7 Women and a Murder

7 Women and a Murder (7 donne e un mistero)

Vietnamese Altyazısını İndir

Sürüm bilgisi

7 Women and a Murder 2021 ITALIAN 720p NF WEBRip DDP5 1 x264-SMURF
7 Women and a Murder 2021 ITALIAN 1080p NF WEBRip DDP5 1 x264-SMURF
7 Women and a Murder 2021 1080p WEB h264-KOGi
Şunun yorumuyla Vicchouzai
7 Women and a Murder 2022 from Netflix Official. Phù hợp với các bản Webrip 720p - 1080p - 2160p. Duration : 1h 24min. Nội dung: Khi người chủ gia đình của họ bị đâm, bảy phụ nữ, mỗi người đều có những động cơ thầm kín, bỗng mắc kẹt cùng nhau trong một bi

Etiketler

webrip
web
x264
720p
720
BRip
1080
Yayınlandı: 2022-12-28
İndirmeler: 17
İşitme Engelliler: No

Vietnamese altyazı önizlemesi

İlk 200 satır.

‎NETFLIX GIỚI THIỆU

‎Nó ở phía trước nữa. ‎Phố đầu tiên, bên phải.

‎Hành lý của cô?

‎Làm ơn mang nó ra cửa trước.

‎Chào buổi sáng.

‎- Chào buổi sáng. ‎- Cô là Susanna?

‎Vâng. Và cô là?

‎Maria, người giúp việc mới. ‎Rất vui được gặp cô.

‎Phải. Ông ấy đã bảo tôi về cô.

‎- Ai cơ? ‎- Bố tôi.

‎- Thế à? ‎- Phải. Trong thư của ông ấy.

‎Để hành lý ở đây. Tôi sẽ mang nó vào nhà.

‎- Cảm ơn. Và Chúc Giáng Sinh vui vẻ. ‎- Chúc Giáng Sinh vui vẻ.

‎Tưởng trưa cô mới đến.

‎Tôi biết ‎nhưng tôi lên được chuyến tàu sớm hơn

‎nên tôi đã ở đây.

‎Tôi vào nhà nhé?

‎Xin mời.

‎Rachele…

‎Bà Rachele…

‎Tôi là người thu thuế.

‎Đồ ngốc.

‎- Cháu chào bà. ‎- Chào cháu.

‎Hồi cháu còn bé, ‎mọi người đã biết cháu là đồ ngốc.

‎Bà khỏe chứ ạ?

‎Cháu nghĩ bà đang làm gì? Bà ở đây.

‎- Bà nhìn và đợi… ‎- Bà đợi cái chết, cả nhà biết.

‎Ừ, cứ trêu bà đi. ‎Bà muốn thấy cháu ở tuổi bà.

‎Chân bà còn đau không?

‎Không phải chân bà. ‎Bà là gánh nặng của mọi người.

‎Bà luôn yêu cầu mọi thứ.

‎Bà không thể tự làm gì cả.

‎Maria. Tôi muốn uống thuốc, cảm ơn.

‎Vâng, thưa bà.

‎Sao rồi ạ?

‎- Ổn. ‎- Không có gì thay đổi, phải không ạ?

‎Chưa từng.

‎- Mẹ! ‎- Susanna. Con đang làm gì ở đây?

‎- Con bắt chuyến tàu trưa mà. ‎- Vâng. Con đã lên chuyến sớm hơn.

‎- Ai đưa con đến đây? ‎- Con bắt taxi ở ga.

‎Con thay đổi rất nhiều.

‎Chỉ mới sáu tháng ‎từ lần cuối con về thăm nhà.

‎Mẹ biết nhưng con khác đấy.

‎Có lẽ là do Milan.

‎Ừ. Có lẽ là do Milan.

‎- Con đã hút thuốc. ‎- Không!

‎Con có mùi thuốc lá.

‎- Thuốc lá? ‎- Ừ.

‎Chắc hẳn là do tài xế taxi ‎đã hút thuốc suốt đoạn đường tới đây.

‎Này…

‎Bố đang ở trong vườn?

‎Không, vườn gì? ‎Nhiều ngày qua, bố chưa ra khỏi nhà.

‎- Vì sao? Bố ốm? ‎- Không, không ốm. Ông ấy lười.

‎- Gọi bố dậy nếu muốn. ‎- Vâng.

‎Ông ấy ngủ ở đó.

‎- Phòng cho khách? ‎- Ừ, chuyện thường ngày.

‎Đúng thế.

‎Ông ấy ngáy to quá, làm mẹ phát điên.

‎- Mời bà. ‎- Cảm ơn.

‎- Con gặp Maria chưa? ‎- Rồi ạ. Cô ấy đã mở cửa.

‎Cô ấy đã ở với nhà mình ba tháng rồi.

‎Tôi sẽ làm bữa sáng cho ông Marcello nhé?

‎Không. Để ông ấy nghỉ ngơi thêm. Cảm ơn.

‎Từ sáng đến giờ, tôi chưa ăn gì cả. ‎Cô làm gì cho tôi được không?

‎- Dĩ nhiên. ‎- Cảm ơn.

‎Cô ấy thế nào?

‎Chà, vì nhà mình vội vàng chọn cô ấy

‎vì Adele đã mất,

‎mẹ nghĩ cô ấy ổn.

‎Nhưng món cô ấy nấu, quá nhiều muối, ‎quá nhiều dầu, quá nhiều tỏi.

‎- Cô ấy người miền nam. ‎- Ừ.

‎Mẹ thoải mái khi có người như thế?

‎Từ miền nam?

‎Không, mẹ ơi. Cô ấy xinh.

‎- Thì sao? ‎- Con không biết.

‎Buổi sáng thức dậy ‎và cô ấy ở ngay trước mặt mẹ.

‎Adele cũng là phụ nữ xinh đẹp.

‎Vâng, nhưng Adele đã 70.

‎- Thế à? ‎- Chuyện gì xảy ra với bà ấy?

‎Bà ấy bị ám ảnh với việc lau cửa sổ.

‎- Cửa sổ? ‎- Ừ.

‎Và cả nhà cứ phải bảo bà ấy: ‎"Cẩn thận, bà sẽ ngã…"

‎- Và? ‎- Bà ấy đã ngã.

‎- Bà ấy đã ngã? ‎- Bữa sáng đã sẵn sàng.

‎- Ta sẽ có gì? ‎- Ôi! Tôi không được ăn sáng à?

‎- Cô làm món này? ‎- Vâng, dĩ nhiên.

‎Cô ấy có đầy đủ phẩm chất.

‎Cháu nên xem cô ấy gọt táo.

‎Cô ấy gọt gần một centimet vỏ táo. ‎Chả còn mấy táo để ăn.

‎Nhưng cô ấy không trả tiền mua táo.

‎Ai trả tiền táo?

‎Con yêu đang ám chỉ điều gì à?

‎Không, không bao giờ.

‎Chào mẹ.

‎- Dì Agostina! ‎- Chào Susanna. Mừng cháu trở về.

‎- Chào buổi sáng, em gái. ‎- Chào chị.

‎Dì khỏe chứ?

‎Em gái cháu để đèn suốt đêm, ‎dì không ngủ được.

‎Nói dối, dì sẽ phải xuống địa ngục.

‎Caterina!

‎- Đồ quỷ sứ. ‎- Sao chị đã ở nhà rồi?

‎Bắt chuyến tàu sớm hơn. ‎Chị muốn chị em mình ở bên nhau.

‎Em nhớ chị.

‎Nếu chị ngủ ban đêm, ‎chị sẽ không lo lắng cho em.

‎Nếu cháu tắt đèn vào ban đêm, ‎dì có thể ngủ.

‎Nếu dì không đi vệ sinh 25 lần, ‎có lẽ dì sẽ thiếp đi.

‎Cảm ơn mẹ.

‎Nhà này cấm đi vệ sinh?

‎Thôi nào! Dì đừng buồn.

‎Là cô bé này.

‎Nó thích hành hạ tôi. Con quỷ trong nó.

‎Bình thường mà. Đêm Giáng sinh mà.

‎Con không thể đợi đến nửa đêm.

‎Đã đến lúc đánh thức bố các con rồi.

‎Maria, mang cà phê cho ông ấy nhé? ‎Bảo ông ấy là Susanna đã về.

‎Vâng, thưa bà.

‎Ông Marcello?

‎Con thấy dì vẫn chưa khá hơn.

‎Ừ. Cái lưỡi chua ngoa của dì ấy vẫn thế.

‎- Đúng thế. ‎- Vâng.

‎- Ông ấy không trả lời. ‎- Cứ vào đi. Ông ấy nghễnh ngãng.

‎Maria?

‎- Chuyện gì thế? ‎- Sao thế?

‎- Chuyện gì? ‎- Ông Marcello…

‎- Ông ấy… ‎- Ông ấy làm sao?

‎Ông ấy chết rồi.

‎Cô nói gì thế?

‎Con dao đâm vào lưng ông ấy.

‎- Dì! ‎- Không…

‎Mẹ, Marcello…

‎- Không thể nào! ‎- Bình tĩnh.

‎Không thể nào!

‎- Không thể tin nổi. ‎- Mẹ…

‎Mẹ…

‎Không mở được.

‎Con đã khóa.

‎Không ai được vào đó ‎cho đến khi cảnh sát đến.

‎Con điên à?

‎- Phải giữ nguyên hiện trường. ‎- Caterina…

‎- Đưa mẹ chìa khóa. ‎- Không.

‎Đưa mẹ chìa khóa!

‎- Caterina… ‎- Đưa mẹ chìa khóa.

‎Bố có thể vẫn cần chúng ta.

‎Bố không cần ai khác nữa.

‎Bố chết rồi.

‎Không…

‎Có lẽ hung thủ vẫn còn ở đây.

‎Dì!

‎Dì ơi!

‎Dì.

‎- Dì Agostina? ‎- Agostina, dậy đi con.

‎Thử cái này đi.

‎Không. Không tỉnh dậy.

‎Trời ơi! Chuyện gì thế?

‎- Mùi muối thật kỳ diệu. ‎- Căn phòng chao đảo.

‎- Maria… ‎- Không, cháu là Susanna.

‎Xin lỗi.

‎Maria, cô gọi bác sĩ được không?

‎Tôi sợ tôi ngất đi.

‎- Vâng. ‎- Không, thế là đủ rồi.

‎Dì nghĩ dì sẽ tiếp tục được chăm sóc ‎kể cả khi Marcello đã chết?

‎Chúa ơi! Marcello đã chết?

‎- Trời ơi. ‎- Kệ dì ấy. Dì ấy sẽ im lặng một lúc.

‎Tội nghiệp Marcello. ‎Gần đây việc làm ăn của anh ấy không tốt.

‎Nhưng mẹ không ngờ chuyện đi xa thế này.

‎Tự sát bằng đâm dao vào lưng? ‎Con không nghĩ anh ấy làm thế, mẹ ạ.

‎Mẹ đã đọc ở đâu đó rằng trầm cảm…

‎Tôi hiểu rằng ‎các quý cô không muốn nghe điều này.

‎Nhưng ông Marcello đã bị sát hại.

‎Ta phải gọi cảnh sát.

‎Đúng rồi, Maria. Tuyệt. May là cô ở đây.

‎Ít nhất cô vẫn còn một chút tỉnh táo.

‎Tuyệt. Đúng thế. Mẹ! Đừng uống nữa.

‎Cái gì? Mẹ vừa mất con rể.

‎Tôi sẽ gọi cảnh sát.

‎- Dây điện thoại đã bị cắt. ‎- Sao?

‎- Nghe này… ‎- Cái gì vậy?

‎Cửa chớp của Caterina. ‎Nghe tiếng là dì biết.

‎- Cháu sẽ đóng nó. ‎- Không, Caterina, đợi đã.

‎Nguy hiểm lắm. Hung thủ có thể vẫn ở đây.

‎Ôi! Chúa ơi, đau tim quá. Chúa ơi. Đau…

‎Ai đó phải đi lên lầu.

‎Để đóng cửa chớp!

‎Người ít tuổi nhất phải đi?

‎- Chị vừa về nhà. ‎- Thì sao?

‎Bà rất muốn đi nhưng…

‎Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ đi.

‎Maria.

‎Nó là của hiếm. ‎Chỉ dùng khi thật sự cần thiết.

‎- Mẹ! ‎- Cái gì?

‎Từ thời nhà Minh.

‎Thôi nào mẹ, đủ rồi.

‎Mẹ…

‎Cùng đi xem nào.

‎Đừng lo, các quý cô. Không có ai ở đây.

‎Cô đã kiểm tra tủ quần áo?

‎Rồi. Và dưới gầm giường.

‎- Đằng sau cánh cửa? ‎- Rồi.

‎Bên trong rương?

‎Cô muốn lên và tự kiểm tra?

Yorumlar

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left