İlk 188 satır.
À, tôi 14 tuổi, cho nên 21 chắc chắn là già rồi.
Ọe, tệ thật!
Gớm ghiếc quá! Tôi có thể tố cáo ông tội quấy rối.
Cái thằng sợ bẩn
- trịch thượng này là sao? - Tôi không muốn
lấm bẩn. Tôi ghét điều đó.
Tôi cần giữ sạch sẽ...
Vũ khí ẩn!
Thằng oắt con!
Cái gì vậy?
Sao hắn đọc được chiêu thức của mình?
Xin lỗi nhóc.
Có một người
mà anh mày cần mau chóng bắt kịp.
SÁT THỦ VỀ VƯỜN
NGÀY 18 KANAGURI
Cậu nhóc. Cậu nên tự sát, thay vì xin lỗi.
Mình cần phải tiến bộ.
Cần phải là cộng sự xứng đáng.
Phải tự mình làm việc này!
Anh Sakamoto, ở kỳ thi chuyển tiếp này,
hãy hứa là anh sẽ không giúp em.
Tại sao không?
Em không muốn dựa dẫm vào anh Sakamoto.
Em muốn biết khả năng thực sự của mình.
Tốt thôi, đừng thi trượt nhé.
Tất nhiên là không rồi! Anh cứ đợi xem!
Em sẽ thi đậu thủ khoa luôn!
Hả? Gã này là sao?
Hắn nhìn thấu toàn bộ các chiêu thức của mình.
Có phải chỉ là ăn may?
Tất nhiên rồi. Chắc chắn là vậy.
Sao thế?
Giỏi thì lại đây.
Không thể chạm vào hắn. Chuyện gì vậy?
Vậy là ông định chơi phản công. Nếu thế...
Chà, thật sát nút...
Dù bản năng có nhạy bén đến đâu
cũng vô ích nếu mình tóm được hắn.
Ý hay đấy.
Nhưng anh mày nghe thấy hết rồi.
Ui da... Ông thật phiền phức.
Sao cũng được. Cứ việc giết tôi đi, ông già.
Thi chút chơi mà giết người làm gì.
Chú mày mới 14 tuổi thôi mà?
Anh lấy một viên đạn JCC từ mày,
nhưng anh sẽ không giết trẻ con.
Ông là người lớn mà, phải nương tay với tôi chứ?
Ai lại làm thế?
Mày đang khóc đấy à?
Im đi, đồ ngốc!
Đền vũ khí cho tôi đi, ông già.
- Trời ạ, đau đầu quá! - Tôi thi trượt mất!
Trẻ con ngày nay trịch thượng thế à?
Đừng khóc nữa! Có gì to tát đâu!
Chú mày mới 14 tuổi thì thế là giỏi rồi! Than vãn cái gì chứ?
Giỏi ư?
Ừ, ai cũng khen tôi như thế.
Muốn đấm thằng oắt này quá.
Nếu trượt kỳ thi này
thì cứ ra ngoài mà thi lấy bằng.
Không hẳn là tôi muốn có bằng cấp.
Tôi chỉ muốn học JCC.
Tôi phải gây dựng thật nhiều mối quan hệ ở đó
nếu muốn gia nhập Order.
Order ư? Sao mày biết...
Giây phút tao mong đợi đây rồi!
Tao gọi đó là "linh cẩu đột kích".
Chết đi, lũ ngốc!
Nếu muốn gia nhập Order,
thứ chú mày thực sự cần không phải mối quan hệ.
Gì cơ?
Thứ chú mày cần trong cái thế giới đó là...
bộ kỹ năng tối thượng. Chỉ vậy thôi.
Và mày nên tin rằng anh sẽ là một phần của nó.
Ông anh là ai?
Đây.
Nếu có một viên đạn,
ít ra chú mày sẽ qua được vòng một.
Hẹn gặp lại.
À, này,
khoan đã.
Không cần cảm ơn đâu.
Cái này bị dính máu, tởm quá. Đổi cho tôi cái khác.
Chú mày nên cải thiện nhân cách đi!
Thôi nào, đống đạn này vốn do tôi kiếm được mà.
Hừ, tốt thôi!
Đây. Hài lòng chưa?
1 VIÊN 2 VIÊN
Không ổn rồi. Bài kiểm tra bắt đầu đã lâu
mà mình vẫn chưa có viên nào. Mình trượt mất...
Hả?
Ai dạy cô dùng súng thế?
Cháu xin lỗi chú nhiều!
Cháu dùng súng kém lắm.
Cháu được một người họ hàng chỉ dạy sơ sơ thôi.
Đưa tôi cái đó.
Vâng.
Sẽ ổn định hơn nếu cô đưa nó về phía trước khi bắn.
Uốn lưng thế này.
Tì chắc nó vào vai để đường đạn được thẳng.
Khỉ thật. Sao ngươi dám?
Nhớ thả lỏng phần cổ tay tì vào ốp lót tay.
Tuyệt vời. Chú giải thích thật dễ hiểu.
Không thể tin rằng chú là người mới như cháu.
Tôi từng chỉ bảo cho một người trạc tuổi cô.
Chà!
Nhân tiện, cháu quên chưa hỏi tên chú.
Tôi là Sa...
Taro.
Cháu là Akira.
Rất vui được gặp chú Taro!
Ai bắn thế nhỉ?
Chắc tay đấy!
Chết tiệt. Sao hắn dám...
- Ta sẽ xử ngươi! - Tên khốn lẩn như chạch!
Tuyệt vời! Mọi người biểu cảm rất tốt!
Phân cảnh bài thi sát thủ.
Các ứng viên trau dồi kỹ năng khi tính mạng bị đe dọa.
Cho tôi thêm sự phấn khích và hiện thực gai góc hơn nữa đi!
Để chinh phục khán giả,
ta chỉ cần một chút hy vọng...
Của tao!
Ở ngay đó!
HÃNG PHIM ÁN MẠNG
Cắt!
Và tuyệt vọng!
Giống như Trò chơi thảm sát.
Thật mừng vì mình đã xin làm giám thị bán thời gian.
Chắc sẽ có vài cảnh quay tuyệt vời.
KANAGURI GIÁM THỊ - ĐẠO DIỄN - ORDER
SÁT THỦ VỀ VƯỜN
HÃNG HÀNG KHÔNG KILL
Hỡi các thí sinh, xin hãy chú ý.
Trong số 360 ứng viên, đã có 297 người bị loại.
Hiện chỉ còn lại 63 ứng viên.
Chúng ta sẽ hạ cánh trong khoảng 30 phút nữa.
Mong quý vị tận hưởng chặng đường còn lại.
Anh nghĩ gì về kỳ thi chuyển tiếp năm nay?
Nghĩ gì ư? Anh đùa hả?
Một nửa giám thị đã bị hạ. Chuyện này chưa từng xảy ra.
Nhưng việc đó cũng chẳng quan trọng với phi công chúng ta.
Đừng đi theo anh nữa!
Shin này, sao anh lại tham gia kỳ thi này?
Không phải chuyện của mày.
Thôi mà.
Được không nào? Kể đi.
- Hai cậu nhóc. - Shin.
- Có phải người mới không? - Đừng mè nheo nữa!
- Cả hai còn quá trẻ. - Thôi đi.
- Sao lại chọn nghề này? - Tôi tâm sự rồi.
Anh mày có hỏi đâu!
Đã bảo đừng đi theo nữa mà!
Đi mà? Đừng có làm một lão già nhỏ mọn như thế.
Hả?
Mày gọi anh là gì cơ?
- Tuyệt! - Anh không...
- Cận cảnh... - ...phải lão già.
- Chuẩn. - Và anh không nhỏ mọn!
Này! Đang cần cảnh quay mượt mà!
Chòng chành quá!
Và, cắt!
Cả hai trông tuyệt lắm!
Trả công này.
Một giám thị!
Khoan đã.
Có khi nào là...
Kanaguri, đạo diễn điện ảnh?
Cậu nhóc biết tôi à?
Sao thế? Đó là ai?
Sao mày có thể không biết Kanaguri?
Sáng lập hãng phim Án Mạng,
kiêm đạo diễn, biên kịch, giám đốc tuyển vai và quay phim!
Nhờ phương pháp quay phim độc đáo,
ông ấy có thể lột tả sát thủ chân thực mà vẫn cảm động,
và các tác phẩm của ông ấy được mến mộ trên toàn thế giới!
Ông ấy là Kanaguri, nhà tiên phong của phim sát thủ.
Này, bình tĩnh đi.
Văng nước bọt vào tôi rồi. Tởm quá đi mất!
Vậy ông đang làm gì ở đây, hả đạo diễn phim đại tài?
Rõ ràng rồi còn gì? Ta đang quay bộ phim tiếp theo.
Ta tình cờ có việc ở đây.
Cái gì? Đừng quay tôi nữa, đồ biến thái.
Đừng hỗn!
Đừng để ý đến máy quay.
Tôi muốn quay con người thật.
Ông không nghe tôi nói à?
Vấn đề là gì chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.