sợ suốt ngày. Sao mày được loại trừ?
Con sẽ kiếm việc ở bất cứ nơi nào khác.
Con muốn đi học, muốn bình thường.
Nghe đây, tiểu thư.
Bố mày không để lại gì cho hai ta khi chết vì nát rượu,
nên sáng thứ Hai hãy đến đó,
tươi cười vui vẻ, làm việc chăm chỉ và biết ơn,
nếu không thì thề có trời, mày sẽ biết cảm giác sợ hãi thực sự.
Mọi người, đây là Lucy Carlyle, có khả năng thấu thính.
Mẹ nói cô bé có năng khiếu, cái đó ta sẽ đánh giá.
Norrie, chăm sóc cô bé, cầm tay chỉ việc.
Cẩn thận. Đừng để dính vào người. Độc chết người đấy.
Độc và cực kỳ đắt đỏ.
Làm đổ là bị trừ lương.
Đó là chất nổ à?
Cát, muối và bạc fulminat.
Phản ứng với plasma của họ.
Hãy nhớ, sắt tạo thành kết giới ngăn cách giữa ta và ma.
Ma càng mạnh, kết giới của ta phải càng mạnh.
Loại Một yếu. Loại Hai mạnh hơn.
Đừng bao giờ tỏ ra sợ hãi.
Biết sao ông ấy luôn mang cái bình bạc đó không?
Không.
Vì cả đời ông ấy chỉ bắt được ma men thôi.
- Biết sao ông ấy xanh xao không? - Không.
Vì một đêm ông ấy sợ vãi ra quần ba lần.
Biết sao ông ấy tên Jacobs không?
Không.
Vì ông ấy điên đủ đường.
Khách sạn Swan. Hành lang tầng trên cùng.
Không ai chịu ở phòng nào vì cảm giác kỳ lạ và khó chịu.
Tìm linh hồn và vô hiệu hóa nó.
Gì vậy, Luce?
Nghe thấy gì không?
Nó ở đây.
- Nó đang đến. Đằng sau ta! - Gì cơ?
- Cậu làm gì vậy? - Nghe cậu ấy đi, Paul.
No comments yet. Be the first to leave one.