İlk 200 satır.
Dịch: ivy68's papa-HDVietnam Copyright © 2020 by ivy68 All right reserved
VỚI SỰ HỖ TRỢ QUỸ PHIM
VỚI SỰ HỖ TRỢ TÀI CHÍNH
CỦA BỘ VĂN HÓA LIÊN BANG NGA
HỘI LỊCH SỬ CHIẾN TRANH NGA
Hãng phim “STELLA” giới thiệu
Nhóm làm phim xin cảm ơn tất cả của những người đã tham gia không vụ lợi
gây quỹ để dựng lên bộ phim này
Dành riêng cho công dân của Leningrad, cả hai phía
người sống sót sau cuộc bao vây, và người đã mất.
LENINGRAD 18 tháng 1 năm 1943
ĐẠO DIỄN Fyodor Popov
KỊCH BẢN Dmitry Karalis, Fyodor Popov
GIÁM ĐỐC HÌNH ẢNH Maksim Shinkorenko, Igor Grinyakin
TRANG TRÍ Alexander Batenev, Valentin Vyrvych
Chú ý, đài tiếng nói Moscow!
THIẾT KẾ TRANG PHỤC Sergey Struchev
Từ Bộ Thông tin Liên Xô...
BIÊN TẬP Alexander Khachko
Sau bảy ngày chiến đấu căng thẳng,
vượt qua sự chống cự ngoan cố đặc biệt của kẻ thù...
GIÁM ĐỐC ÂM THANH Yuri Reinbach, Danila Palatkin
... đơn vị của Volkhovsky và mặt trận Leningrad
vào ngày 18 tháng 1...
GHÉP HÌNH Andrey Golovin
... đã có thể gặp mặt, và do đó đã đột phá...
NHÀ SẢN XUẤT Fyodor Popov
... vòng vây phong tỏa Leningrad!
Ta đã phá vây, Seryoga! Thế là xong!
Ừ, Slavka, bạn thân!
Giờ, thẳng tiến Berlin!
Chiếm Đế chế! Với tất cả những gì ta có!
- Chúng sẽ không chịu thua dễ thế đâu. - À nếu ta "nhẹ nhàng đẩy xe hàng."
Nào, đi nào!
Chỉ huy luôn đòi hỏi đúng giờ.
Chiều rộng của hành lang từ 4 đến 8km.
VĂN PHÒNG CỦA ZHDANOV BÍ THƯ THỨ NHẤT KHU ỦY LENINGRAD
Có ba cây cầu,
qua Neva, Nazia, và sông Chernaya.
Những con đường sình lầy và đầm lầy.
Quân Đức chiếm đóng đồi Sinyavino,
và ngắm thẳng xuống dưới.
Ta có 20 ngày xây dựng đầu cầu tàu hỏa.
Lữ đoàn 400 thuộc quyền chỉ huy
của Quân đoàn tái thiết quân sự, Đồng chí Zubkov.
Muộn nhất ngày 7 tháng Hai chuyến tàu đầu tiên từ đất liền phải đến.
Các toa vận chuyển đã được lắp ráp.
Công nhân đường sắt sẵn sàng chưa, đồng chí Salambekov?
Rất nhiều người trong số họ đã chết.
Những người còn lại quá mệt mỏi. Một số không được ngủ từ nhiều ngày nay.
Họ đã vần xe kéo từ Ladoga trên các khúc gỗ ướt.
Một đoàn tàu sẽ bằng một nghìn xe tải Ladoga!
Ta phải làm cho được chuyện này!
Đồng chí Salambekov, những nhân công khác thì sao?
Tình hình vẫn vậy.
Tổ chức đào tạo cho thanh niên tại tổng kho.
Hôm qua họ còn là nữ sinh, nhưng tiếp thu nhanh lắm.
Các cô gái lái tàu trưởng thành từng ngày.
Ta sẽ làm được!
Cô là Đoàn viên từ lớp 10,
thực hành phòng không.
Tham gia các đội vệ sinh của thành phố.
Cô sẽ học lái tàu?
Nghĩa là ở doanh trại. Ăn tại căng tin.
- Chúng em sẽ đi. - Soát vé?
Thế ư? Soát vé?
Thì như phanh, khớp nối, tín hiệu, toa tàu.
Chuẩn bị các đoàn tàu và đi cùng chúng.
- Đi đâu ạ? - Bất cứ nơi nào các cô sẽ được cử tới.
Đầu tiên các cô cần học ít kỹ thuật.
Em không biết. Các anh có dàn nhạc?
Em có thể thổi sáo, violin, và thậm chí đánh tí trống.
Có lẽ các cô có thể thổi còi báo hiệu?
Đó là công cụ để báo hiệu.
Cảm ơn.
Ta còn có ban nhạc hiếu và đại loại vậy.
Thế tôi sẽ ghi tên cô?
Vâng. Ghi đi ạ.
Dào, đi ngủ đi. Sáng tỉnh táo hơn tối.
Bọn em không bao giờ về nhà trước giới nghiêm. Bọn em sống trên đảo Vasilyevsky.
Sang khoang thứ hai bên phải.
Hỏi Clavdia Ivanovna Cheremuha.
Báo thức lúc 6 giờ. Và đừng dậy muộn.
Thế là tôi, Masha Yablochkina, và bạn của mình Sonya Vishnevskaya
xong khóa đào tạo kỹ sư cho quân đội.
Thế nghĩa là khẩu phần ăn nhiều hơn và một chiếc giường ấm áp.
Đó là tất cả những gì ai cũng mơ ước trong cuộc bao vây Leningrad.
Đẹp và ấm.
Ôi, không.
Tớ thà ăn bo bo của mình, như con sâu.
Tớ không ở đây nữa.
Ăn đi!
Cậu bỏ đi à?
Để xem, tớ có quên gì không?
Nhốt trong doanh trại, dậy lúc 6 giờ sáng.
Được rồi, tốt, sao cũng được. Ít nhất là còn có vòi hoa sen.
Không phải lúc này. Mọi người bị hạn chế trong doanh trại.
Tớ muốn làm hộ lý ở bệnh viện.
Tớ đã học violin tám năm chẳng tác dụng gì.
- Và nó ở đâu? - Dưới bếp.
- Tớ chọn sáo. - Tại sao?
Cả dàn nhạc chỉ có một.
Tớ thật ngốc khi chơi violin, ngồi thứ 7 trong 30 năm,
hóng nhạc trưởng để ý đến mình.
Và tớ sẽ ở lại.
Chơi sáo.
Và làm việc theo giấy phép.
Tớ sẽ mang cho mẹ ở bệnh viện.
Cầm lấy.
Cảm ơn.
Các em, ban đêm ta không chốt cửa.
Bị pháo kích, cửa có thể hỏng, và các em sẽ bị kẹt.
Ta tình nguyện đến đây.
Không có chỗ ăn năn đâu.
Chào! Các cô là người mới ở đây?
- Ừ. - Đang học?
Kiểm tra bọn tôi à. Mai 6 giờ tại hội trường.
- Nhưng bọn tôi đã qua kiểm tra. - Đóng cửa đê!
Anh tên gì?
Julio Rodriguez, thợ đốt lò Tây Ban Nha. Và cô tên gì?
Anh sẽ sớm biết thôi, thợ đốt lò Rodriguez.
Và rồi tới vài năm sau, anh sẽ kể với bạn mình
anh đã từng xuất hiện trong khoang của tôi như thế nào.
Chúng ta có gì ở đây?
Nhìn trộm vào khoang của phụ nữ!
Tôi nghĩ người Tây Ban Nha bị cấm vào khu phụ nữ.
Katya, có ai đó chơi nhạc trong đó.
Chả phải lý do để làm Tom nhìn trộm đâu!
Trong đó tối thui. Tôi chẳng thấy gì cả.
Cậu phải đã nhìn kỹ! Cậu đúng là làm thế!
Đừng trêu tôi nữa.
Don Juan.
GA SHLISSELBURG
Vừa mới ổn định, và bọn tôi đã đi ngay một chuyến.
Bọn tôi còn không kịp ăn sáng.
Họ nói có lệnh về đường sắt.
Ngọn núi cành vân sam này lớn như Kim tự tháp!
Và cả những chồng nhật ký này!
Đây, đeo găng vào, hoặc cậu sẽ làm hư tay của mình.
Cậu có nó từ đâu?
- Mẹ đưa chúng cho mình. - Đẹp quá!
Thật đáng tiếc. Chúng sẽ bị rách.
- Nào! - Thế của cậu?
Tớ có một đôi. Đây! Từ cùng một nơi!
Và mẹ cậu làm ở đâu?
Bả pha chế ở hiệu thuốc trên Nevsky Prospect.
Sao cậu đăng ký khóa đào tạo này?
Đó là một câu chuyện dài.
Mùi thức ăn.
Đi nào, dậy đi!
Không được phép nghỉ ngơi. Dậy đi!
Đứng lên!
Đang chiến tranh, không phải là ngày đi spa!
- Đi nào, dậy đi! - Nghe này, cô kia!
Cô lấy cưa của bọn cháu.
- Cái nào? Cái này? - Vâng!
Đội trưởng đưa cho tôi cái này mà.
Thế cô định mang nó về nhà?
Có đánh dấu ở tay cầm bên trái của bọn cháu.
Cháu sẽ chỉ cô chỗ đánh dấu!
Cháu sẽ chỉ cô chỗ đánh dấu! Bọn gái phố thị nghĩ mình đặc biệt ư!
Có phải cô đã nấu súp con mèo của bọn cháu?
- Một củ gừng, bổ đôi mắt. - Mẹ kiếp!
Cút khỏi đây!
Bọn cháu là đoàn viên cộng sản thực thi nhiệm vụ. Để bọn cháu yên.
Này, nhạc sĩ, cậu học trò đó từ đâu?
Tớ học vài điệu trên đường.
Bọn tớ đã học Zoshchenko trong lớp diễn xuất.
Và nói chung,
tớ không thích khi nhìn bạn bè mình bị xúc phạm.
Các cô làm tốt lắm, các cô gái! Tiếp tục nhé, tối nay ta sẽ ngủ bên đống lửa!
Sau khi ghi nhật ký công tác, bọn tôi ngủ dưới bầu trời rộng thoáng đãng,
cưa và nhổ bật những cây vân sam.
Trong khi đó ngày càng nhiều đoàn tàu tiếp tục đến,
chở dân Leningrad mới tới.
Con đường phải được được xây dựng nhanh nhất có thể.
Vào tháng 1 năm 1943, sau khi phá vỡ vòng vây,
việc xây dựng đường sắt giữa Leningrad và đất liền bắt đầu.
Một nhánh dài 33km được xây dựng chỉ trong 17 ngày,
chủ yếu là bởi phụ nữ, những người, mặc dù thiếu ăn, lạnh giá và bị pháo kích liên tục,
đã làm việc không ngơi tay trong nhiều ngày.
Phát xít bắn thẳng vào các đoàn tàu
và oanh tạc từ trên không.
Làm việc trên con đường này nguy hiểm hơn là chiến đấu ngoài mặt trận.
Shlisselburg, Hành lang chết,
chuyên chở 75% lượng hàng hóa cho Leningrad bị bao vây.
CONVOY 48
Tăng tốc! Nhanh lên!
Các cô gái, dựng nó lên! Nào, nào! Nhanh lên!
Và một... Và một... Và một....
Có đúng là sẽ có một cây cầu ở đây?
Và những đoàn tàu sẽ đi thẳng đến Leningrad?
Mẹ kiếp, họ lôi nó đi đâu vậy? Các vị kéo nó đi đâu?
Tôi sẽ cho họ xem!
Những đoàn tàu sẽ chạy trên cây cầu gỗ này!
- Em có người yêu? - Chưa.
Em sẽ sớm kiếm được thôi!
Và em sẽ có mọi thứ mình mơ ước!
Khéo trượt!
Nhìn cô ấy gây gì cho tôi này! Mẹ kiếp!
No comments yet. Be the first to leave one.