İlk 200 satır.
Tóm tắt
Với những người làm nghề như tôi thì rất dễ nhận ra sự bất công của xã hội.
Hắn đã gọi cho tôi. Lần này là về vấn đề nhập cư.
- Con đang làm cái gì ở đây? - Cậu ấy đã ngủ qua đêm.
Saga là đồng nghiệp của bố, con là con trai bố.
- Hắn lại đăng bài lên trang mạng. - Sao chỉ có Henning, mấy người kia thì sao?
- Hắn tóm được Henning rồi à? - Anh ta đã biến mất từ đêm hôm trước.
- Ngoài cửa để một phong bì này. - Thằng em tôi đã không còn trên đời này nữa!
- Sao anh lại đến nhà cái bà Charlotte đó? - Để tra hỏi thôi.
Anh đã ngủ với bà ta à?
Ngồi dậy và chuẩn bị khăn gói đi. Biến đi, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.
Tôi đã chết trong cái đêm đó. Tôi không thấy ánh sáng hay đường hầm nào.
- Chúng ta cần lệnh khám nhà. - Vết máu ở phòng ngủ từ đâu mà ra?
Saga Norén, cảnh sát hạt Malmö xin nghe. Tôi sẽ tìm ra ông.
- Là anh đây. Stefan đây. - Charlie đã xuống phố...
- Ai đã đầu độc cô, Sonja? - Tôi đã thấy hắn.
- Chiếc xe đã bị đánh cắp. - Có lẽ chiếc xe không phải bị đánh cắp.
Nếu hắn giống chúng ta thì sao? Nếu hắn cũng là cảnh sát thì sao?
Tập bảy
Cái quái gì...
Cây cầu
Xin chào, tôi là Mette. Vui lòng để lại lời nhắn.
Xin chào, là anh đây. Anh hiểu em đang đau lòng và tức giận.
Kiểu gì thì chúng ta cũng phải nói rõ mâu thuẫn này, nên...
Em có thể gọi cho anh không? Anh sẽ cố về nhà tối nay.
Chúc em một ngày tốt lành. Tạm biệt.
Nếu hắn đúng là cảnh sát thì những nghi vấn đã được làm sáng tỏ.
Hắn không để lại dù chỉ một dấu vết.
- Tội phạm dày dạn kinh nghiệm cũng làm được. - Bọn chúng chỉ chú tâm vào cướp tiền.
- Mục đích của hắn là gì? - Trả thù cá nhân.
Hắn chọn những người phải chết theo ý hắn. Và lần này nạn nhân là Henning.
- Nhưng sao lại giết một sĩ quan? - Hắn biết chúng ta đang tìm Anja.
Chỉ có cảnh sát mới biết cô bé đang ở hầm để xe.
Hắn còn lấy xe cảnh sát mà không ai để ý.
Hắn mặc áo giáp chống bạo động. Súng điện thì lấy trộm từ một sĩ quan về hưu.
Phát đạn được bắn bởi một người đã qua huấn luyện.
Hắn hành động rất bài bản.
Hắn dùng vũ khí và thuốc nổ thành thạo.
- Hắn là người trong quân đội. - Hắn là cảnh sát đặc nhiệm.
Chúng ta phải rất thận trọng khi điều tra theo hướng đấy.
Do đối tượng cần tìm là các sĩ quan Đan Mạch, nên chúng tôi sẽ đảm nhận cuộc điều tra này.
- Sao lại là cảnh sát Đan Mạch? - Hắn dùng dụng cụ chống bạo động và xe của Đan Mạch.
- Hắn nói tiếng Đan Mạch rất sõi. - Tôi sẽ lựa ra một số người tình nghi.
Bọn họ không thể nào bắn đồng nghiệp được.
Ông có giả thuyết khác à, Martin?
Thế nào?
Tôi sẽ gửi thông tin cho các anh. Chúng ta sẽ bàn bạc sau.
- Ăn sáng không? - Thôi, cám ơn.
- Tại sao không? - Tôi không có thời gian.
Có vẻ giả thuyết hung thủ là đồng nghiệp khiến Martin khó chịu.
- Nếu không thì là chuyện khác à? - Ông ấy đang giận tôi.
- Vì sao? - Con trai ông ấy đã ngủ qua đêm ở chỗ tôi.
- Cậu ấy lỡ chuyến tàu hay sao? - Không, cậu ta thích tôi.
- Con trai ông ấy mấy tuổi? - 18 tuổi. Tôi không hiểu sao ông ấy lại giận.
- August có thể tự do rồi mà. - Đó không phải lý do chính đáng.
Cô không thể ngủ với con cái của đồng nghiệp được.
Bọn tôi không làm tình. Tôi chỉ nói là cậu ấy ngủ qua đêm.
Cô phải nói với Martin đi. Có lẽ ông ấy cũng hiểu nhầm giống tôi.
- Có phải chuyện của tôi đâu. - Coi như là tôi nhờ cô đi.
Được.
Một chiếc xe buýt cùng năm đứa trẻ trên xe đã biến mất.
Xác chết tìm thấy trong thùng
Sonja? Sonja?
Sonja! Anh Stefan đây. Em có nhận ra anh không?
Charlie đã xuống phố, hắn tìm thấy một túi đồ.
Hắn nghĩ bên trong là thuốc lá, nhưng đó là thuốc nổ.
- Đây là giấc mơ quá khứ ư? - Em đang ở hiện tại rồi.
- Em ấy tỉnh rồi. - Vâng, cô ấy đã tỉnh.
- Đừng bỏ rơi em. - Nghe anh. Anh sẽ không bao giờ bỏ mặc em nữa.
Anh sẽ không bao giờ lạc mất em nữa.
- Chào. Không ngờ anh lại đi làm luôn. - Anh nói đúng.
Tiết lộ danh tính bệnh nhân tâm thần là hành động sai trái.
- Tôi xin lỗi. - Ừ.
Anh là một người tốt, Ake ạ. Nhưng tôi lại không nhận ra.
Tôi phải đi đây. Một chiếc xe buýt chở học sinh đã biến mất.
- Năm đứa trẻ được báo mất tích. Tin nóng đấy. - Chúc mừng.
- Chào. Ake nói rằng anh bị ốm. - Tôi đỡ hơn nhiều rồi.
Hắn đã giết viên sĩ quan Henning.
Có tin gì về vấn đề thứ năm chưa? Anh đã kiểm tra e-mail chưa?
- Anh có định xem hộp thư không? - Tôi không nghĩ vậy.
- Chẳng có gì thay đổi. - Gì cơ?
Tất cả tư liệu thông tin mà hắn gửi cho tôi, những bài báo mà tôi đã viết.
Cuối cùng thì mọi thứ thật vô nghĩa.
- Chẳng còn gì quan trọng nữa. - Sao thế, Daniel?
- Lần này hắn muốn gì? - Biết chết liền.
Bà Lillian đã gửi ảnh, bọn họ khớp với tiêu chuẩn điều tra.
Anh ta đã chết mùa đông vừa rồi. Người này cũng chết rồi.
Chết nhiều năm rồi. Sao họ còn kiểm tra làm gì?
Chúng ta vừa nhận được tin mới. Này Martin, tôi không ngủ với con trai ông.
August và tôi không làm tình. Nói thế để ông khỏi hiểu nhầm.
- Nghe này. - Gì vậy?
Một kênh liên lạc giữa trực thăng cảnh sát và chiếc xe bị đánh cắp.
HK4 gọi xe 319. Tình hình sao rồi?
HK4, đây là 319. Zebra, zulu. Zebra, zulu.
- Xe 319, hãy nhắc lại. - Không có gì mới.
Xe 319, nghe rõ.
"Zebra, zulu" nghĩa là "tình hình yên ắng." ZZ là tiếng ngáy.
Bộ mã được cảnh sát Mỹ sử dụng trong lúc tập huấn cảnh sát đặc nhiệm.
- Có trùng với đối tượng nào không? - Tất cả bọn họ đều được FBI huấn luyện.
Hắn tìm từ "zebra, zulu" ở trên mạng à?
- John? - Các công cụ tìm kiếm lớn không cho ra kết quả.
Có sĩ quan Thụy Điển nào khớp với mô tả không?
- John? Người Thụy Điển thì sao? - Tìm được bảy người.
Saga Norén, cảnh sát hạt Malmö xin nghe. Rồi, cảm ơn. Tạm biệt.
Sonja Lindberg đã thoát khỏi tình trạng hôn mê. Martin?
Còn phải điều tra một chiếc xe buýt và 15 sĩ quan đấy.
- Sonja đã thấy hung thủ. - Chúng ta không biết lý do hắn cướp xe buýt.
John? Anh gửi ảnh bảy người Thụy Điển cho chúng tôi được không?
Bà ấy không trả lời. Tôi đã cố gọi cho Mette cả ngày hôm nay rồi.
- Sao ông còn tiếp tục gọi? - Bà ấy đã đá tôi ra đường.
- Vì sao? - Tôi đã ngoại tình.
Bà ấy không biết rằng ông không thích chế độ một vợ à?
Gì cơ? Sao cô nghĩ vậy?
- Tôi chỉ muốn một vợ. - Thế sao ông còn ngủ với người khác?
- Cô đã có quan hệ với ai bao giờ chưa? - Còn tùy vào định nghĩa "quan hệ."
Ý tôi không phải là làm tình với người trẻ hơn 20 tuổi.
- August và tôi không hề làm tình. - Rồi. Thế hai người đã làm gì cả đêm?
- Nói chuyện, xem phim, ăn, ngủ. - Ngủ chung giường à?
Ngủ cùng nhau và không làm tình khó tin đến thế à?
- Tôi hiểu lý do ông ngoại tình. - Cô đừng nói nữa có được không?
- Được - Cám ơn.
Tất cả là lỗi tại cô. Cô đã giơ cái ví trước mặt Mette.
Ông đã ngủ với Charlotte Soringer à?
Cảm giác thế nào?
Mette Rohde xin nghe. Tôi sẽ xuống ngay. Cám ơn.
- Xin chào. Ông Sebastian Sandstrod có đây không? - Vâng, ông ấy đằng kia.
- Xin chào, tôi là Mette Rohde. - Tôi là Sebastian Sandstrod.
- Ông cần gặp có chuyện gì? - Tôi muốn giới thiệu phần mềm máy tính.
Tôi không mua hệ thống IT.
- Nhưng cô vẫn sử dụng hàng ngày. - Đúng thế, là phần mềm mà công ty cấp.
Họ chỉ nghĩ cho công ty. Còn tôi quan tâm đến lợi ích của cô.
Rất nhiều người chào hàng đã tỏ ý muốn thay đổi đời tôi rồi.
Tôi sẽ là người đầu tiên làm được.
- Bằng cách nào? - Muốn nghe dài dòng hay ngắn gọn?
- Tóm gọn nhất cho tôi. - Tầm nhìn tốt hơn về khả năng sinh lời.
Điều phối hiệu quả hơn, giảm bớt làm ngoài giờ. Nhiều thời gian hơn cho gia đình.
- Quá dài à? - Không, nhưng có thật không?
Nói ngắn gọn thì là vậy.
Tôi cho ông thời gian 5 phút.
- Không nhiều cho lắm. - Còn phải xem ông thể hiện thế nào nữa.
Lối này.
Tại tôi mà Mette tức giận à?
Lẽ ra cô có thể đưa cái ví cho tôi lúc ở Sở.
Vậy vấn đề không phải là ông ngoại tình, mà là Mette phát hiện ra.
Không. Vấn đề là tôi muốn làm hòa với bà ấy.
Cô hiểu không? Tôi yêu bà ấy.
- Ông nên nghĩ như vậy trước khi... - ...làm chuyện đó. Tôi hiểu rất rõ.
- Các người đang làm gì ở đây? - Tôi có một số câu hỏi, thưa cô Sonja.
- Em ấy vừa tỉnh dậy. Không thể chờ khi khác ư? - Không. Tôi là Saga Norén.
Hãy nhìn vào các tấm hình. Cô có nhận ra cái người đã đặt két rượu ở đó không?
Cô đã nói là cô nhận ra hắn.
- Sonja? Cô cảm thấy thế nào? - Ổn.
- Tốt lắm. - Vâng.
- Nhìn vào hình đi. - Vâng.
Sonja, hãy tập trung nhìn các tấm hình.
- Sonja, tập trung vào. - Bình tĩnh đi, em ấy vừa mới tỉnh lại.
- Anh có gì muốn nói với tôi à? - Không.
- Cô có ổn không, Sonja? - Sonja...
Không sao đâu, Sonja.
Tất cả chúng ta không bình đẳng trước pháp luật.
Đó là một vấn đề nan giải.
Vấn đề không chỉ với lực lượng cảnh sát, mà còn với công chúng nói chung.
- "Bình đẳng trước pháp luật." - "Mọi người cần suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này."
Jesper Andersson, sinh năm 1969, biết hai thứ tiếng.
Mẹ là người Đan Mạch. Anh ta sống ở đấy cho đến năm 12 tuổi.
Anh ta tốt nghiệp năm 1995 và được FBI huấn luyện từ năm 1998 đến năm 2000.
Anh ta đã vào lực lượng đặc nhiệm quốc gia. Năm 2003, sau khi hai đồng nghiệp bị thiệt mạng,
Anh ta đã xin nghỉ phép và ly dị vào năm 2005.
Sau đó anh ta trở thành người điều phối khu vực, có nhiệm vụ triệt phá tội phạm có tổ chức.
Anh ta làm công tác thanh niên và rất được lòng mọi người.
Chúng ta cần tìm ra mối liên hệ đến các nạn nhân.
Nhớ là, chuyện chúng ta điều tra Andersson phải giữ bí mật.
- Chúng ta có cần hỏi ngay không? Anh ta đang ở đây. - Hỏi đi.
Bảo Pilkvist gọi lại cho tôi.
- Jesper Andersson có ở đây không? - Không.
- Anh có biết anh ta đi đâu không? - Không.
Được rồi. Chúng tôi chỉ muốn nói chuyện với anh ấy.
Ông muốn tôi chuyển lời không? Ê?
- Anh ta là người Thụy Điển. Cô nói là Đan Mạch mà. - Không, tôi nói giả thuyết ám chỉ hắn là người Đan Mạch.
- Nhưng Jesper Andersson là người Thụy Điển. - Đúng.
- Ông muốn nói gì à? - Không.
- Anh ta không có mặt. - Anh ta cũng không ở nhà.
- Gry đang khám xét nhà anh ta. - Tôi sẽ qua đó, tôi sợ bà ấy bỏ qua manh mối.
Nếu Andersson là hung thủ thì hắn đang bận việc khác rồi. Qua chỗ của John xem đi.
Hàng triệu trẻ em trên toàn thế giới đang bị bóc lột.
Nếu giá cả một món hàng rất rẻ, thì có nghĩa chi phí đã chuyển sang người khác.
Chúng ta không quan tâm, bọn trẻ không phải con cái chúng ta. Nhưng những đứa này thì khác.
Mỗi đứa trẻ đại diện cho một ngành kinh doanh.
Mỗi lĩnh vực đều có một công ty sử dụng lao động trẻ em.
Tôi muốn cơ sở kinh doanh của họ bị thiêu cháy trước khi hết giờ.
Một đám cháy sẽ cứu được một đứa trẻ. Bọn trẻ có sống sót hay không phụ thuộc vào các người.
Một danh sách các công ty sẽ sớm được đăng công khai.
Khốn nạn.
Danh sách các công ty.
Đó không phải là các công ty bình thường. Chúng ta có nên coi tin này là thật không?
- Bọn họ sử dụng lao động trẻ em thật à? - Tới giờ thì hắn vẫn chưa sai lần nào.
Nếu chúng ta đăng bài thì sẽ có hậu quả.
Năm đám cháy. Các công ty bảo hiểm sẽ bị giảm lợi nhuận.
- Và năm đứa trẻ sẽ sống sót. - Không đơn giản thế đâu, Daniel.
Đơn giản lắm mà. Chúng ta lấy tiền quảng cáo từ bọn họ thì đã sao?
No comments yet. Be the first to leave one.