Ben Platt: Live from Radio City Music Hall

Ben Platt: Live from Radio City Music Hall

Vietnamese Altyazısını İndir

Sürüm bilgisi

Ben Platt Live from Radio City Music Hall 2020 1080p WEBRip x264-RARBG Vie
Şunun yorumuyla Hidenclow
Phụ đề được Rip từ Netflix

Etiketler

webrip
web
x264
BRip
1080
Yayınlandı: 2020-05-21
İndirmeler: 34
İşitme Engelliler: No

Vietnamese altyazı önizlemesi

İlk 200 satır.

‎MỘT TÁC PHẨM ĐẶC BIỆT CỦA NETFLIX

‎NHÀ HÁT RADIO CITY ‎BEN PLATT: ĐÃ HẾT VÉ

‎Ra sau lần nữa nào.

‎Thả lỏng đi.

‎Thế này là hoàn hảo.

‎Rồi, ta còn một bài tập nữa.

‎Xin chào, Radio City!

‎Cảm ơn các bạn đã tới!

‎Nếu các bạn thuộc thì hát cùng tôi.

‎Chào New York, các bạn khỏe không?

‎Tôi thấy ngợp ‎vì đây là Nhà hát Radio City.

‎Vâng, câu này các bạn đã nghe rồi.

‎Chuyện này thật khó tin.

‎Bình thường khi tôi lên sân khấu,

‎từ năm 6, 7 tuổi gì đấy,

‎tôi toàn cải trang thành gì đó.

‎Chẳng hạn, một ảo thuật gia mọt sách.

‎Phải.

‎Hay nhà truyền giáo Mormon lập dị,

‎hay là, vâng, một thằng nhóc bị gãy tay.

‎Ôi trời ơi!

‎Mừng là các bạn thích tôi ‎trong ‎Ricki And The Flash.

‎Nhưng năm nay là năm đầu tiên ‎tôi được bước lên sân khấu

‎là chính tôi,

‎vì các bạn ở đây với tôi tối nay.

‎Cảm ơn vô cùng vì đã cho tôi điều này.

‎Nó thật tuyệt vời.

‎Tôi lớn lên trong một gia đình Do thái ‎đông con, yêu nhạc.

‎Mọi người gọi chúng tôi ‎là các ca sĩ nhà Von Platt

‎Nhiều người có mặt ở đây tối nay.

‎Henry anh tôi, Hannah chị tôi, ‎và Avery em trai tôi,

‎và bố mẹ tôi nữa.

‎Năm lên 12 thì tôi quyết định công khai,

‎thật ra chỉ là biết mình gay, ‎không hẳn công khai.

‎cũng không phải chuyện to tát.

‎Để tôi kể cho.

‎Năm đó tôi lớp tám, đang đi Israel,

‎chuyện bình thường,

‎với dân Do thái.

‎Thì một thằng nhóc cùng lớp tôi, ‎ngồi cùng xe,

‎nói một câu đại khái là:

‎"Thằng Ben sướng nhỉ, nó gay ‎nên đi chơi với con gái thoải mái,

‎được chúng cho vào phòng, ‎chẳng buồn quan tâm..."

‎Đó không phải một điều xúc phạm.

‎Không phải bắt nạt. Vì đúng mà.

‎Tôi toàn bạn con gái, tôi đi chơi với họ.

‎Nhưng thầy quản giáo lại nghe thấy

‎nghĩ tôi bị bắt nạt,

‎định mách bố mẹ tôi, tôi nghĩ:

‎"Lần đầu tiên nói chuyện này phải khác.

‎Mình không muốn công bố theo cách này, ‎phải chủ động".

‎Tôi quay lại khách sạn ở Tel Aviv.

‎gọi cho bố mẹ,

‎chả biết là mấy giờ ‎nhưng chuyện này quan trọng hơn.

‎Tôi bảo:

‎"Con có chuyện muốn nói".

‎Mẹ tôi: "Về giới tính của con hả?"

‎Tôi kiểu: "Để con nói hết đã".

‎Mẹ tôi bảo,

‎"Biết rồi, hồi bé con mặc đồ Dorothy ‎trong Phù thủy xứ Oz suốt.

‎Chẳng ai ngạc nhiên".

‎Tôi kiểu: "Thế thì tốt".

‎Mẹ: "Mẹ mua sách để tủ đầu giường rồi, ‎để mẹ đọc dần".

‎Tôi thấy hơi kỳ.

‎Xong mẹ tôi đưa máy cho bố,

‎bố hỏi: "Con an toàn đấy chứ?"

‎Tôi: "Con mới 12, không hiểu bố nói gì!"

‎Đấy, cơ bản chỉ có thế thôi.

‎Tôi thật sự mong với cả thế giới này,

‎người xem ở nhà, khán giả ở đây,

‎chuyện cũng nhỏ như thế.

‎Chẳng cần sự kiện ‎hay thông báo long trọng gì...

‎Cảm ơn các bạn.

‎Cảm ơn nhiều.

‎Tôi đồng ý. ‎Hẳn rồi, đây là New York cơ mà.

‎Mà ở đây có ai đồng tính không?

‎Năm 18 tuổi, tôi có bạn trai, ‎chưa công khai giới tính.

‎nhiều người đồng giới coi đó ‎là một nghi lễ trưởng thành.

‎Kiểu, thích thử thách hay gì đó.

‎Sự hổ thẹn và ngại ngùng ‎của anh ấy lây sang tôi,

‎tôi không thích vậy.

‎Nhiều năm sau, ngẫm lại trải nghiệm đó,

‎lúc viết album này, và ca khúc sau đây,

‎nó nói về tôi ước mình đã làm gì hồi đó,

‎đã nói gì với anh ấy

‎nếu tôi có đủ hiểu biết và sự tự tin

‎mà tôi lúc trưởng thành tôi có đây,

‎ca khúc "Người Chân Thật".

‎Nghe này...

‎Hơi Beyoncé quá nhỉ, hoặc là không...

‎Như trong bài vừa nãy đó,

‎tôi thích chìm đắm trong cảm xúc,

‎mượn âm nhạc để đối phó với chuyện buồn,

‎đấy là việc ai cũng nên làm,

‎nhưng với tôi, âm nhạc còn để ‎cảm nhận chính mình.

‎Tối nay các bạn có ‎cảm thấy là chính mình không?

‎Tốt, tôi cũng vậy!

‎Radio City mà.

‎Có lần, tôi hẹn hò một người,

‎họ không tốt với tôi, thiếu tôn trọng tôi.

‎Nên tôi viết ca khúc này, ‎và cảm thấy khá hơn nhiều.

‎Dù người đó ở đâu,

‎hy vọng anh ta thật cám cảnh.

‎Đùa thôi, chúc sống vui... Vị tha mà.

‎Ừm...

‎Chắc các bạn cũng thấy đây...

‎với bài trí sân khấu ‎phòng khách thân thuộc thế này,

‎tôi muốn càng ấm cúng, ‎càng chào mời càng tốt,

‎để các bạn thoải mái, thấy vui vẻ,

‎và ta hiểu thêm về nhau.

‎vì khi tôi đóng người khác thì không thể.

‎Xin lỗi, ợ nước.

‎Tôi muốn chia sẻ vài thông tin về bản thân

‎mà có thể các bạn chưa biết,

‎vì ta đã tới đây,

‎để khi về, các bạn đã thấy một phần ‎tôi là ai.

‎Tôi cho rằng mèo là con của quỷ dữ.

‎Chà!

‎Chà chà.

‎Có người không thích mèo.

‎Can đảm đấy.

‎Chúng chỉ ngồi một chỗ và làm tôi hắt hơi.

‎Còn gì nữa nhỉ?

‎Có lần hồi lớp tám,

‎trung tâm thương mại, ‎quầy Discovery Channel,

‎không biết các bạn còn nhớ nó không.

‎Tụi tôi hay tới ngồi ghế mát-xa,

‎ở đó có một cái vạc Halloween thủy tinh,

‎tôi thấy giống trong ‎Wicked, ‎nên làm trò Elphaba,

‎nó rơi xuống, vỡ tan tành, ‎tôi bị đuổi ra ngoài.

‎Có lần tôi đi trại hè Do thái...

‎Ở đây ai từng đi chưa ạ?

‎Harry Potter mới hay ra vào mùa hè,

‎phần sáu vừa ra,

‎quyển của tôi vẫn chưa tới, ‎Bố và Mẹ,

‎mà bạn bè thì có hết rồi,

‎tôi bị nghe trước nội dung,

‎và rất bực mình,

‎thế là giữa đêm hôm,

‎cùng giường tầng với tôi ‎có một cậu cũng tên Ben,

‎tôi lấy quyển của cậu ta, ghi họ tôi vào.

‎Và thế là có quyển truyện.

‎Vậy nên, Ben họ-Do-thái gì đó ơi, ‎xin lỗi nhé.

‎Gì nữa nhỉ?

‎Có lần tôi đi chơi xa với Molly, ‎cô bạn thân của tôi.

‎tôi ăn mấy viên kẹo cỏ,

‎kẹo cỏ hình vuông ấy,

‎trông như một hình vuông,

‎lẽ ra phải chọn một góc mà cắn dần,

‎nhưng tôi bỏ cả miếng vào mồm.

‎Với đạo Do thái và bệnh căng thẳng vốn có, ‎tôi đã không vui vẻ gì.

‎Thế là không ổn, tôi bắt đầu hoảng loạn,

‎luôn mồm hỏi: "Bao lâu rồi?"

‎Cô ấy đáp: "30 giây kể từ lần hỏi trước".

‎Rồi... Rồi thì sao nhỉ?

‎Xong tự nhiên tôi nói: ‎"Tớ muốn ăn chả cua".

‎Thế là cô ấy gọi về. Tôi kiểu: ‎"Tớ không gặp gã mang nó đến đâu."

‎Thế là tôi trốn trong nhà vệ sinh.

‎Và khi họ đến giao,

‎viên kẹo cỏ làm miệng tôi khô đến nỗi,

‎nó cứ thế rơi khỏi mồm tôi, ‎còn không kịp nuốt.

‎Tuy vậy, giờ tất cả vẫn là bạn bè.

‎Cuối cùng là, ‎tôi chưa bao giờ thích thể thao.

‎Hồi bé tôi có đi đá bóng.

‎Bố mẹ tôi thích toàn diện,

‎động viên tôi thử cái mới,

‎họ dụ dỗ tôi đi tập

‎bằng kem McFlurry mỗi lần đi.

‎Nhưng hầu như buổi nào

‎tôi cũng ngồi tung phấn kẻ vạch sân

‎vào không khí vì trông giống bụi tiên.

‎Đấy... cũng là những manh mối.

‎Khi có một mình ở nhà,

‎tôi thích hát nhạc của người khác,

‎giờ tôi làm vậy đây.

‎Nghệ sĩ tôi thích,

‎cũng là một thần tượng của tôi, ‎Brandi Carlile...

‎Vâng, tôi nhất trí.

‎Cô ấy viết một ca khúc tuyệt vời

‎mà tôi nghĩ ai cũng có thể đồng cảm.

‎Nó tên "Trò Đùa", và tôi sẽ hát đây.

‎David, anh bắt đầu nhé?

‎Xin cảm ơn.

‎Vừa rồi lại là ca khúc

‎về một mối tình đã cháy hết. ‎Không, chỉ là...

‎Không phải tình huống tôi thích.

‎Nhưng dù sao, sau mỗi lần như thế,

‎tôi gượng dậy ngay, ‎trở lại ứng dụng hẹn hò.

‎Hinge này...

‎Giờ hẹn hò trên mạng hơi khó,

‎vì ai cũng hỏi, "Anh mạo danh à?"

‎Tôi thì: "Tôi chỉ muốn tìm một người."

‎Nhưng mà...

‎Có ai xem ‎Sex and the City‎ không?

‎Tốt, ai chưa xem thì tự xem lại mình.

‎Tôi giống Charlotte, ‎tức là hẹn hò khả quan về xong,

‎một buổi hẹn thôi, mà thấy khả quan,

‎là tôi chọn hoa văn bát đĩa, chọn tên con,

‎chọn sẵn chỗ chôn...

‎Nói chung là trăm phần trăm rất nhanh.

Ben Platt: Live from Radio City Music Hall subtitles in other languages

Yorumlar

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left