The Marvelous Mrs. Maisel - Fifth Season

The Marvelous Mrs. Maisel - Fifth Season

Vietnamese Altyazısını İndir

Sezon 5

Sürüm bilgisi

The Marvelous Mrs Maisel S05E01 Go Forward 720p/1080p AMZN WEBRip DDP5 1 x264-NTb
The Marvelous Mrs Maisel S05E02 Its a Man Man Man Man World 720p/1080p AMZN WEBRip DDP5 1 x264-NTb
The Marvelous Mrs Maisel S05E03 Typos and Torsos 720p/1080p AMZN WEBRip DDP5 1 x264-NTb
The Marvelous Mrs Maisel S05E01 HDR 2160p WEB H265-CAKES
The Marvelous Mrs Maisel S05E02 HDR 2160p WEB H265-CAKES
The Marvelous Mrs Maisel S05E03 HDR 2160p WEB H265-CAKES
The Marvelous Mrs Maisel S05E01 WEB x264-TORRENTGALAXY
The Marvelous Mrs Maisel S05E02 WEB x264-TORRENTGALAXY
The Marvelous Mrs Maisel S05E01-E02-E03 WEBRip x264-ION10
Şunun yorumuyla Vicchouzai
3 tập đầu. Phụ đề chính thức from Amazon Prime Video. The Marvelous Mrs. Maisel - Fifth Season (2023) S01E01 / E02 / E03. Duration: 56min 43s / 53min 1s/ 57min 39s. Biên dịch: Amy Luu. Nội dung: Sau khi bị chồng bỏ, bà mẹ trẻ hai con Miriam "Midge" Maisel

Etiketler

webrip
web
x264
720p
720
BRip
1080
TS
HD
Yayınlandı: 2023-04-14
İndirmeler: 9
İşitme Engelliler: No

Vietnamese altyazı önizlemesi

İlk 200 satır.

Thôi nào. Không.

Không. Không luôn.

Chắc phải là… Gì thế?

CAMBRIDGE, MASSACHUSETTS

Không… Đâu rồi…

Trời ơi. Sao lúc cần thì chẳng có cái gì nằm đúng chỗ…

- Bác thấy nó ở đó không? - Không.

Cháu lục tìm 10 phút rồi. Bác cứ ngồi đó?

- Tưởng cháu tìm bút. - Tìm bút làm gì?

Cháu thường tìm bút khi nảy ra ý nghĩ.

Bác ghi chép mà.

Đâu phải cháu bị gì cũng là tại người khác.

Được. Cháu lấy bút ghi lại câu đó nhé?

- Cháu có… - Cháu nhớ đang nói đến đâu.

Cạo đầu đi cho rồi. Chắc bà sẽ thích lắm.

Cháu luôn nhớ đang nói đến đâu. Cháu nhớ những ý nghĩ phức tạp trong đầu.

Nên NASA mới nài nỉ cháu chuyển đến Florida.

4:00 sáng, điện thoại reo, vì bà đã xong việc.

Chả cần biết 8:00 cháu phải tới phòng lab. Bà thật là…

Và mọi thứ phải… Vả lại, có cả một…

- Nghĩ cho xong đi đã. - Sao cơ?

Ta đang tập nghĩ ý nào cho xong ý đó mà.

- Có mà. - Ừ, trong đầu cháu, nhưng nói ra thì…

Cháu chán bị bác và bà ấy chỉ trích rồi.

Mọi người chậm hơn cháu đâu phải tại cháu. Trước giờ toàn thế.

Cháu chỉ nói chuyện được với ông ngoại.

- Bác định ngồi đó luôn à? - Bác tưởng ta làm ở ghế dài.

- Ta đang tập đến gần hơn mà. - Ừ. Xin lỗi.

Bác đặt ra chương trình. Cháu chỉ muốn Klonopin.

Bác chịu thua. Được chưa?

- Cháu không muốn để mái. - Đâu cần…

Ai lại gọi điện lúc 4:00 sáng?

Cháu đang làm đề tài tiến sĩ. Quan trọng mà.

Bà ấy không biết Reno và Boston không cùng múi giờ à?

- Gì thế? - Bác không hiểu đâu.

Nói cho bác hiểu đi.

Giải trình tự động học phân tử? Bác muốn hiểu cái đó à?

- Bác tưởng là chuyện mẹ cháu. - Đâu phải cả thế giới đều xoay quanh…

Cháu đang tìm cách sử dụng đột biến ADN

để thay đổi hướng phát triển bệnh tật, và sắp xếp lại nó

để kiểm soát quá trình mà… Khoan.

Cháu làm được rồi.

- Được rồi à? Thật không? - Bác kiểm tra đi.

Không, bác tin cháu. Ý bác là…

Trời ơi. Esther, tuyệt quá.

Việc cháu vừa làm ngay tại văn phòng của bác,

là một thành tựu vĩ đại.

Phải chứ? Bảo mẹ cháu ấy!

Dùng tấm đắp làm quái gì cơ chứ?

- Văn phòng Susie gì đó đây. - Susie. Tốt quá. Tôi tưởng cô đi vắng.

- Ai thế? - Rose đây. Miriam đang khó ở lắm.

Sao? Không. Ngày 14 cô ấy mới tới kỳ. Tôi đánh dấu trên lịch rồi.

Không phải vụ đó. Đêm qua nó về khuya, người lạnh cóng.

- Cô ấy ra ngoài bão tuyết làm gì? - Tôi định hỏi cô đây.

- Con bà mà. Bà ở cùng cô ấy. - Thân chủ cô. Nó có ở nhà đâu.

Tôi đâu có nhiệm vụ dạy cô ấy về tuyết. Đó là việc của bà.

Dù tại ai đi nữa, nó về nhà mà người như tảng băng.

Áo khoác bằng len nên co lại, bó chặt nó.

Bọn tôi phải mượn dao tỉa cây để cắt ra.

Cho nó tắm nước nóng rồi lên giường nằm. Bác sĩ đến. Nó bị hạ thân nhiệt.

- Chúa ơi. - Nó bứt rứt không ngủ được.

Nó cứ nằm đó nói lảm nhảm. Bọn tôi cần cô đến dịch nghĩa lại.

Cô hiểu ngôn ngữ của nó và biết từ ngữ của giới diễn xuất.

- Được. Tôi đến ngay. - Tốt quá.

Khi cô đến, nhớ cẩn thận đừng nhắc đến ngón chân.

- Nó có thể mất một, hai ngón. - Cô ấy sẽ mất ngón chân?

Hy vọng chỉ là ngón giữa bên trái. Nó sẽ đi được bình thường.

Và mất ngón đó sẽ dễ mang giày bó chân hơn, trong rủi có may.

- Tí nữa gặp cô nhé? - Vâng. Chào.

Xin chào? Tôi đến rồi.

- Susie? Cửa khóa mà. Sao cô vào được? - Vâng.

- Tôi có chìa khóa. - Tại sao?

Chả biết. Tôi còn đeo nó trên cổ. Quên tháo ra.

- Mừng quá, cô đến rồi. - Cô ta tự vào đấy.

- Cô ấy thế nào? - Vẫn còn nói nhảm.

- Cô ta còn giữ chìa khóa. - Thì sao?

Nói tôi nghe tình hình Miriam.

Chưa đỡ. Nó toàn nói ú ớ. Từ ngữ lộn xộn, âm thanh kỳ lạ.

Có thể nó nói kiểu Be-Bop.

Tôi nhớ cô ấy đã đến Hội trường Carnegie xem Lenny diễn.

Ít nhất ta cũng có được chút thông tin. Hội trường Carnegie.

Vậy là không phải nó phát rồ và đâm đầu ra trời tuyết vì thấy đẹp.

Tôi đặt giả thuyết thế.

- Abe, trời ơi. Áo anh kìa. - Lấy ở tiệm giặt ủi về đã thế rồi.

- Mặc áo khác đi. Nhà đang bao việc. - Áo nào cũng thế này.

Để xem tôi tìm hiểu được gì.

Về cái áo á? Lúc này vụ đó không quan trọng đâu.

Miriam? Tôi, Susie đây.

Mất rồi, mất rồi.

- Cái gì mất? - Cửa sổ.

- Cửa sổ mất rồi á? - Mở.

- Cửa sổ mở ra mất rồi? - Đang đóng. Cánh cửa đang đóng…

- Đâu có gì đang đóng. - Phô mai, bánh quy.

- Tony Bennett… - Anh ta làm sao?

Tôi đã ngủ với anh ấy.

Cô ngủ với anh ta? Cô gặp anh ta ở đâu?

Anh ấy đến hội.

- Ai? - Lấy mũ cho tôi.

Cô đang đặt vần đấy à?

Miriam?

Cô ấy đã ngủ với Tony Bennett.

- Sao? - Cô ấy muốn phô mai và bánh quy.

Tôi đã mua phô mai Manchego. Nó chả chịu ăn.

Sao nó lại quen Tony Bennett?

- Cô ấy có nói đến mũ không? - Lúc nào chả nói?

Cái gì đó về cửa sổ, cánh cửa. Thứ này chẳng ích gì.

- Tôi tưởng sẽ giúp nó bình tĩnh. - Zelda, mùi gì giống bi của khỉ thế?

Xúp đầu cá kiểu Ba Lan. Giúp đuổi tà ma. Làm tóc óng mượt.

Khi nào bà làm bay mùi hôi sang tận nhà hàng xóm xong, pha ít cà phê đậm nhé.

Sẽ khá lâu đấy.

Miriam.

Miriam, cố định thần. Tối qua đã xảy ra chuyện gì?

- Trời lạnh lắm. Bão tuyết. - Phải, bão tuyết lạnh lắm.

Đi bộ, đi bộ.

- Đi bộ ngoài trời lạnh? - Cóng đũng.

Gì cơ?

- Đũng quần tôi bị cóng. - Cóng đũng? Có vụ đó nữa à?

Ngón chân. Ngón chân tôi rụng mất.

Nói về ngón chân nhiều, nhưng điểm nhấn phải là cóng đũng.

Chắc chắn mấy ngón chân cô hoàn toàn… Quỷ thần ơi.

- Tệ lắm à? - Không.

Người ta cúi đầu giữa hai đầu gối để khỏi ngất phải không?

Susie, nói đi.

Chúa ơi. Đũng quần cô trông thế nào á?

- Tốt rồi. - Susie?

Susie?

- Tìm hiểu được gì chưa? - Có cần gọi bác sĩ trở lại không?

Thù lao khám tại nhà đắt lắm, nếu tránh được thì…

Thấy ngón đó rồi.

- Tôi nói với cô rồi. - Không.

Không, Rose. Bà chưa nói về ngón chân đó.

Bà nói về ngón chân lạnh cóng xinh xắn, hồng như thiên sứ.

Bà đâu chuẩn bị tinh thần cho tôi về cảnh kinh dị đó.

- Cô phản ứng thái quá. - Đen kịt. Ngón chân đen kịt rồi, Rose.

Đâu phải phản ứng thái quá. Nó hết cứu rồi.

Cứ như cô ấy vừa đi đánh trận. Kiểu cổ đại. Thôi kệ đi.

Được rồi. Tôi trở vào đây.

Tôi không quên được ngón chân đó, Rose. Bà hiểu không?

Chắc tôi chả bao giờ nhắm mắt được nữa.

Cô thấy đỡ chưa? Muốn đứng dậy đi lại không?

Bọn trẻ nhà cô đang xem TV. Muốn thấy chúng chứ?

Kệ mẹ bọn trẻ.

Cô ấy bảo kệ mẹ bọn trẻ.

- Cái gì? - Đâu có được.

- Ăn nói kinh quá. - Tôi chả biết phải làm sao.

Biết làm gì sẽ có ích chứ?

- Làm gì? - Trả lại chìa khóa cửa.

Chắc chắn là không có hại.

Susie.

- Susie. - Gì cơ?

- Cô dậy rồi. Cô thấy thế nào? - Chắc là ổn.

Này, tôi đã nói kệ mẹ bọn trẻ nhà tôi à?

Nói để cô yên lòng, đứa út không nghe thấy.

- Tốt. - Nói tôi nghe xem đã có chuyện gì?

Không nhiều. Tôi đã đến Hội trường Carnegie. Trời có bão tuyết.

Tôi không đón được taxi, nên đã đi bộ…

Này. Chị nghĩ lấy lại được buổi diễn của Bennett không?

- Đi đứt rồi. - Chắc không?

- Ừ, khá chắc. - Có khi ứng viên thứ hai không trả lời.

Giờ này anh ta đang ủi đồ để ra diễn rồi.

Tôi và bản tuyên ngôn ngu ngốc của tôi.

"Tôi phải diễn tiết mục chính. Không diễn mở màn cho ai cả".

Thật là một câu nói ngu ngốc.

Không hẳn thế. Đoạn về nói ra điều muốn nói thông minh đấy chứ.

Có lẽ tôi không đủ tài năng.

Có lẽ tôi không gan lỳ như tôi tưởng. Nhìn tôi mà xem.

Tuyết ngập hai tấc là tôi y như mẹ tôi. Nằm bẹp, nốc thuốc, thắp nến khắp phòng.

Chắc để cả thỏi tinh thể dưới gối.

Đúng, tôi để thỏi tinh thể dưới gối. Ba thỏi cơ.

Không. Thôi nào. Nghĩ về chuyện gì vui đi. Nghĩ về giày đi.

Ngón chân. Tôi sẽ mất một ngón chân.

Đừng nghĩ đến giày. Dẹp giày đi. Mũ. Cô thích mũ.

Mũ của tôi. Tôi thích cái mũ đó lắm.

Nghe này. Ngày mai, đây sẽ là miếng hài cô có thể dùng trong tiết mục.

Xin lỗi, Susie. Chúa ơi, tôi ngốc quá. Ta đã hoạch định hết rồi.

Vậy mà tôi lại chướng lên. Tôi cố tự làm hết một mình.

Lẽ ra tôi không nên làm thế. Chỉ có chị là hiểu tôi.

Chị giúp tôi có ngày hôm nay, đến được bất cứ đâu.

Tôi hứa sẽ không bao giờ thôi tin tưởng người quan trọng nhất đời tôi

lần nào nữa.

- Sáu tháng. - Sao cơ?

Cô ấy phải nghỉ diễn sáu tháng. Cô ấy có vẻ mặt Harry đã cảnh báo tôi.

Điều anh ấy hối tiếc nhất là không biết ý nghĩa của nó đến khi quá muộn.

Vẻ mặt khi sắp bỏ cuộc. Cô ấy không thể bỏ cuộc.

Ta đã tiến quá xa. Mike là chìa khóa.

- Mike nào? - Tôi phải đi.

- Rồi, còn một chuyện. - Tôi không trả chìa khóa đâu, Abe.

Quý Cô Maisel Kỳ Diệu

Vài hôm nữa là tới Lễ Tạ ơn.

Mai ư? Thật à? Sao tôi còn ở thành phố này?

Lễ Tạ ơn, thưa quý vị. Ngày của thức ăn và gia đình.

Ngày mà ta nhìn từ bố vợ ta,

người hy vọng con gái mình sẽ hiểu ra lý lẽ,

sang mẹ vợ ta, người hy vọng con gái mình sẽ hiểu ra lý lẽ,

sang vợ ta, người hy vọng cô ấy sẽ hiểu ra lý lẽ.

- Vợ ông hiểu ra chưa, George? - Được vài chuyện.

Hãy luôn cưới vợ thông minh. Sớm muộn gì cô ấy cũng bỏ bạn.

Truyền thống tôi thích nhất vào Lễ Tạ ơn

là ngồi ở phòng khách, xem các hình nộm bơm hơi nhân vật hoạt họa thuở bé

lướt qua mà không nói một lời.

Yorumlar

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left