İlk 200 satır.
‎NETFLIX GIỚI THIỆU
‎Nó ở phía trước nữa. ‎Phố đầu tiên, bên phải.
‎Hành lý của cô?
‎Làm ơn mang nó ra cửa trước.
‎Chào buổi sáng.
‎- Chào buổi sáng. ‎- Cô là Susanna?
‎Vâng. Và cô là?
‎Maria, người giúp việc mới. ‎Rất vui được gặp cô.
‎Phải. Ông ấy đã bảo tôi về cô.
‎- Ai cơ? ‎- Bố tôi.
‎- Thế à? ‎- Phải. Trong thư của ông ấy.
‎Để hành lý ở đây. Tôi sẽ mang nó vào nhà.
‎- Cảm ơn. Và Chúc Giáng Sinh vui vẻ. ‎- Chúc Giáng Sinh vui vẻ.
‎Tưởng trưa cô mới đến.
‎Tôi biết ‎nhưng tôi lên được chuyến tàu sớm hơn
‎nên tôi đã ở đây.
‎Tôi vào nhà nhé?
‎Xin mời.
‎Rachele…
‎Bà Rachele…
‎Tôi là người thu thuế.
‎Đồ ngốc.
‎- Cháu chào bà. ‎- Chào cháu.
‎Hồi cháu còn bé, ‎mọi người đã biết cháu là đồ ngốc.
‎Bà khỏe chứ ạ?
‎Cháu nghĩ bà đang làm gì? Bà ở đây.
‎- Bà nhìn và đợi… ‎- Bà đợi cái chết, cả nhà biết.
‎Ừ, cứ trêu bà đi. ‎Bà muốn thấy cháu ở tuổi bà.
‎Chân bà còn đau không?
‎Không phải chân bà. ‎Bà là gánh nặng của mọi người.
‎Bà luôn yêu cầu mọi thứ.
‎Bà không thể tự làm gì cả.
‎Maria. Tôi muốn uống thuốc, cảm ơn.
‎Vâng, thưa bà.
‎Sao rồi ạ?
‎- Ổn. ‎- Không có gì thay đổi, phải không ạ?
‎Chưa từng.
‎- Mẹ! ‎- Susanna. Con đang làm gì ở đây?
‎- Con bắt chuyến tàu trưa mà. ‎- Vâng. Con đã lên chuyến sớm hơn.
‎- Ai đưa con đến đây? ‎- Con bắt taxi ở ga.
‎Con thay đổi rất nhiều.
‎Chỉ mới sáu tháng ‎từ lần cuối con về thăm nhà.
‎Mẹ biết nhưng con khác đấy.
‎Có lẽ là do Milan.
‎Ừ. Có lẽ là do Milan.
‎- Con đã hút thuốc. ‎- Không!
‎Con có mùi thuốc lá.
‎- Thuốc lá? ‎- Ừ.
‎Chắc hẳn là do tài xế taxi ‎đã hút thuốc suốt đoạn đường tới đây.
‎Này…
‎Bố đang ở trong vườn?
‎Không, vườn gì? ‎Nhiều ngày qua, bố chưa ra khỏi nhà.
‎- Vì sao? Bố ốm? ‎- Không, không ốm. Ông ấy lười.
‎- Gọi bố dậy nếu muốn. ‎- Vâng.
‎Ông ấy ngủ ở đó.
‎- Phòng cho khách? ‎- Ừ, chuyện thường ngày.
‎Đúng thế.
‎Ông ấy ngáy to quá, làm mẹ phát điên.
‎- Mời bà. ‎- Cảm ơn.
‎- Con gặp Maria chưa? ‎- Rồi ạ. Cô ấy đã mở cửa.
‎Cô ấy đã ở với nhà mình ba tháng rồi.
‎Tôi sẽ làm bữa sáng cho ông Marcello nhé?
‎Không. Để ông ấy nghỉ ngơi thêm. Cảm ơn.
‎Từ sáng đến giờ, tôi chưa ăn gì cả. ‎Cô làm gì cho tôi được không?
‎- Dĩ nhiên. ‎- Cảm ơn.
‎Cô ấy thế nào?
‎Chà, vì nhà mình vội vàng chọn cô ấy
‎vì Adele đã mất,
‎mẹ nghĩ cô ấy ổn.
‎Nhưng món cô ấy nấu, quá nhiều muối, ‎quá nhiều dầu, quá nhiều tỏi.
‎- Cô ấy người miền nam. ‎- Ừ.
‎Mẹ thoải mái khi có người như thế?
‎Từ miền nam?
‎Không, mẹ ơi. Cô ấy xinh.
‎- Thì sao? ‎- Con không biết.
‎Buổi sáng thức dậy ‎và cô ấy ở ngay trước mặt mẹ.
‎Adele cũng là phụ nữ xinh đẹp.
‎Vâng, nhưng Adele đã 70.
‎- Thế à? ‎- Chuyện gì xảy ra với bà ấy?
‎Bà ấy bị ám ảnh với việc lau cửa sổ.
‎- Cửa sổ? ‎- Ừ.
‎Và cả nhà cứ phải bảo bà ấy: ‎"Cẩn thận, bà sẽ ngã…"
‎- Và? ‎- Bà ấy đã ngã.
‎- Bà ấy đã ngã? ‎- Bữa sáng đã sẵn sàng.
‎- Ta sẽ có gì? ‎- Ôi! Tôi không được ăn sáng à?
‎- Cô làm món này? ‎- Vâng, dĩ nhiên.
‎Cô ấy có đầy đủ phẩm chất.
‎Cháu nên xem cô ấy gọt táo.
‎Cô ấy gọt gần một centimet vỏ táo. ‎Chả còn mấy táo để ăn.
‎Nhưng cô ấy không trả tiền mua táo.
‎Ai trả tiền táo?
‎Con yêu đang ám chỉ điều gì à?
‎Không, không bao giờ.
‎Chào mẹ.
‎- Dì Agostina! ‎- Chào Susanna. Mừng cháu trở về.
‎- Chào buổi sáng, em gái. ‎- Chào chị.
‎Dì khỏe chứ?
‎Em gái cháu để đèn suốt đêm, ‎dì không ngủ được.
‎Nói dối, dì sẽ phải xuống địa ngục.
‎Caterina!
‎- Đồ quỷ sứ. ‎- Sao chị đã ở nhà rồi?
‎Bắt chuyến tàu sớm hơn. ‎Chị muốn chị em mình ở bên nhau.
‎Em nhớ chị.
‎Nếu chị ngủ ban đêm, ‎chị sẽ không lo lắng cho em.
‎Nếu cháu tắt đèn vào ban đêm, ‎dì có thể ngủ.
‎Nếu dì không đi vệ sinh 25 lần, ‎có lẽ dì sẽ thiếp đi.
‎Cảm ơn mẹ.
‎Nhà này cấm đi vệ sinh?
‎Thôi nào! Dì đừng buồn.
‎Là cô bé này.
‎Nó thích hành hạ tôi. Con quỷ trong nó.
‎Bình thường mà. Đêm Giáng sinh mà.
‎Con không thể đợi đến nửa đêm.
‎Đã đến lúc đánh thức bố các con rồi.
‎Maria, mang cà phê cho ông ấy nhé? ‎Bảo ông ấy là Susanna đã về.
‎Vâng, thưa bà.
‎Ông Marcello?
‎Con thấy dì vẫn chưa khá hơn.
‎Ừ. Cái lưỡi chua ngoa của dì ấy vẫn thế.
‎- Đúng thế. ‎- Vâng.
‎- Ông ấy không trả lời. ‎- Cứ vào đi. Ông ấy nghễnh ngãng.
‎Maria?
‎- Chuyện gì thế? ‎- Sao thế?
‎- Chuyện gì? ‎- Ông Marcello…
‎- Ông ấy… ‎- Ông ấy làm sao?
‎Ông ấy chết rồi.
‎Cô nói gì thế?
‎Con dao đâm vào lưng ông ấy.
‎- Dì! ‎- Không…
‎Mẹ, Marcello…
‎- Không thể nào! ‎- Bình tĩnh.
‎Không thể nào!
‎- Không thể tin nổi. ‎- Mẹ…
‎Mẹ…
‎Không mở được.
‎Con đã khóa.
‎Không ai được vào đó ‎cho đến khi cảnh sát đến.
‎Con điên à?
‎- Phải giữ nguyên hiện trường. ‎- Caterina…
‎- Đưa mẹ chìa khóa. ‎- Không.
‎Đưa mẹ chìa khóa!
‎- Caterina… ‎- Đưa mẹ chìa khóa.
‎Bố có thể vẫn cần chúng ta.
‎Bố không cần ai khác nữa.
‎Bố chết rồi.
‎Không…
‎Có lẽ hung thủ vẫn còn ở đây.
‎Dì!
‎Dì ơi!
‎Dì.
‎- Dì Agostina? ‎- Agostina, dậy đi con.
‎Thử cái này đi.
‎Không. Không tỉnh dậy.
‎Trời ơi! Chuyện gì thế?
‎- Mùi muối thật kỳ diệu. ‎- Căn phòng chao đảo.
‎- Maria… ‎- Không, cháu là Susanna.
‎Xin lỗi.
‎Maria, cô gọi bác sĩ được không?
‎Tôi sợ tôi ngất đi.
‎- Vâng. ‎- Không, thế là đủ rồi.
‎Dì nghĩ dì sẽ tiếp tục được chăm sóc ‎kể cả khi Marcello đã chết?
‎Chúa ơi! Marcello đã chết?
‎- Trời ơi. ‎- Kệ dì ấy. Dì ấy sẽ im lặng một lúc.
‎Tội nghiệp Marcello. ‎Gần đây việc làm ăn của anh ấy không tốt.
‎Nhưng mẹ không ngờ chuyện đi xa thế này.
‎Tự sát bằng đâm dao vào lưng? ‎Con không nghĩ anh ấy làm thế, mẹ ạ.
‎Mẹ đã đọc ở đâu đó rằng trầm cảm…
‎Tôi hiểu rằng ‎các quý cô không muốn nghe điều này.
‎Nhưng ông Marcello đã bị sát hại.
‎Ta phải gọi cảnh sát.
‎Đúng rồi, Maria. Tuyệt. May là cô ở đây.
‎Ít nhất cô vẫn còn một chút tỉnh táo.
‎Tuyệt. Đúng thế. Mẹ! Đừng uống nữa.
‎Cái gì? Mẹ vừa mất con rể.
‎Tôi sẽ gọi cảnh sát.
‎- Dây điện thoại đã bị cắt. ‎- Sao?
‎- Nghe này… ‎- Cái gì vậy?
‎Cửa chớp của Caterina. ‎Nghe tiếng là dì biết.
‎- Cháu sẽ đóng nó. ‎- Không, Caterina, đợi đã.
‎Nguy hiểm lắm. Hung thủ có thể vẫn ở đây.
‎Ôi! Chúa ơi, đau tim quá. Chúa ơi. Đau…
‎Ai đó phải đi lên lầu.
‎Để đóng cửa chớp!
‎Người ít tuổi nhất phải đi?
‎- Chị vừa về nhà. ‎- Thì sao?
‎Bà rất muốn đi nhưng…
‎Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ đi.
‎Maria.
‎Nó là của hiếm. ‎Chỉ dùng khi thật sự cần thiết.
‎- Mẹ! ‎- Cái gì?
‎Từ thời nhà Minh.
‎Thôi nào mẹ, đủ rồi.
‎Mẹ…
‎Cùng đi xem nào.
‎Đừng lo, các quý cô. Không có ai ở đây.
‎Cô đã kiểm tra tủ quần áo?
‎Rồi. Và dưới gầm giường.
‎- Đằng sau cánh cửa? ‎- Rồi.
‎Bên trong rương?
‎Cô muốn lên và tự kiểm tra?
No comments yet. Be the first to leave one.