İlk 200 satır.
CUỘC SỐNG HÔN NHÂN
DỰA TRÊN CUỐN SÁCH NĂM ĐƯỜNG VÒNG ĐẾN THIÊN ĐƯỜNG CỦA JOHN BINGHAM
Đây là bạn tôi, Harry Allen.
Anh ấy đã kết hôn.
Anh ấy yêu vợ mình.
Điều đó cũng có thể xảy ra.
Xin lỗi ông Allen, ông gọi tôi có việc gì ạ?
Đúng vậy, cô Jones.
Hãy gọi cho ông Langley giúp tôi.
Vâng thưa ông. Ngay lập tức ạ.
Tôi ư? Tôi luôn nghĩ hôn nhân là một loại bệnh nhẹ.
Giống như cảm cúm hay thủy đậu,
mà tôi may mắn được miễn dịch.
Mọi chuyện bắt đầu vào ngày 5 tháng 9 năm 1949,
khi Harry gọi điện mời tôi ăn trưa tại Cloud Room,
anh ấy nói có việc khẩn cấp muốn nói với tôi.
Vậy, việc gì mà quan trọng kinh khủng thế?
Vì sức khỏe tốt của đôi ta. À ha!
Ông không sắp chết hay gì đó chứ, ông bạn già?
Không. Ngược lại là đằng khác.
Vậy?
Hãy chọn một cái bàn trước khi ở đây quá đông.
Ông có thích Pat không, Rich?
Ý tôi là, ông có quý mến cô ấy không?
Tất nhiên là tôi thích Pat. Cô ấy là vợ ông mà.
Ông biết là tôi quý cô ấy từ ngày tôi gặp cô ấy rồi còn gì.
Tất nhiên.
Ông đang định nói gì vậy?
À, tôi định rời xa Pat.
Và tôi nghĩ mình nên nói cho ông biết. Tôi nghĩ ông cần phải biết điều đó.
Tôi có thể hỏi là tại sao ông lại muốn rời xa Pat không?
Vì tôi muốn được thực sự hạnh phúc.
Ồ. Nghe cũng hợp lý đấy.
Tôi đang rất lý trí đây.
Vậy, cô ấy tên là gì?
Nghe này, tôi đủ hiểu ông và Pat để biết rằng
cuộc hôn nhân của ông không phải là không hạnh phúc.
Thực tế mà nói, trong các cuộc hôn nhân, tôi luôn nghĩ cuộc hôn nhân của ông khá tốt.
Cuộc hôn nhân thành công nhất mà tôi từng biết.
Cô ấy tên là Kay. Kay Nesbitt.
Pat sẽ rất đau lòng đấy.
Tôi biết. Tôi đã cố nói với cô ấy nhưng không thể.
Tôi không chịu nổi khi thấy ai đó đau khổ. Ông biết tôi mà.
Tại sao ông không giữ Kay làm bạn gái nếu ông muốn?
- Chỉ để chắc chắn thôi. - Ý ông là làm nhân tình sao?
- Chỉ để chắc chắn thôi. - Tôi đã chắc chắn rồi.
Tôi luôn mơ về một người phụ nữ thực sự yêu mình, Richard.
Đối với Pat, tình yêu chỉ có một nghĩa.
Đó là gì?
Tình dục.
Tất cả những thứ còn lại, những giấc mơ lãng mạn, sự tự lừa dối bản thân,
thứ mà anh luôn gọi là "mong muốn được cho đi và cho đi", Harry,
tất cả đều quy về một thứ đó. Giường chiếu.
Tình yêu là tình dục.
- Phần còn lại là tình cảm và sự đồng hành. - Em sai rồi.
Em hoàn toàn và cực kỳ sai lầm.
Chà, anh đúng là một kẻ khờ khạo lãng mạn và ủy mị.
Nếu anh không muốn nghe sự thật, anh không nên hỏi em làm gì.
Nhưng em yêu anh mà, ông xã à.
Em thực sự yêu anh lắm.
Và anh biết là em thấy anh hấp dẫn như đêm đầu tiên chúng ta khiêu vũ cùng nhau không?
Anh biết là em thấy vậy.
Có lẽ em không được tạo ra giống những phụ nữ khác. Em không biết.
Em đã cố gắng làm tròn trách nhiệm người vợ tốt với anh.
Từ ngày chúng tôi kết hôn,
cô ấy đã cam kết, cô ấy đã thực sự sống.
Nhưng chỉ về mặt thể xác thôi.
Chỉ về mặt thể xác, Richard.
Tôi biết một số đàn ông khao khát điều đó, nhưng...
Tôi muốn nhiều hơn thế.
Tất cả chúng ta đều phải chấp nhận điều thiếu sót trong cuộc sống, Harry.
Chúng ta không thể có mọi thứ.
Ông không thể nào hiểu được. Ông ở bên một người phụ nữ khác mỗi tuần.
Tôi phải tìm cách rời xa Pat.
Tôi phải làm vậy. Tôi đã quyết định rồi.
Kay yêu dấu, ngọt ngào, dịu dàng.
Điều gì đã khiến một cô gái như cô đến với người bạn Harry của tôi vậy?
Điều đó tôi không bao giờ có thể hiểu nổi.
Có lẽ vì cô ấy cô đơn.
Có lẽ vì cô ấy si mê.
Thật sự thì, ai có thể giải thích được khao khát của phụ nữ chứ?
Nó luôn là một bí ẩn.
Chủ nhật tuần sau, theo thói quen,
Harry và Pat đi ăn trưa cùng con gái Becky,
chồng nó là Tom và cháu trai của họ, bé Charlie.
- Chào buổi chiều. - Xin chào.
Con chó đáng ghét đó.
Người phụ nữ đáng ghét đó.
Bà Walsh tội nghiệp.
Vậy nên con nói, "Cái mà bà có là sự không có khả năng thể hiện cảm xúc.
Bà bị lãnh cảm theo chủ nghĩa của Freud",
điều đó khiến bà ấy hoàn toàn bối rối, người phụ nữ tội nghiệp.
Vậy nên con bảo bà ấy rằng nếu không phân tích nghiêm túc,
bà ấy sẽ không bao giờ vượt qua được.
Chúng con đã nói về tuổi thơ của bà ấy suốt cả giờ.
Harry đã mong chờ buổi tối với Kay.
Anh ấy đã sắp xếp mọi thứ ổn thỏa.
Mọi lý do bao biện đều đã được chuẩn bị sẵn.
Luôn là đặc quyền của những người giàu có
khi sử dụng công việc làm vỏ bọc.
Anh phải đi đây.
Harry, hôm nay là Chủ nhật mà.
Nghĩa vụ gọi tên rồi em yêu.
Anh cần phải chuẩn bị trước cho các cuộc họp ngày mai.
Vậy thì tùy ông. Ông tự gánh hậu quả đi. Nhưng khi điều ác xảy đến với ông...
Em trân trọng chiếc tivi này, anh yêu, em thực sự trân trọng nó.
Đó là tất cả những gì anh muốn làm, Kay. Anh muốn cưng chiều em,
và tặng em thật nhiều quà, và cho đi và cho đi.
Chỉ để thấy em mỉm cười.
Anh yêu nụ cười đó.
Harry, anh đúng là một kẻ lãng mạn.
Đó là lý do em yêu anh.
Anh ấy phải thoát khỏi cuộc hôn nhân của mình. Anh ấy phải có Kay.
Nhưng bằng cách nào?
Anh ấy không thể chịu nổi việc làm tan vỡ thế giới của Pat và khiến cô ấy đau khổ.
Em biết không, tuần trước ở nhà gỗ,
John O'Brien đã nói với Newt Baum
rằng anh ta nghĩ một người phụ nữ có thể khiến cho nhiều người đàn ông phải trả giá đắt.
Anh nghĩ anh ta có ý gì?
Ồ, mọi chuyện khá đơn giản thôi, anh chắc vậy.
Anh ta đã uống rượu. Em biết John mà.
Cái giá mà một người vợ tốt phải trả là gì?
Nói cho em biết đi.
Anh không biết.
Bỏ qua chuyện đó đi. Em sẽ thấy khó chịu trong người đấy.
Không, nói tiếp đi.
Anh cho rằng anh ta có lẽ đang nghĩ rằng
nếu một người đàn ông đã kết hôn phải lòng một người phụ nữ khác,
người vợ tận tụy sẽ ngạc nhiên và bị tổn thương.
Và cô ấy nhớ về anh ta thuở ngày xưa.
Trước khi họ kết hôn, và giờ cô ấy nhìn lại anh ta,
như cách cô ấy đã tạo nên anh ta.
Một sản phẩm hoàn thiện hơn hẳn.
Một sản phẩm mà người phụ nữ khác sớm sẽ được tận hưởng.
Anh đã suy nghĩ về chuyện này rất nhiều rồi nhỉ.
Em biết anh không còn yêu em nữa.
Không đâu.
Anh có yêu em.
Pat.
Pat.
Pat?
Pat!
Pat?
Pat?
Cảm ơn vì đã đến vào giờ quái gở này, bác sĩ.
Đó là công việc thôi mà.
Tôi tưởng cô ấy bị đau tim.
Không phải là cách ra đi tồi tệ, nhồi máu cơ tim.
Nếu anh hỏi tôi, đó là cái chết nhân từ nhất.
Nhanh chóng và dễ dàng.
Nhưng không sao đâu, cô ấy sẽ ổn thôi.
Cơn đau ngực có khả năng cao là do tình trạng tổn thương tâm lý.
Anh có biết điều gì có thể làm cô ấy xáo trộn về mặt cảm xúc không?
Bất cứ điều gì?
Không có. Không có gì mà tôi có thể nghĩ ra cả.
Khi nói đến quan hệ khác giới, hầu hết đàn ông đều ích kỷ.
Cô ấy sống ở đâu vậy, Harry?
- Fairhaven. - Tôi cũng không ngoại lệ.
Cô ấy có một ngôi nhà nhỏ với vườn hoa ở dưới đó,
và một công việc tử tế trong thị trấn, bán giấy dán tường.
Tôi muốn người phụ nữ của Harry.
- Chỗ đó gần nhà gỗ cuối tuần của ông phải không? - Phải, không xa đâu. Đúng rồi.
Ông biết đấy, nếu ông ghé qua chơi vào cuối tuần để thăm chúng tôi ở nhà gỗ,
ông nên ghé qua chào Kay một tiếng.
- Ừm! - Cô ấy không có nhiều việc để làm ở đó.
Khi tôi không có ở nhà, cô ấy chỉ cuộn tròn với một cuốn sách bên lò sưởi.
Cô ấy là người ham đọc sách lắm, ông biết đấy.
- Ừm! - Vậy sao?
Tôi muốn ông làm quen với cô ấy, giống như cách ông biết Pat vậy.
Ồ, nhưng cô ấy sẽ không muốn gặp tôi đâu.
Tôi cam đoan với ông, cô ấy rất muốn gặp ông.
Cô ấy sẽ không muốn dính dáng gì đến người như tôi đâu, Harry.
Ông biết mấy người phụ nữ chân chính thường chạy mất dép
khi thấy tôi xuất hiện mà.
Thôi, cứ đi với tôi đi, ông bạn.
Tôi sẽ biến ông thành một người đàn ông tốt.
Trong lúc Harry đi công tác, lần đầu tiên tôi đến thăm cô ấy.
Với tư cách là một người bạn.
Hoặc một người bạn của bạn.
Mấy cái này trông tuyệt thật. Cảm ơn nhé.
- Đây là bố cô sao? - Vâng, đúng vậy.
Ông ấy mất vì ung thư, một ngày sau lễ Giáng sinh năm 1931.
Ừm, tôi rất tiếc.
Ông ấy trông có vẻ là một người tốt bụng.
Thực ra ông ấy là một bợm rượu.
Nhưng ông ấy rất tử tế, ít nhất là với chúng tôi.
- Cảm ơn nhé. - Không có chi.
Đó là chồng quá cố của tôi, Ronald.
Những người đàn ông đi qua đời tôi có vẻ không sống thọ được lâu lắm.
Tôi sẽ cảnh báo Harry.
Xin mời anh.
Ronnie và tôi chuyển đến đây ngay sau khi chúng tôi kết hôn.
Nhưng anh ấy bị mất tích ngay từ khi chiến tranh bắt đầu.
Hải quân tuyên bố anh ấy chính thức đã chết.
Tháng 2 năm 47.
Thật buồn cười
là anh ấy đã giữ cho tôi hy vọng.
Thi thể anh ấy không bao giờ được tìm thấy.
Tôi rất tiếc.
Tôi chỉ yêu anh ấy khoảng 3 năm, nhưng tôi thực sự không hối tiếc một giây phút nào.
No comments yet. Be the first to leave one.