İlk 200 satır.
Cung hỷ phát tài!
Tôi là Saeba Ryo, hay Thợ săn Thành phố, một thám tử tư.
Thích làm việc đơn độc và ngăn tội ác.
Tôi có một phụ tá tên là Makimura.
Mà anh ta đâu bảnh bao hay đánh nhau giỏi bằng tôi.
Anh ta chả đẹp trai bằng và còn lùn nữa.
Thấy đúng không?
Nhưng bọn tôi là bạn thân. Cùng trải qua thăng trầm.
Bất khả chiến bại!
Nhưng anh ta đã sơ suất trong một lần hành sự một mình.
Makimura à!
Makimura, anh ổn chứ?
Anh nghĩ anh sẽ ổn sau khi bị bắn 20 lần hả?
Makimura, anh sẽ không sao đâu.
Saeba Ryo, tôi đi trước đây.
Hãy hứa là anh sẽ lo cho em gái tôi, Kaori.
Được, tôi thề sẽ lo cho em ấy đến khi có người lo cho tôi.
Một điều nữa. Đừng có động vào con bé đó.
Được, tôi thề sẽ không theo đuổi em ấy.
Được. Giờ, tôi có thể yên nghỉ.
Makimura à!
Từ đó, Kaori là gia đình duy nhất của tôi.
Điều tôi đã không nhận ra là…
các bé gái lớn rất nhanh.
Nhanh hơn ta có thể tưởng tượng.
Thấy đúng chưa?
Sao hứa với Makimura sẽ chả theo đuổi em ấy chứ?
Makimura, tôi biết tôi đã hứa.
Giờ tôi đổi ý nha?
Không được!
Kể từ đó, Kaori đã trở thành trợ lý của tôi.
Tôi chả hề biết em ấy thấy sao về tôi.
Cho đến một ngày…
Saeba Ryo thối, lại ngủ quên!
Nè, anh Saeba Ryo à.
Nè, anh dậy đi.
Nè, đứng dậy đi. Đừng ngủ nữa.
Đến giờ rồi. Dậy đi! Nè.
Saeba Ryo, anh chơi với tụi em mãi. Kaori sẽ không ghen chứ?
Gì cơ? Kaori hả?
Anh chỉ coi em ấy như em gái.
Nó đang dọn toa-lét ở nhà đó.
Gì hả? Đang dọn toa-lét hả?
Saeba Ryo, cô ấy như một chú cún dễ thương.
Nó ấy hả? Nó to và béo nè.
Nó đi lặc lè như voi vậy. Một ngày nó ăn bảy bữa lận.
Em ấy thích đi chơi và đùa giỡn. Gặp thằng nào nó cũng chịu.
Mỗi khi nhờ nó cái gì hả, nó chỉ le lưỡi ra,
co cái tay lên, rồi lắc cái hông từ bên này sang bên kia.
Anh muốn cho không nó đi cho rồi.
- Mà làm gì có ai thèm lấy. - Đồ thối tha, Saeba Ryo!
Cảm giác sướng ghê!
Nè!
Dậy đi!
Đừng có ngủ nữa! Nè!
Đây là Saeba Ryo. Tôi là trợ lý anh ấy, Kaori. Bọn tôi đến gặp ông Imamura.
Nè, dậy đi, Saeba Ryo! Anh đang ở văn phòng của khách!
Nè, dậy đi!
Cô dùng loại nước hoa và phấn nền gì thế? Cô dùng sản phẩm chăm sóc da gì?
- Cô làm gì? - Thư ký.
Ra vậy. Cô tên gì thế?
Anh thành người lùn rồi!
- Nè, em nghĩ gì đó? - Liên quan gì tới anh!
Anh Saeba Ryo, tôi là Koji Imamura, ông chủ Nhà xuất bản Imamura.
Con gái duy nhất của tôi đó, Shizuko.
Mẹ nó mất khi nó còn nhỏ. Nên tính tình nó rất ương ngạnh.
Năm ngoái, tôi đã gặp một quý cô.
Tình cảm phát triển nhanh và định năm nay cưới.
Nhưng Shizuko đã phản đối và bỏ nhà đi.
Sau nhiều lần điều tra, tôi phát hiện nó đã tới Hồng Kông một mình.
- Vậy ông muốn tôi tìm cô ấy cho ông? - Ừ.
Nhưng không được dùng vũ lực.
Yên tâm. Anh ấy đâu dùng vũ lực với phụ nữ.
Tốt! Có tin gì về Shizuko hả?
Em có chuyện phải nói.
- Nói đi! - Em có quà sinh nhật cho anh.
Gì hả? Băng nhóm trượt ván?
Trượt ở đâu? Công viên Victoria? Hay công viên Hải Dương?
Anh thích du thuyền chứ?
Ừ, có chứ.
- Hãy đi chuyến tàu sang trọng. - Gì? Tôi hiểu.
Anh đúng là biết lấy tin tức. Liên lạc sau nha.
Em nói gì cơ?
- Anh muốn đi du thuyền không? - Ra vậy.
Đồ ngu! Biết lái xe không?
Kaori, xuống xe đi công viên Victoria mau. Xem có Shizuko không.
Đi đi. Anh xem Công viên Hải Dương.
Có gì mình nói sau nha.
Đồ thối tha, Saeba Ryo!
Đụng tôi đi!
Đụng đi! Có xe thì ngon lắm hả?
Nè, ngon thì đụng tôi đi!
Lần sau, mình sẽ đập nó bằng búa!
- Shizuko, em là người Nhật à? - Giọng em giống người Nhật hả?
- Tối nay đi vũ trường nhé? - Giờ chưa đủ vui à? Vậy thì đi.
Nè!
Xin lỗi anh!
Nè, cô là Imamura Shizuko?
Việc này dễ quá.
Anh là ai vậy?
Tôi là Saeba Ryo. Bố cô thuê tôi đưa cô về nhà.
Nè, đừng có chạy!
- Sao vậy? - Hắn đã dê em đó! Cản hắn lại!
Gì cơ?
Ê, sao mày bắt nạt bạn gái tao?
Đồ tồi! Mày đánh tao! Rượt nó!
Đừng chạy!
Đừng chạy!
Chết tiệt! Hắn thoát rồi!
Xin lỗi chú!
Mua sắm gì hả, tiểu thư?
Giúp cháu được không, chú?
Tôi hả?
- Tôi hả? - Dạ, chú đó.
Chắc chắn rồi!
Gì đây?
Kaori, em ở đâu? Anh chết đói rồi.
Cả ngày anh chưa ăn gì.
Em đi đâu rồi? "Sinh nhật Saeba Ryo…''
SINH NHẬT SAEBA RYO
Sinh nhật mình?
Thảm hại quá. Sinh nhật mình mà chả có gì để ăn.
Nửa cái bánh hả?
Kaori, em đâu rồi?
Chúc mừng sinh nhật!
Trời. Ngạc nhiên ghê… Nhiều cô nhớ sinh nhật mình thế.
- Ngạc nhiên chưa! - Tôi biết cô không?
Anh nghĩ thử coi.
Quên đi. Nghĩ làm gì. Tôi đói quá. Ăn bánh cái đi.
- Bọn em sẽ cho anh ăn sau khi trói anh. - Vâng.
Được, trói đi nè.
Tôi chết đói rồi.
Này! Cô bị cận thị hả? Ở đây này.
Không, nhưng anh thì có! Ta chưa từng gặp nhau mà.
- Vậy sao mấy em mừng sinh nhật anh? - Anh bắt chồng của bọn tôi.
- Bọn tôi bắt anh trả giá! - Ừ!
- Đánh hắn! - Đừng!
Đừng có chạy!
Đuổi theo hắn!
Đừng có chạy!
Đừng có chạy!
- Nghe nè! - Ai thèm!
Không!
Anh chạy đi đâu. Đừng có chạy!
Đánh hắn đi! Đằng kia kìa!
Tóm hắn.
Đứng yên!
Bỏ vũ khí xuống! Đứng yên!
Sinh nhật vui vẻ…
- Kaori à. - Bọn họ làm gì ở đây?
Bọn họ đang muốn giết anh đấy.
Nhưng anh đang cầm súng mà.
Anh chơi trò gì vậy?
- Anh Saeba Ryo nè! - Gì cơ?
Cô ta là ai? Cô ta xấu quá!
Cô ấy là…
Đồ thối tha, Saeba Ryo!
Em ghét anh, Saeba!
Em sẽ đi du thuyền với anh họ em!
Kaori à. Trời ơi.
Đều tại mấy con quỷ này!
Đàn ông thì đừng xài súng!
Được thôi!
- Coi sự lợi hại của tôi nè. - Đừng qua đây! Đừng lại gần nữa mà!
Em họ, lẽ ra em nên đá tên khốn Saeba Ryo đó từ lâu rồi, Kaori à.
Hắn có cái mũi thì to còn mắt thì bé tí.
Hắn chỉ là tên đàn ông cơ bắp. Hắn thì có gì tốt chứ?
- Quần anh tụt rồi kìa. - Hả?
Tụi bây là ai?
Tôi xin lỗi.
Xin lỗi là đủ hả!
Tụi bây sẽ chả hiểu tao đang nói gì đâu.
Người nước ngoài tụi bây thật là tởm.
Bọn kỳ quặc!
Tao cầu tụi bây bị AIDS hết.
Sao anh có thể nói vậy? Bố anh không dạy anh cách cư xử à?
Anh lại bị tụt quần kìa.
Kaori à!
Đợi với nào!
Đợi đã nào!
Nhất định rồi!
Nè!
Cậu đã ở đâu vậy?
Sao cậu đi chậm thế?
Đến giờ rồi, đi thôi!
Thật là nhục nhã mà!
Này! Cậu biết anh ta à?
Saeba Ryo. Anh ta là thám tử tư.
Anh ta là Saeba Ryo?
Anh ta phiền lắm.
Kaori à!
Kaori à!
Kaori à!
Hoan nghênh!
Thưa ngài, xin cho xem thẻ mời.
Ăn kẹo cao su đi.
Thưa ngài, tôi cần xem thẻ mời của ngài.
- Thẻ à, phải? - Vâng.
Ngài có khiếu hài hước tuyệt vời!
Này, chờ đã.
No comments yet. Be the first to leave one.