İlk 200 satır.
LỄ HỘI NGHỆ NHÂN ĐẢO BAINBRIDGE
IL CIBO È VITA NHÀ HÀNG MỚI TUYỆT NHẤT CỦA NĂM
PHỎNG VẤN ĐỘC QUYỀN MARCO CAMPISI ĐẦU BẾP ĐOẠT SAO MICHELIN
Chúc mừng sinh nhật
Mừng sinh nhật vui vẻ
Chúc mừng sinh nhật, Nonna yêu quý
Chúc mừng sinh nhật
Chúc mừng sinh nhật, Nonna Campisi.
Cám ơn, mọi người.
Tuyệt quá.
Antonio, pasta siêu ngon.
Hệt như Marco của tôi từng làm.
Nó dạy anh rất tốt.
Hoan hô.
Rất vui vì bà thích nó. Nó có ý nghĩa rất lớn với cháu.
Và nhìn chiếc bánh này đi.
Ước đi ạ.
Có linh nghiệm không?
Tâm hồn mẹ vẫn luôn tươi trẻ.
Mẹ đã cố.
Chúc mừng sinh nhật. Chúc ngon miệng.
Mừng sinh nhật, Nonna.
Cháu làm gianduiotto sô-cô-la với hạt phỉ từ vườn nhà.
Cảm ơn, Ginny.
Bạn con luôn thật chu đáo.
Con không biết phải làm gì nếu thiếu cô ấy.
Và con không biết phải làm gì nếu thiếu mẹ.
Marco đã rất vui khi mẹ quyết định theo anh ấy từ Ý đến mở Cibo.
Và con rất biết ơn vì mẹ đã ở lại,
kể cả sau khi anh ấy qua đời.
Con là gia đình của mẹ mà.
Mẹ sẽ không đi đâu cả.
Nào, bà Nonna, chụp ảnh tự sướng nào.
Vậy là ngay đây.
Ta trông hạnh phúc.
- Được rồi, tấm này. - Không.
Và rồi bà...
Và rồi chúng ta tạo...
Tôi tưởng sẽ dễ dàng hơn sau ba năm, nhưng...
với mọi chuyện xảy ra với nhà hàng,
và Sofia ngày càng lớn nhanh, tôi...
Dường như ngày càng khó khăn hơn.
Nếu tôi có thể giúp gì...
Cậu có cỗ máy thời gian không?
Tôi có một cửa hàng đầy sô-cô-la cho cậu thoải mái ăn.
Gần đúng rồi.
Đầu bếp bánh ngọt của cậu đã làm rất tốt món này.
Thật ra, hôm nay Christina nghỉ ốm,
nên tôi đã tự làm bánh.
Thật sao?
Ngon quá.
Tôi không biết cậu biết nướng bánh đấy.
Tôi từng nướng bánh với mẹ suốt hồi ở Connecticut.
- Tôi rất thích. - Sao con không làm nhiều hơn?
Con không có thời gian.
Quản lí nhà hàng, Sofia.
cuộc sống...
Richard, ông đến rồi.
Chúng tôi để dành bánh cho ông.
Cảm ơn.
Chúc mừng sinh nhật, bà Campisi.
À...
- Ta nói chuyện riêng nhé? - Tất nhiên.
- Tôi sẽ quay lại ngay. - Cảm ơn.
Được rồi.
Tôi không biết cảm ơn sao cho đủ, Ben.
- Anh cứu chúng tôi từ bờ vực. - Việc của tôi thôi.
Được rồi.
Jared, chuẩn bị xong rồi.
Tôi có nghe nói.
Làm tốt lắm, như mọi khi.
Muốn dành chút thời gian thăm Hồng Kông trước khi đi không?
Tôi không đến đây để đi nghỉ, Jared.
Tôi đến khôi phục một nhà hàng. Tôi đã làm thế.
Ai cũng cần nghỉ ngơi lúc nào đó.
Tiếp theo là đâu?
Richard Maitlin vừa gọi cho tôi.
Chủ sở hữu chính của Il Cibo è Vita ở đảo Bainbridge, gần Seattle.
Họ mở cửa khoảng mười năm trước,
sau khi tìm ra đầu bếp tuyệt vời này từ Ý,
và thành công ngay lập tức.
Hai sao Michelin trong một năm, sáu tuần chờ lấy bàn.
Có vẻ họ không cần giúp đỡ.
Đó là trước khi bếp trưởng Campisi qua đời.
Đã ba năm rồi, và họ vẫn đang vật lộn.
Phải, khó mà vực dậy được.
Ông ấy thuê chúng ta,
để xem ta có thể cứu vãn những gì họ từng có khi buộc phải bán.
Để xem tôi có thể làm gì.
Mọi người liên quan đều đồng ý với quá trình chứ?
Tất nhiên.
Tuyệt.
Đợi đã.
Vậy ta sẽ để một người lạ hoắc này,
người chưa từng gặp Marco,
cứ thế nhảy vào và đảo lộn mọi thứ à?
Anh ta sẽ xoay chuyển tình thế.
Anh ta có thành tích 100 phần trăm. Người giỏi nhất trong ngành.
Cô nên hào hứng chứ.
Nếu "háo hức" là "cảm giác sắp diệt vong" thì chắc chắn rồi.
Xin lỗi, Elizabeth, tôi không có lựa chọn.
Cibo phải bắt đầu sinh lời trở lại, hoặc tôi sẽ phải bán cổ phần.
Đây là quyết định kinh doanh.
Đây không chỉ là kinh doanh. Đây là một gia đình.
Và là gia đình mà ông đã góp phần tạo ra khi đưa Marco về đây nhiều năm trước.
Tôi biết.
Nhìn nhà hàng thành công.
Thấy hai người yêu nhau, sinh Sofia.
Tôi rất tự hào vì đã góp phần tạo nên điều đó.
Tôi đã làm mọi thứ có thể để giữ những cánh cửa này mở.
Tôi biết. Tôi biết điều đó.
Và tôi rất cảm kích.
Nhưng tôi là nhà đầu tư bất động sản, Elizabeth.
Tôi chưa từng có kế hoạch sở hữu nhà hàng, nhưng tôi nắm lấy cơ hội vì...
- Marco là người đặc biệt. - Đúng vậy.
Và mọi thứ anh ấy tạo ra vẫn còn ở đây.
Nếu người này muốn vào đây và cướp đi tất cả thì sao?
Anh ấy không phải kẻ thù, Elizabeth.
Anh ấy đến để giúp.
Cái gì thế ạ?
Bánh crostata đào và hạnh nhân.
Ngon tuyệt cú mèo. Khi nào mẹ mới làm?
Ngày nào đó mẹ sẽ có thời gian.
Tin tốt là mẹ đảm bảo ta có nhiều thời gian
để tới Lễ hội Nghệ nhân hôm nay.
Ta có thể tới đó sớm, mua sắm một chút,
rồi tới chỗ Ginny.
Con không muốn đi à?
Không phải là con không muốn đi, chỉ là...
Anna nhắn hỏi con có muốn đi chơi với cậu ấy và Mia ở đó không,
rồi đến nhà Anna sau đó.
Mẹ giận à?
Không, mẹ không giận.
Con nên đi với bạn con.
Lễ hội diễn ra trong hai tuần. Ta có thể đi lúc khác.
Cảm ơn mẹ.
Ừ.
CHÀO MỪNG NHÀ NGHỈ BAINBRIDGE PINES
Tôi rất xin lỗi nhưng phòng của anh một tiếng nữa mới có.
Không sao.
Trong khi chờ đợi, tôi gợi ý anh đến Lễ hội Nghệ nhân.
Sự kiện tuyệt vời. Hôm nay là ngày đầu tiên.
TRẬN CHIẾN BAINBRIDGE
Được rồi.
Tôi sẽ xem thử. Sao lại không chứ? Cảm ơn.
CHÀO MỪNG LỐI VÀO
ĐẢO BAINBRIDGE LỄ HỘI NGHỆ NHÂN
TỐT CHO SỨC KHỎE
NGÔI NHÀ THÂN YÊU
- Chào buổi sáng. - Xin chào.
Tôi muốn biết mọi chuyện đến đâu rồi.
Tuyệt. Mọi người có vẻ thích kẹo mềm mới.
Sof đâu?
Con bé đi chơi với bạn.
Không muốn đi với tôi.
Đừng lo. Nó sẽ lại xuất hiện khi đói.
Tôi biết là khó, El.
Nhưng nó tự lập hơn. Tốt mà. Nghĩa là nó đang trưởng thành.
Cậu là người bạn tốt.
- Xin chào. - Chào.
Anh có muốn nếm thử không? Đây là kẹo bơ hạt phỉ mới của chúng tôi.
Mọi nguyên liệu đều đến từ đảo.
Đây là loại sô-cô-la ngon nhất cả nước.
- Được rồi. - Nhà Ginny đã làm từ những năm 1920.
Chà, sô-cô-la 100 năm tuổi. Trông tuyệt đấy.
Đó là một trải nghiệm thay đổi cuộc đời.
Được rồi, có lẽ giờ cô nói hơi quá rồi.
Cậu đang hơi quá đấy.
Tôi chỉ cố giúp thôi.
Không, nó hiệu quả mà.
Báo trước nhé, tôi không thích hạt phỉ.
Cho đến bây giờ.
- Cho tôi một túi nhé? - Vâng.
- Bao nhiêu? - Mười đô.
Tôi nói chưa?
Cô nói rồi. Hy vọng cô ấy sẽ có hoa hồng.
Tất nhiên.
Người chiến thắng.
Cô lớn lên ở đây à?
Thật ra là Ginny.
Bọn tôi gặp nhau hồi năm nhất đại học UConn.
Bạn cùng phòng to mồm nhất.
Tôi phải to mồm để át tiếng đàn ukulele của cậu.
- Đâu có. - Không sao. Không cần xấu hổ.
Không có gì phải xấu hổ.
Tôi cũng từng trải qua thời kỳ ukulele mỉa mai.
Cô học được bao nhiêu bài hát?
Một.
Bài "Thế giới Tươi đẹp"?
Sao anh biết thế?
Đó là bài hát duy nhất tôi học.
Chào Ginny.
Chào.
Nơi này thân thiện nhỉ?
Đó là điều đầu tiên tôi nhận ra
khi đến đây thăm Ginny trên chuyến đi 13 năm trước.
Đó là một nơi rất đặc biệt.
Ngay khi đến đây, tôi đã biết mình thuộc về nơi này.
- Sô-cô-la miễn phí không hại gì. - Rõ ràng rồi.
- Của anh đây. - Cảm ơn. Giữ nó đi.
No comments yet. Be the first to leave one.