İlk 200 satır.
Con người có thể thay đổi không? Câu hỏi này...
Câu hỏi này khó đấy. Nhưng tôi nghĩ là có.
Con người có thể thay đổi. Tôi tin là vậy.
Và tôi sẽ mãi tin cho đến khi tôi chết.
Anh có biết là anh vừa chứng minh ngược lại những gì anh vừa nói không?
Thấy chưa, vợ tôi cũng thay đổi đấy. Trước đây cô ấy ủng hộ tôi lắm.
Thôi nào...
Phil!
Sao tiếng to thế?
Anh dừng nó lại đi.
Tôi vừa lắp đặt một hệ thống rạp chiếu phim tại gia
trong phòng khách.
Vấn đề là... Claire suốt ngày vật lộn với công nghệ.
Bất kỳ loại gì luôn.
Nào là điều khiển từ xa, di động, máy tính...
Haley, con có nhìn thấy cái...
- Cháu chào cô Dunphy. - Chào Dylan.
Cô biết là cháu nhìn thấy cô đúng không?
Cô không biết đấy.
Haley vừa vào phòng tắm rồi ạ. Em ý quay lại ngay đấy.
Cảm ơn cháu.
Em hướng cái này vào đâu đấy?
Vào cái TV.
Em yêu. Anh xin lỗi nhưng đây là hệ thống chiếu phim tại gia.
Thì sao? Bây giờ em không thể hướng vào TV
mỗi khi em muốn xem TV à? - Không.
Em phải hướng vào đầu thu.
Đầu thu là cái gì?
Hãy coi cái hệ thống chiếu phim này là cơ thể con người đi.
Vậy thì đầu thu chính là bộ não.
- Cái TV chính là bộ mặt. - Thế anh là bộ phận gì?
Hắn nói dối quá nhiều luôn.
Tim hắn thì...
Ôi ai thế kia!
Bất ngờ quá.
Con vừa mua ít hoa để cảm ơn cô ấy đã trông hộ Lily.
- Anh muốn tôi cầm hộ về nhà à? - Con định thế,
nhưng ở nhà con đã viết sẵn một cái thiếp hơi bị hay rồi.
Tấm thiếp có một anh chàng vạm vỡ kiểu Antonia Banderas
mặc quần đùi bằng lụa và bên trong có dòng chữ:
"Cảm ơn vì tối qua...
nhưng tôi không thể tìm thấy cái quần của mình".
Chắc cháu kể không hay cho lắm.
- Cháu là Cameron. - Ôi tôi xin lỗi.
Đây là Cameron.
Cậu này là... bạn của con trai tôi.
Còn đây là Scotty, Dale, Hugo, và Shorty.
Cháu rất vui được gặp mọi người.
Nhìn mọi người như bước ra từ một cảnh trong phim "Jersay Boys" luôn.
- Đẹp trai quá. - Cảm ơn mẹ.
- Con dùng nước hoa xoa mặt đấy à? - Vâng.
Con sắp có buổi hẹn.
Đây sẽ là lần đầu tiên cô ấy ngửi con.
Bạn ấy tên là Whitney.
Tôi gặp bạn ấy ở một câu lạc bộ đọc sách trên mạng.
Chúng tôi đều thích truyện ma cà rồng và sự lãng mạn của kiếp sau.
Tôi thấy Manny có hẹn là rất đáng yêu.
Thằng bé còn tự tay chọn thực đơn bữa trưa.
Bánh sandwich pho mát nướng và súp cà chua.
Súp cà chua thì, bạn biết rồi đấy,
súp cà chua thì rất giống máu,
và lũ ma cà rồng lại rất thích ăn máu.
Sau đấy thằng bé còn nhờ tôi đưa hai đứa đi ăn kem,
bởi vì Manny thích ăn kem.
Bạn ý đấy mẹ.
Nếu mọi chuyện tốt đẹp thì mẹ không cần ở đây đâu.
Xin chào. Tôi là Whitney. Tôi muốn gặp Manny.
Con thấy chưa?
Xin lỗi hai bố con nhé.
Không sao đâu anh.
Em với Lily tranh thủ
tìm cách sử dụng cái ra lệnh bằng giọng nói.
Anh xem này. Nhìn nhé.
CD Player, chuyển bài.
Hãy ra lệnh.
Cd player, chuyển bài.
- Đã bật điều hoà. - Trời ạ.
Em còn kém hơn cả chị gái về mấy đồ công nghệ.
May mà Lily không ngồi trên ghế bật ra dành cho phi công đấy.
Anh gặp bố em đang nói chuyện với mấy người bạn.
- Thế à? - Ừ. Với cả...
Ông ấy giới thiệu anh là "bạn của con trai tôi".
- Thật à? - Làm thế thì thật thiếu tôn trộng anh.
Anh lại không thấy bị xúc phạm đâu.
Nhưng em thì có chứ.
Liệu bố em có giới thiệu Phil là "bạn của Claire" không? Còn lâu.
Nhưng anh nghe bố em gọi Phil là nhiều thứ kinh hơn nhiều.
Bỏ qua đi. Lẽ ra anh không nên nói gì cả.
Em không bỏ qua được.
Bố em phải biết rằng nếu không chấp nhận được,
và nếu không thích thì ông ấy biết phải đi đâu rồi đấy.
Hãy đọc nơi đến.
Địa ngục!
Quán ăn Mexico.
Im đi!
Tôi thú nhận mình là gay khi tôi khoảng 25 tuổi.
Thực ra tôi phải thú nhận với bố mình đến 3 lần
trước khi ông thực sự chấp nhận sự thật.
Không biết bố tôi có nghe nhầm không.
Ví dụ như tôi nói là: "Bố ơi, con bay".
Còn bố mẹ tôi thì biết tôi gay từ lâu rồi.
Mẹ tôi kể rằng sinh tôi phải mất 36 tiếng,
và khi tôi chui ra khỏi dạ con thì như thế này: "Xin chào!".
- Bố. - Mitchell.
Mọi người biết con trai tôi rồi, Mitch.
Áo đẹp đấy cháu.
- Cháu mua ở đâu đấy? - Cháu không biết vì đây là quà tặng.
Thế à? Da lộn đúng không?
Hay là da cừu? Mềm lắm.
Cảm ơn bác.
Con nói chuyện với bố một lúc được không?
- Nhanh thôi ạ. - Rất vui được gặp cháu.
- Có chuyện gì nào? - "Bạn của con tôi" à?
Bố giới thiệu Cam như thế đúng không?
Con đến đây chỉ vì chuyện đấy à?
Bố ơi, nói thế là hơi xúc phạm người khác đấy.
Con với Cam đã ở bên nhau được 5 năm rồi.
Bọn con có cả con gái đấy.
Con nhìn họ đi.
Nhìn họ có khác gì đến từ thế kỷ 19 không?
Con có nhìn thấy Hugo không? Cứ ăn trưa xong là ông ấy lại gọi cà fê đấy.
Không phải. Họ không phải là người không thoải mái với chuyện này.
Người đấy là bố.
Bố chưa bao giờ thực sự chấp nhận con
và giờ đây khi con có gia đình thì chuyện này hơi cũ rồi đấy.
Mấy người này làm sao mà hiểu được gay là gì.
Sao cứ phải tạo ra tình huống khó xử nhỉ? Ý bố là thế.
Thế thì hơi lạ đấy. Vì ông bạn Shorty của bố ấy mà...
Không phải gay thì cũng biết bay.
- Con đùa à? - Không hề. Máy dò gay của con không bao giờ sai đâu.
Và nó đang dựng đứng lên như lúc đang ở trong phòng tắm đây này.
Sao mà lại gay được? Ông ấy từng kết hôn rồi đấy.
Vậy thì có lý... Chẳng có lý chút nào vì Elton John thì cũng thế...
Merv Griffin, Cole porter --
Con nghe đây.
Con đã quá sai lầm về chuyện này.
Không bố ạ. Bố mới là người sai lầm...về nhiều chuyện.
Rất vui được gặp các bác.
Áo khoác đẹp đấy!
- Phil Dunphy đây. - Em đây.
Có mấy bà mẹ đang ở nhà mình
và họ đang muốn xem cái đĩa "Chương trình phát hiện tài năng",
nhưng em không bật tiếng được.
- Có lên hình không? - Có.
Thành thật nhé. Em có đang bấm nút loạn lên
mỗi khi nản không đấy?
Không.
Tôi có giả thuyết
rằng Phil lắp đặt những thứ rắc rối trong nhà
để có cớ mà nói chuyện với tôi như trẻ con.
Mới tháng trước thôi, anh ấy lắp bộ ổn nhiệt.
"Nút bấm hình tuyết
là làm lạnh, lạnh, lạnh".
"Điều chỉnh nhiệt độ" sẽ giữ nguyên, nguyên nguyên.
"Ngọn lửa nhỏ sẽ làm..."
Tôi thấy nhục nhã quá. Tôi xin lỗi.
Có sao đâu.
Thằng bé lúc chat có vẻ rất người lớn.
Sao tôi lại có thể ngu như thế chứ?
Cô không ngu đâu. Lắng nghe con tim
và nắm bắt cơ hội tình yêu thì không hề ngu ngốc.
Đấy, có đứa bé 11 tuổi nào ăn nói như thế đâu?
Linh hồn của Manny già cỗi rồi.
Dùng khăn tay của cháu đi.
Cô hiểu ý tôi chưa?
Chắc tôi sẽ ở vậy cho đến chết mất, nhưng không sao.
Đừng nói thế mà.
Ở nước tôi, có một câu nói như thế này:
"Tình yêu ở rất gần".
Tôi từng ở một khu có rất nhiều gái điếm.
Với cô thôi.
Chắc đàn ông cứ lao vào cô cả ngày ấy chứ.
Họ cũng sẽ lao vào cô thôi, nếu cô...
Nếu tôi làm sao?
Đồng ý ngủ với họ à?
Không, chỉ cần chút son,
sửa tóc, áo nâng ngực thôi.
Để được gì chứ? Tôi chẳng bao giờ xinh được như cô đâu.
Tin tôi đi, cái này phải luyện mãi đấy.
Cô chỉ cần tìm thấy vẻ đẹp bên trong thôi.
Nó nằm ẩn dưới tấm mặt nạ tự ti.
Thằng bé bắt đầu làm tôi sợ rồi đấy.
Manny, đi chơi đi.
Mitchell, em thấy mấy bông hoa thế nào?
Nhìn như chết rồi.
Đúng thế. Anh đã nói thế với người bán hoa
và anh ta bảo chứ: "Đừng có lo".
"Hoa sẽ tươi lại ngay thôi' Nhưng bây giờ có tươi đâu.
Sao cứ rũ rượi hết cả thế này!
- Anh đúng là một thằng hề. - Làm sao?
Bởi vì anh phiền lòng vì đống hoa,
nhưng khi bố em giới thiệu anh là "bạn của con trai tôi"....
thì anh cứ bơ đi.
Bởi vì thằng bán hoa nó nghĩ anh ngu.
Còn bố em thì có ý gì đâu. Ông ấy lúc nào chả thế.
Khi còn học ở trường Luật,
bố tôi thường gọi tôi vào lúc 6 giờ chiều thứ 7.
Ngay trước giờ đi chơi,
để kiểm tra và cập nhật chuyện mới.
Sau vào giáng sinh năm đại học thứ hai của tôi,
No comments yet. Be the first to leave one.