İlk 200 satır.
- Bố ơi. Đọc đi. - Được rồi, được rồi.
Ngày xửa ngày xưa, giữa đêm khuya khoắt,
hai kẻ chết, đội mồ sống dậy để chiến đấu.
Vai kề vai, họ đối mặt với nhau,
họ rút kiếm ra và họ bắn nhau.
Ngu ngốc.
"Ngu ngốc" là thế nào?
Nó không ngu ngốc, chỉ vô lý thôi.
- Vô lý là một từ khác đấy. - Vâng, vậy thì nó vừa ngu vừa vô lý.
Thôi đi.
Này, Lis, đọc đoạn sau đi con. Cho em nghe.
Một kẻ mù và một tên không có mắt, nên chúng chọn tên ngốc làm trọng tài.
Tên mù muốn chơi sòng phẳng, và kẻ ngốc hét lên "Hoan hô!"
Oh!
Giỏi lắm.
Các con thấy đó, trước khi những thứ của nợ như điện thoại hay Internet ra đời, đây là cách người ta sống.
- Chán vãi. - Đâu có.
Đâu có.
Này...
Nhìn kìa! Nó kia rồi!
Con học được ở trường rằng bà ấy đại diện cho những điều tốt đẹp của nước Mĩ.
Đúng rồi đấy con.
Có phải vì thế mà bố rời đi chiến đấu không?
Bố ra trận để tiêu diệt lũ đạo Hồi mà.
- Bố xử bao nhiêu thằng rồi? - Này!
Bố cấm mày nhắc lại câu đấy nữa. Rõ chưa?
Rõ chưa?
Thế được rồi. Cảm ơn nhé.
Này cô, xin lỗi, nhưng mà...
tôi xin thêm ít cà phê nhé?
Cảm ơn. Không, không. Chỉ...
Một suất ba trứng, chín vừa, thịt xông khói, và bánh mì, nhé?
Anh mới chuyển tới khu này à?
Tùy vào món trứng.
Quanh khu này không có dân hipster đâu.
- Ừ không có đâu bà. - Mm-hmm.
Làm một suất ba trứng chín vừa, thịt xông khói và bánh mì.
Alo?
Hipster ơi!
Có người gọi.
- Sao thế được. - Thật mà.
Gã này vừa tả anh cư như hắn đứng cạnh tôi vậy.
- Đừng buôn điện thoại cả ngày đấy. - Ừ.
Tìm nhầm người rồi.
Tôi không nghĩ vậy.
Trừ khi, anh không phải Frank Castle?
Thôi, không tốn thời gian nữa. Anh là Frank Castle đúng không?
Frank Castle, kẻ đã chết?
Mày cũng sắp chết đấy.
Anh nói cũng đúng đấy.
Thành phố này không chỉ riêng mình anh là vong đâu, Frank.
Này, có nhận được cái đĩa mà tôi gửi đến nhà anh không?
Có.
Ừ, tao nhận được rồi.
Xem chưa?
"Micro."
Nghĩa là gì? Đấy... có phải là tên không?
Ừ. Tạm thời thế cũng được.
Nếu có gì muốn bàn bạc với tao, sao...
Sao mày không đến gặp tao?
Để tao mời cốc cà phê, rồi nói chuyện.
Anh biết đấy, tôi không nghĩ thế là hay đâu.
Anh phải hiểu được sự việc đã.
Anh phải hiểu được tại sao anh không thể giết tôi.
Rồi ta sẽ gặp.
Ngon lắm.
Này!
Vãi.
Phụ đề thực hiện bởi World Subtitles VN - Biên dịch: Baguette, Duy Hoàng - Biên tập: Đoàn Duy Tùng
.:. THE PUNISHER - KẺ TRỪNG PHẠT .:. Two Dead Man
Chào em.
Mấy giờ rồi?
Không!
Còn ai biết nữa?
Vẫn còn thời gian... để dừng lại mà.
Tôi sẽ giúp các người.
Nó nói gì vậy?
Toàn thứ vớ vẩn.
Ngài có chắc nó đang giấu gì đó không?
Cậu thắc mắc tin tình báo của tôi hả?
Làm ơn, tôi không phải khủng bố.
Tôi còn gia đình, con thơ, tôi còn...
Bắn đi.
Phụ đề thực hiện bởi World Subtitles VN - Biên dịch: Baguette, Duy Hoàng - Biên tập: Đoàn Duy Tùng
Chào buổi sáng, Frank.
Cơn gió nào mang ông đến?
Curt...
có một thằng đang nhắm vào tôi.
Có người biết tôi còn sống.
Hắn tự xưng là Micro.
- Ông muốn biết có phải tôi nói cho hắn không à? - Này, chả mấy ai biết cả.
- Tôi không có ý... - Thôi nào, Frank.
- Tôi không để lộ ông đâu. - Tôi biết. Chỉ là...
Bất cứ thứ gì đó.
Ông có buột miệng nói gì không? Có ai...
lảng vảng ở đây không, có gì bị lỡ mồm không?
Không, không có gì hết.
Chả thằng nào gáy cả.
Thằng đó muốn gì?
Hắn bảo sẽ giúp tôi trả lời những câu hỏi.
Schoonover...
khi tôi giết ông ta, ông ta nói với tôi,
Ông ta nói rằng...
Ông ta nói rằng chuyện xảy ra với Maria và lũ trẻ,
là do tôi gây ra.
Do... do việc tôi đã làm ở Kandahar.
Schoonover...
Thằng chó đấy sẽ nói bất kì điều gì để được sống mà
Không có nghĩa là nó không đúng.
Thôi nào, nói với tôi đi. Ông dính vào chuyện gì thế?
Ừ...
Có một nhóm bọn tôi.
Bọn tôi làm việc ngầm cho CIA.
Việc đó là...
tra khảo và ám sát. Đấy là...
Đấy không phải là chiến tranh.
Không như bọn mình biết.
Nói thật nhé, Curt...
Tôi đã không còn quan tâm nữa.
Cái thứ chó chết đấy ám ảnh ta cho dù ta cố bao nhiêu,
nó theo về tận nhà, và Maria, cô ấy biết.
Cô ấy biết được. Lũ trẻ biết được,...
Đôi lúc tôi để ý thấy, họ...
Họ nhìn tôi và họ có ánh mắt đấy.
Họ nhìn tôi như thể họ không còn biết tôi là ai.
Thôi nào, Frank.
Thôi nào, anh... anh không giết gia đình của mình.
Nếu đúng vậy thì sao?
Tôi cứ thấy khó chịu về việc quay lại đây.
Bao thứ ta không coi trọng và chẳng thèm bận tâm,
ta cứ bám lấy những thứ không quan trọng.
Nghĩ về vụ 9/11 ở đây đi.
Mọi người phục hồi rất nhanh chóng.
Ta đã quên nó đi.
Ta muốn quên nó đi.
Điều dễ nhất với tôi bây giờ là quên đi Ahmad Zubair
và những gì xảy ra ở Afghanistan.
Tôi nhận được băng ghi hình vụ sát hại anh ấy từ nguồn tin nặc danh.
Anh ấy bị tra khảo và bắn vào đầu bởi người Mỹ.
bởi vì họ biết anh ấy là cớm.
Vãi cứt.
Sao cô chưa đưa Wolf xem?
Vì tôi không có nó.
Nó bị lấy mất ở Kandahar rồi.
Vậy, Schoonover và Castle đều xuất hiện trong băng à?
Tất cả đều đeo mặt nạ.
Được rồi, nghe này,
giả sử đấy là bọn họ, tất cả đối tượng tình nghi của cô chết cả rồi.
Vậy ai thó đoạn băng? Và tại sao tôi lại về đây?
Có bảy người trong căn phòng đó cùng Zubair.
Wolf biết việc này không?
Tại sao lại yêu cầu tôi về đây rồi đối xử với tôi chẳng ra gì?
Tôi nghĩ ông ta được giao lệnh giữ tôi tránh xa việc này.
Tôi tìm được một gã thuộc đơn vị cũ của Castle và Schoonover đang ở trong thành phố.
Tên là Billy Russo.
Wolf không cho cô nói chuyện với gã đó đâu.
Để xem.
Okay, vậy thôi. Tôi muốn sớm nhận được báo cáo.
Thưa ngài?
Madani. Tôi giúp gì được cô?
Thưa ngài, tôi có xem qua bản báo cảo triển khai
và quy trình phản ứng đặc biệt. Ngài có một đội ngũ tuyệt vời.
Theo tôi biết ngài cũng đã hoạt động thực địa khá nhiều .
Tôi luôn muốn được là kẻ đầu tiên băng qua cửa, Madani.
Vấn đề với cấp bậc là họ không để cho tôi làm vậy nữa.
Tất nhiên.
Sẽ rất tốt nếu tôi được đào tạo thực chiến với đơn vị.
Cô nghĩ tôi sẽ phân công cả đội của tôi tới Brunswick
để tập làm quen với cô chỉ để có lợi cho chính mình à?
Hoàn toàn không.
Tôi nghĩ ta có thể tổ chức tại New York,
thông qua một nhà thầu tư nhân.
Có một công ty, Anvil, họ có mọi cơ sở vật chất ta cần.
Tôi muốn ngài chắc chắn rằng ngài có thể tin tưởng tôi
nếu tôi là người đầu tiên xông pha qua cửa, thưa ngài.
Tại sao không nhỉ?
Gửi tôi đơn đề xuất đi và tôi sẽ cân nhắc.
Cảm ơn, ngài.
Cô gì ơi. Tôi đói quá. Có tiền lẻ không?
Làm ơn?
Cảm ơn, Karen.
Vẫn nhân hậu nhỉ?
Tệ đến mức này sao, Frank?
Tôi muốn chào cô. Nghĩ ngồi đây cũng được...
mà không bị bắn bay đầu.
Còn giữ khẩu súng đó chứ?
Chuẩn rồi.
Giỏi lắm.
Anh làm cái quái gì ở đây vậy?
Ta nói chuyện được không?
Uống gì không?
Ừ.
Tôi không nghĩ là cô sẽ nói chuyện với tôi.
Tôi cũng vậy.
Trông anh ổn đấy.
Hợp với kiểu...
hipster.
Đang tính nuôi tóc dài kiểu man-bun.
Cô nghĩ tôi hợp với kiểu đó không?
Anh đã ở đâu?
No comments yet. Be the first to leave one.