İlk 200 satır.
‎Giỏi quá!
‎Cưng à. Anh đây. Anh đang ở dưới nhà rồi.
‎Anh vừa làm xong.
‎Nhưng anh đây rồi.
‎Em không thấy vì anh đang ở góc phố, ‎nhưng anh về đây.
‎Đây. Anh có hết rồi. Yên tâm.
‎Ừ, cưng, anh đây rồi. ‎Anh mua sâm panh rồi chứ.
‎Anh mua sâm panh rồi, mua hết rồi. Đây. ‎Anh về đây, chạy nhanh hết cỡ rồi, thật.
‎Ừ. Anh đây rồi.
‎Ừ, không sao đâu, anh đây rồi. Anh gì cơ?
‎Muộn rồi á? Ừ.
‎Anh lấy đồ rồi chứ. ‎Anh tạt qua tiệm giặt khô rồi mà.
‎NĂM MỚI KẸT VỚI NÀNG
‎Khoan!
‎Mã cửa là gì?
‎Bà ơi. Tôi biết mã cửa chứ. Bà không thấy ‎tôi hết tay rồi à? Tôi vào gặp bạn tôi.
‎Bà ta chả quan tâm. Năm mới vui vẻ quá ha?
‎Mong đây là năm cuối của bà, mụ già!
‎Tôi biết mã nhé!
‎Bình tĩnh, hai phút, ‎xong anh phang bao nhiêu điếm thì phang.
‎Ờ, hẳn rồi. ‎"Anh có làm gì đâu". Pétain cũng bảo thế.
‎Thống chế Pétain ấy. Tay Do Thái ấy. ‎Thôi, ý tôi là tôi đang lên đây.
‎A lô?
‎Thằng khốn cúp máy rồi.
‎Không, tôi nghĩ là tại cửa đóng rồi thôi, ‎nên mất sóng…
‎Anh biết tiếng Pháp?
‎Ấn nút chả được gì đâu.
‎- Chắc là bị chập điện rồi nên mới dừng. ‎- Anh là thợ sửa thang máy à?
‎- Không. ‎- Hay quá, cảm ơn nhé.
‎Khỉ thật, ta kẹt rồi.
‎Ta chỉ biết đợi thôi vậy.
‎Có ai không? Bọn tôi kẹt rồi! Chết tiệt! ‎Có ai không? Bọn tôi kẹt rồi!
‎- Chả có ai đâu. ‎- Cái gì anh cũng phải nói à?
‎- Ta phải đợi, nó sẽ chạy lại thôi. ‎- Vậy anh là thợ sửa hả.
‎Không, mà tôi bị kẹt cùng Ben bạn tôi rồi. ‎Bọn tôi đi học…
‎Giờ không phải lúc để kể chuyện đấy đâu. ‎Trong này nóng nhỉ.
‎- Ta có thể bấm chuông báo động. ‎- Được đấy. Này.
‎Nghe quen không?
‎Trong ‎Cảnh sát Beverly Hills‎.
‎- Chết tiệt. ‎- Nó hỏng sẵn rồi.
‎Không, hỏng gì mà hỏng. Nó kêu "hú hú" mà.
‎Anh làm hỏng thì có. Xê ra. Dẹp.
‎- Nó kêu này. ‎- Ờ, nó vẫn kêu.
‎Cảm ơn bạn đã gọi. Tất cả kỹ thuật viên ‎bảo trì của chúng tôi đang đi trực.
‎Chúa ơi.
‎Chúng tôi sẽ cố gắng trả lời bạn ‎sớm nhất có thể.
‎- Hộp thư thoại. ‎- Thế á? Biết đâu.
‎Làm thợ sửa không dễ đâu. Với lại, ‎đang đêm giao thừa, chắc họ ngập đầu rồi.
‎- Biết thợ sửa lương bao nhiêu không? ‎- Biết làm gì?
‎Không ai nghe máy vì thế.
‎Nóng thế nhỉ?
‎- Anh không nóng à? ‎- Tôi bình thường.
‎Toát cả mồ hôi. ‎Ta chết ngạt mất. Tôi sắp chết ngạt rồi.
‎Tôi chết ngạt đến nơi rồi. ‎Ta chết ngạt mất!
‎Tôi sắp lên cơn rồi.
‎- Cơn hoảng loạn á? ‎- Tôi sợ không gian hẹp.
‎- Làm gì có. ‎- Có mà.
‎Có thì cô sẽ bị khó thở ‎và cảm giác tường đang ép vào cơ.
‎Tôi đang khó thở đây.
‎Rồi.
‎- Nghe này. Sẽ ổn thôi. ‎- Đừng đụng vào tôi. Đừng.
‎Nghe tôi nói và nhìn tôi này. Hít vào.
‎Thở ra.
‎- Hít vào. ‎- Đừng đụng vào tôi. Tường sắp ép vào rồi.
‎- Thở ra. ‎- Tường sắp ép vào rồi!
‎- Không đâu. ‎- Có.
‎- Cô đang tưởng tượng thôi. ‎- Không, tôi chết mất. Mở ra!
‎- Rồi. Cô lên cơn rồi. ‎- Chúa ơi. Ừ.
‎Tiếc là chỉ có một cách chữa thôi. ‎Xin lỗi nhé.
‎- Anh tát tôi à? ‎- Không.
‎Chiến thuật đánh lạc hướng để giúp cô…
‎Để giúp cô thụi trúng bi tôi.
‎Anh nói đúng, tôi đỡ thật.
‎Rồi.
‎- Giúp tôi cởi bộ này nhé? ‎- Tôi được quyết thì không.
‎Rồi.
‎Ra đây. Chúa ơi…
‎Rồi.
‎- A lô? Có ai không? ‎- Có? Có ai không? Bọn tôi bị kẹt.
‎- Đừng hoảng. ‎- Tôi đang bảo thế đây.
‎Cảm ơn. Bọn tôi bị kẹt. Ai cứu ra với?
‎Yên tâm. Bọn tôi đang lo. Cô cứ bình tĩnh.
‎- Tôi cố bảo thế đây. ‎- Rồi.
‎- ‎Hai người bị kẹt lúc mấy giờ? ‎- Lúc 8:45.
‎Lúc 8:50.
‎- Ta nên nói cụ thể. ‎- Tôi ghi là mấy?
‎- Có quan trọng không? ‎- Tùy cô thôi ạ.
‎- Rồi, thì ghi là 8:47 đi. ‎- Có vẻ hợp lý.
‎Được rồi, đã ghi lại. ‎Có ai bị bệnh tim không?
‎- Không. ‎- Không.
‎Trong thang máy có ai đang bầu không?
‎Không.
‎Chắc không? Chị Ben bạn tôi ‎tưởng là không…
‎Tôi chắc!
‎- Là có hay không? ‎- Không, Chúa ơi!
‎Rồi. Trong thang máy có trẻ con không?
‎- Tùy ý anh "trẻ con" là sao. ‎- Là ai dưới mười tuổi.
‎Không!
‎Được rồi. Số hiệu buồng là bao nhiêu ạ?
‎- Ở trên ấy. ‎- B-Y-0-18.
‎Không phải số không đâu, chữ "O" đấy.
‎- Ở cuối toàn là số mà. ‎- Cô là nhà số học à?
‎Còn chả có từ đấy!
‎- Anh thấy bọn tôi ở đâu chưa? ‎- Chữ "O" thật đấy, không phải số không.
‎Rồi, theo máy tính của tôi ‎thì không có trục trặc gì cả.
‎Bọn tôi kẹt trong này một tiếng rồi. ‎Thế mà không phải trục trặc?
‎Không phải tôi, máy tính bảo thế. ‎Không cần cáu đâu, nhé?
‎Bình tĩnh.
‎- Rồi, xin lỗi ạ. ‎- Xin lỗi.
‎- Rồi, tôi cử kỹ thuật viên qua nhé. ‎- ‎Ngon!
‎Tám giờ sáng mai.
‎- ‎Xin lỗi, chả còn ai cả. Đi trực cả rồi. ‎- Không.
‎Chúc may mắn, năm mới vui vẻ! ‎Có gì cũng đừng cố mở cửa.
‎- Cảm ơn. Năm mới vui vẻ. ‎- "Vui vẻ" gì.
‎Tôi chả bị kẹt trong cái quan tài này ‎cả đêm đâu! Không!
‎- Họ đang trêu ta à? ‎- Cảm ơn bạn đã gọi.
‎Tất cả kỹ thuật viên bảo trì của chúng tôi ‎đang đi trực.
‎Chúng tôi sẽ cố gắng trả lời bạn ‎sớm nhất có thể.
‎Hộp thư thoại.
‎Ừ. Tôi không ở đây đến tám giờ sáng đâu. ‎Không. Giúp tôi đi.
‎- Giúp cô làm gì? ‎- Ra!
‎Không được. Anh đó dặn đừng cố mở…
‎Nhưng…
‎Chết tiệt, ta rơi rồi. ‎Tôi chết mất. Ta chết mất.
‎Ờ, ta có thể chết thật đấy, ‎và sẽ là tại cô.
‎Anh ta dặn đừng cố mở cửa rồi. ‎Cô không hiểu chỗ nào thế?
‎- Chứ ta ra kiểu gì được nữa? ‎- Tôi chịu! Đầu tiên là đừng gào lên nữa!
‎- Tôi có gào đâu! ‎- Có đấy!
‎- Không! Anh ở chỗ quái nào rồi? ‎- Tôi đây. Đằng này.
‎Sao lại thế?
‎- Chiến thuật đánh lạc hướng. ‎- Thôi đi.
‎Tôi đỡ rồi. Xin lỗi. Anh ổn không?
‎Không ổn lắm.
‎Không thể tin nổi.
‎Đêm giao thừa, tôi kẹt trong thang máy ‎với một tay lạ hoắc. Nhảm thật.
‎Nói thật có thể tệ hơn mà. Tôi có thể ‎bị tâm thần, giết người hàng loạt.
‎Hoặc tệ hơn.
‎Là Calimero.
‎- Con gà đen đội quả trứng trên đầu á? ‎- Không. Calimero cơ mà! Ông có bài…
‎Không trọng lượng
‎- Calogero chứ. ‎- Đâu.
‎- Calimero. ‎- Calogero.
‎- Calogero đấy. ‎- Không.
‎Calimero. Một trăm phần trăm.
‎- Ta chào hỏi nhau đi nhỉ? ‎- Đành thế chứ biết sao.
‎Gaël, hân hạnh.
‎Hannah.
‎Hai chữ "H".
‎Ở đầu và cuối. ‎Quan tâm gì, anh có viết thư cho tôi đâu.
‎Dù gì cũng là năm mới mà. ‎Tối nay phải vui chứ.
‎Ai bảo hôm nay phải vui tới bến đâu? ‎Có ở đâu viết thế đâu.
‎- Có sách nào có luật đấy đâu. ‎- Cô đang đi ăn tiệc mà.
‎Nếu anh cần biết thì tôi đi đá bồ đấy.
‎- Vui chưa? ‎- Thật á?
‎Vào đêm giao thừa? ‎Khổ vậy! Anh ta đã làm gì?
‎Anh quan tâm làm gì? ‎Hắn có phải bạn anh đâu?
‎Anh chả phải dân Paris, ‎hỏi thì lắm, còn mặc bộ ngớ ngẩn này.
‎- Đúng, tôi không phải dân Paris. ‎- Thế là dân ở đâu?
‎Quan tâm thật à?
‎Quê tôi ở gần Cap Ferret. Biết không?
‎Biết, ai chả biết Cap Ferret. ‎Pascal Obispo này nọ.
‎Tôi phải lòng nàng
‎Quê tôi, tháp Eiffel
‎- Tôi không biết. ‎- Anh đùa tôi đấy à.
‎Nhưng quê cạnh biển thích nhỉ.
‎Còn tùy cô ở với ai.
‎Chà, đẹp dữ.
‎Ừ.
‎Cả hồi nhỏ tôi ở đây đấy. ‎Bọn tôi có một căn nhà trên bán đảo.
‎Thấy thằng bé kia không? Tôi đấy. ‎Thằng đang bị trói vào cột ấy.
‎Kia là anh họ tôi.
‎Há mồm ra.
‎Nhai đi.
‎- Nhai! ‎- Xong nuốt đi.
‎Tởm quá! Em sẽ mách bố…
‎- Bố ơi! ‎- Đến lúc chưa? Thủy triều lên chưa nhỉ?
‎- Đừng! ‎- Ờ, làm thôi.
‎Không! Bố ơi!
‎Anh khổ phết nhỉ.
‎Đâu, họ trêu tôi đấy. Họ trêu tôi, ‎tôi trêu họ, bọn tôi trêu nhau. Đấy là…
‎- Bọn tôi thân lắm. ‎- Ờ.
‎- Ờ, anh khổ thật. ‎- Ừ. Ừ, tôi… khổ lắm, ừ.
‎Bố ơi!
‎- Tồi vậy! Sao họ lại làm thế? ‎- Hồi bé tôi bị cà lăm.
‎Tôi chả tự tin tí nào. Lại còn có ‎hai ông anh họ cái gì cũng giỏi nữa.
‎Khổ nhỉ. Sao anh sống nổi vậy?
‎Đâu, thật ra cũng không sao. ‎Anh họ tôi tốt với tôi phết.
‎- Họ tè lên người anh. ‎- Cạnh tôi.
‎Họ từng tè cạnh tôi. ‎Nhưng cũng bắn lên người tôi một tí.
‎Có ác đâu. Anh họ nào chả thế, nhỉ?
‎- Không đâu. ‎- Thật á?
‎- Anh còn bị cà lăm không? ‎- Cũng tùy. Thỉnh thoảng tôi bị lại.
‎Lúc bị tè lên à?
‎Đùa thôi. Tôi đùa.
‎Cô thì quê ở đâu? Chắc là Paris à?
‎Chính gốc luôn.
‎Chết tiệt!
‎Tôi xin lỗi nhiều. Thật đấy, tôi xin lỗi.
‎Không phải tại cô. ‎Tại tôi. Lẽ ra tôi phải né.
‎- Xin lỗi. ‎- Tôi phản xạ kém lắm.
No comments yet. Be the first to leave one.