İlk 200 satır.
Sơ Viridiana.
Chú của con đã nói rằng ông ấy không thể đến gặp con trước khi con thực hiện lời thề của mình.
Vâng, thưa Mẹ.
Con có vẻ không quan tâm.
Con hầu như không biết ông ta. Con đã gặp ông ấy chỉ một lần, nhiều năm trước.
Ông ấy mời con đến thăm ổng.
Con không muốn rời khỏi tu viện.
Sức khỏe của ông ấy đang rất kém. Và ổng là người thân duy nhất của con.
Con nên từ biệt ông ấy trước buổi thề nguyện của mình.
Và con sẽ không bao giờ gặp lại ông ấy nữa.
Tại sao con phải đi? Ông ấy chưa bao giờ bận tâm về con trước đây.
Ông ấy đã trả tiền cho việc học của con,
và ông ấy vừa gửi đồ dẫn lễ cho con. Điều đó không có nghĩa gì ư?
Con không muốn nhìn thấy thế giới bên ngoài nữa,
nhưng nếu Mẹ đã yêu cầu con...
Khóa tu bắt đầu sau vài ngày nữa. Con có thể đi vào ngày mai.
Mọi thứ con cần cho chuyến đi đều nằm trong phòng của con.
Cố gắng thể hiện tình cảm với ông ấy.
Vậy là đủ cho ngày hôm nay rồi, Rita.
Cháu thích sợi dây mới mà ta mới đưa cho cháu chứ?
Vâng ạ. Nó còn có tay cầm.
Đi ra kia nào.
- Để đó cho tôi, thưa cô. - Xin chào.
Chào mừng, thưa cô.
Tôi là Ramona, hầu gái của Don Jaime.
Hân hạnh được gặp chị.
Xin lỗi.
- Chú khỏe không? - Khỏe.
Chuyến xe đến hơi muộn. Chuyến hành trình của cháu thế nào?
Rất tốt ạ. Thật là một nơi yên bình phải không chú?
Cháu sẽ cảm thấy như thể cháu chưa bao giờ rời khỏi tu viện.
Cháu định ở lại bao lâu?
Cháu chỉ có thể ở lại vài ngày.
Có khó để xin phép không?
Mẹ Bề trên yêu cầu cháu đến đây.
Ý cháu là ta không đủ thân thiết với cháu để cháu phải được yêu cầu mời đến đây.
Nói thẳng ra là đúng thế. Cháu không phải là một người nói dối tốt, chú ạ.
Cháu tôn trọng chú, và cháu cũng rất biết ơn vì sự hỗ trợ vật chất của chú.
Nhưng ngoài điều đó ra... chúng ta không có nhiều tình cảm.
Không - Cháu đúng.
Cô đơn đã khiến ta trở nên thu mình.
Chú xin lỗi vì chúng ta đã ít gặp nhau. Bây giờ đã quá muộn, phải không?
Vâng, đã quá muộn.
Chú đã bỏ bê trang trại.
Cỏ dại đã chiếm lấy nơi này trong những năm qua, 20 năm.
Và ngoài tầng hai, ngôi nhà tràn ngập mạng nhện.
Ta hầu như không bao giờ đi ra ngoài.
Đúng thế.
Và khi bác ấy làm vậy, bác ấy khiến cháu nhẩy cẫng lên.
Đến đây nào, cô nhóc.
- Cô bé là ai? - Con gái của Ramona, Rita.
- Đến đây! - Nó như một con thú nhỏ.
Nhìn cháu đi bộ giống hệt dì của cháu.
Chú đã nói với cháu trước đây.
Đấy! Ngay cả giọng nói của cháu cũng giống bà ấy.
Cô ấy đã dọn giường xuống sàn, thưa ngài.
Cô ấy có một thứ giống như cái gai trong vali của mình.
Váy ngủ của cô ấy được làm bằng vải lanh thô.
Nó tôn lên làn da mỏng manh của cô ấy.
Đủ rồi. Ngủ đi.
Vâng thưa ngài. Chúc ngủ ngon.
- Chào buổi sáng, Moncho. - Chào Buổi sáng.
Chào, Rita.
- Hôm nay chúng ta sẽ thế nào đây? - Hôm nay? Một ngày tốt lành.
Tôi làm phiền ông cho một ly sữa được không?
Có khó lắm không?
Không có gì khó lắm. Cô thử đi.
Tôi không biết làm thế nào.
Ngồi đây.
Chỉ cần vắt mạnh.
Nắm lấy nó và... Yên lặng đi nhóc.
Nắm lấy nó. Đừng sợ.
Don Jaime rất giỏi.
- Biến đi! - Cháu chả cần!
Và lấy những cái xô này. Cứ đúng cách là được.
Đừng sợ, thưa cô.
Tôi giúp cô nhé? Hãy kéo nó đi.
Không, tôi không thể.
Cháu đã nhìn thấy cô trong chiếc váy ngủ của mình.
Cái gì?
Có đúng như vậy không?
Vâng, cháu đã nhìn thấy cô.
Nó luôn là một đứa dối trá.
Đúng rồi.
Chiếc cặp tóc của cô rơi ra và cô nhặt chúng lên.
Cháu thấy cô bằng cách nào?
Từ sân thượng.
Thật là hư hỏng khi theo dõi mọi người.
- Cháu muốn đến trại gà mái không? - Không.
Buổi sáng tốt lành.
Chào chú.
- Chú dậy sớm thế. - Để thấy thêm về cháu.
Cháu sẽ nướng cho chú một chiếc bánh ngon.
Cháu đang làm hư hỏng ta.
Ta sẽ làm sao khi lại ở một mình chứ?
Chú chọn ở một mình.
- Ý cháu là gì? - Không ạ.
Cháu không tin ta sao? Cứ nói đi.
Cũng tốt. Tôi không thể giữ mọi thứ trong lòng.
Có phải chú có một người con trai?
Sao cháu biết?
Mẹ cháu đã đề cập đến nó từ nhiều năm trước.
Vậy nó là sự thật?
Đúng vậy.
Nhưng cháu biết gì về cuộc sống? Cháu không thể hiểu được.
Nhưng cháu nghĩ, chú vẫn nên nuôi đứa trẻ đó.
Mẹ nó muốn giữ nó lại. Cô ấy là một phụ nữ tội nghiệp.
Nhưng ta đã quá yêu dì của cháu.
Ta sợ rằng ta sẽ mất bà ấy nếu ta nói sự thật.
Đó là lý do tại sao ta không nói về nó.
Còn đứa trẻ vô tội?
Đừng lo lắng. Nó sẽ không bị lãng quên.
Cháu nghĩ ta là một con quái vật sao.
Không, chú. Nhưng thật đáng tiếc khi cuộc sống diễn ra như vậy.
Điều tội nghiệp sẽ bị nhấn chìm xuống.
Ai đó?
- Cô ấy dậy chưa? - Nhiều giờ trước.
Cô ấy bảo tôi chuẩn bị mọi thứ cho cô ấy.
Đây là ngày cuối cùng của nó ở đây. Tôi sẽ không bao giờ gặp lại nó nữa.
Tại sao Ông không yêu cầu cô ấy ở lại thêm vài ngày?
Tôi đã làm, nhưng nó không tỏ ra biết ơn.
Đôi khi tôi cảm thấy muốn đánh nó.
Và khi tôi nhắc đến tu viện, nó như hóa đá.
Ramona, lại đây.
Ngồi xuống.
- Tôi cần cô giúp. - Tôi luôn sẵn lòng.
Tôi có ý tưởng này. Ngồi xuống đây
Đến đây, cứ ngồi xuống.
Cô có tôn trọng tôi không?
Tôi đã rất biết ơn...
Ông đã đưa chúng tôi vào đây khi chúng tôi không có nơi nào để đi.
Đừng để ý.
Cô sẽ làm gì đó để giúp tôi chứ?
Bất cứ điều gì ông yêu cầu, thưa ông.
Cô sẽ nói chuyện với cô ấy? Phụ nữ các cô luôn biết cách làm gì.
Nói gì đó để nó ở lại thêm vài ngày.
Cô là người có tâm hồn tốt đẹp. Hãy nói chuyện với nó.
Tôi biết tôi thậm chí không cần thưởng cho cô,
nhưng nếu cô thành công, tôi hứa tôi sẽ không quên cô và Rita.
Nhưng tại sao cô ấy lại nghe lời một người hầu chứ?
Cô nói đúng, nhưng chúng ta phải thử làm gì đó.
Ông nghĩ ra điều gì, thưa ông, tôi sẽ giúp bằng mọi cách có thể.
Nhìn vào tủ trên kệ trên cùng.
Có một chai nhỏ màu xanh không có nhãn.
Có một số viên thuốc màu trắng bên trong.
Cái này sao?
Đúng. Để nó ở đó.
Bây giờ trở lại làm việc. Tôi sẽ nói với cô nhiều hơn sau.
Tôi không bao giờ có thể làm điều đó. Tôi quá mất kiên nhẫn.
Tại sao chú không đánh thức cháu?
- Họ nói rằng nó rất nguy hiểm. - Đừng tin.
Cháu từng bị mộng du một lần cách đây nhiều năm, và họ đã tát cháu để đánh thức cháu.
Và cháu vẫn còn đây, vẫn còn sống.
Cháu rất xin lỗi vì đã đặt tro lên giường của chú.
Tại sao? Nó không đáng sợ hơn bất cứ điều gì khác.
Người mộng du không biết họ đang làm gì.
Tro có nghĩa là sám hối,
và cái chết.
Sự sám hối phải dành cho cháu, nữ tu sĩ,
và cái chết dành cho ông già này.
Nếu cháu không phiền, ta sẽ tiễn cháu lên thị trấn vào ngày mai.
Cảm ơn chú.
Chúng ta phải làm điều gì đó đặc biệt tối nay như một lời tạm biệt.
Bất cứ điều gì chú muốn.
Ta muốn xin một ân huệ vô hại nhưng có ý nghĩa rất lớn đối với ta.
Cháu không thể từ chối chú ngày hôm nay.
Vậy, cháu sẽ làm điều đó?
Chú cứ nói ra yêu cầu.
Ta định nói gì đây?
Điều này thật ngốc nghếch.
Thật khó để hỏi cháu.
Cháu là một cô gái kỳ lạ!
Lúc đầu, cháu có vẻ cảm thấy bị xúc phạm và nói không.
Bây giờ đột nhiên cháu biến ta thành người đàn ông hạnh phúc nhất trên thế giới.
Cảm ơn, cô bé của ta.
Cháu không thích hóa trang,
nhưng cháu quyết định đồng ý theo ý thích của chú.
Nó không phải là một lễ hội hóa trang và cũng không phải là một ý thích.
Ta sẽ nói với cháu một điều mà ít người biết.
Dì của cháu đã chết trong vòng tay của ta vì một cơn đau tim vào đêm tân hôn của chúng ta...
mặc đúng chiếc váy đó.
Cháu trông giống như nàng ấy.
Cháu hẳn nghĩ rằng ta đang điên.
Không, cháu rất vui vì cháu đã làm cho chú hạnh phúc.
Bất chấp những gì cháu nghĩ đầu tiên, chú vẫn là một người đàn ông rất tốt.
Nếu cháu biết,...
Ta có đầy những lý tưởng cao đẹp khi còn là một thanh niên.
Ta muốn làm những việc lớn lao để giúp đỡ người khác...
và thể hiện tình yêu nhân loại của ta.
Nhưng bất cứ khi nào ta bắt đầu bất cứ điều gì,
Ta sợ sẽ bị cười nhạo và chính ta cũng cảm thấy thật nực cười,
vì vậy ta lại chui vào cái vỏ của ta.
- Đó không phải chỉ là sự hèn nhát sao? - Không.
Ta đã chứng minh mình không hèn khi đối mặt với nguy hiểm thực sự.
Tuy nhiên, một chuyến thăm đơn giản từ một người lạ có ý tốt có thể khiến ta lo lắng.
Ta không thể rời mắt khỏi cháu.
Đây, ngồi xuống đây nào.
Chú đừng nghĩ ra đi thì cháu sẽ không buồn.
Vậy thì đừng đi. Tùy theo ý cháu.
Không may...
No comments yet. Be the first to leave one.