İlk 200 satır.
Mật Lệnh Khẩn Cấp
Gì thế này?
Thôi rồi, Morgan.
Trời ạ, Morgan!
Morgan? Thôi đi.
Anh quá đáng rồi đấy nhé?
Anh chỉ làm tình hình tệ hơn thôi. Tôi cầm tiền của anh mà.
Anh nghĩ tôi đến New York làm gì?
Tôi thề tôi đến đây để dàn xếp với anh đấy.
Nào, nói chuyện với tôi đi.
Có nghe thấy không?
Được rồi, phải bình tĩnh và hít thở mới được.
Thở nào.
Cứu với, có ai ở đấy không?
Xin hãy cứu tôi. Có ai ở đó không? Ai cũng được, cứu với.
- Tôi nghe được anh, anh nghe thấy tôi không? - Cái quái gì thế này?
Tôi bị giam, không cử động được. Tôi không biết ai làm chuyện này,
cũng không biết các anh là ai. Có ai nghe thấy không?
Đợi đấy.
Không biết tôi đang ở đâu, bao lâu rồi. Tôi chỉ cần thoát ra thôi.
- Đợi tí đã, có gì đó. - Các anh muốn gì,
tôi có làm gì đâu!
Cứu tôi với, cho tôi ra khỏi đây!
Có ai không, cứu tôi với...
Alô, anh nghe thấy tôi không?
- Có, tôi nghe thấy anh! - Ai đấy?
Anh là ai? Sao anh lại làm thế với tôi?
Anh muốn gi? Tôi có làm...
Rồi, bình tĩnh đã. Nói tên anh đi.
Henry, Henry Shaw. Anh là thằng quái nào?
Được rồi Henry. Anh biết mình đang ở đâu không?
Không, chỗ này tối quá, chả nhìn thấy gì cả.
Tôi không ngồi dậy được. Không có chỗ mà cử động.
Tôi không thở được, khó thở lắm,
tay tôi còn bị thương khi cố thoát ra. Hình như gãy tay rồi.
Tường có nhẵn không?
Có, như là kính vậy, còn có các con số.
Thôi đừng hỏi nữa, giúp tôi ra đi...
- Số đếm ngược à? - Ừ, đếm ngược.
Thế là thế nào? Tôi sắp chết?
- Có phải đây là... - Thôi, đọc số cho tôi đi đã.
Được rồi, 2:22 - 2:21 - 2:20. Chúa ơi, có phải không?
Anh phải cứu tôi ra khỏi đây.
Ước gì tôi cứu được.
Có vẻ tôi và anh cùng hoàn cảnh rồi.
Hả? Anh cũng bị giam à? Nó thế nào?
Tối đen. Chật hẹp. Có số.
Mình sắp chết phải không? Số đang giảm dần kìa.
Đừng nghĩ đến chết chóc nữa.
Mình phải bình tĩnh thôi. Tôi sẽ giúp anh thoát ra ngoài.
Bình tĩnh à? Anh có đùa không? Anh cũng bị giam đấy.
Anh định giúp tôi kiểu gì?
Tôi cần thông tin mới được.
Nói với tôi đi Henry. Anh đánh bạc hả?
Không, ừ thì cũng thỉnh thoảng, tôi chơi Keno
ở Atlantic City. Thế thì liên quan gì?
Keno hả?
Chơi thì phải chơi cho đàng hoàng chứ.
Này xin lỗi nhé, trò gì thì mới đàng hoàng?
Chơi bài, Henry ạ.
Biết chơi thì phải chơi bài.
Anh nghĩ việc này liên quan đến chuyện đó à?
Nợ cờ bạc?
Tôi không biết anh đang gặp chuyện gì
nhưng tôi chả nợ nần gì ai, hiểu chưa?
Anh có biết Detrick Morgan không?
Ai cơ? Thôi, thôi, tôi chơi xong trò 20 câu hỏi rồi,
gần hết thời gian rồi đấy. Nhảm nhí thật.
Thật đấy, anh nghe thấy tên Detrick Morgan bao giờ chưa?
Nghĩ cho kỹ vào, quan trọng đấy.
Không không, tôi không biết ai tên thế cả. Chắc chắn luôn.
Anh phải tìm hiểu đi nhé?
Tôi không biết mình chịu được bao lâu nữa, anh có nghe không?
Bình tĩnh đi Henry. Cái đài này cũ lắm rồi.
Tần số không truyền được xa lắm. Chắc tôi với anh ở gần nhau.
Thế thì sao lại có chuyện này?
Từ từ đã, hình như tôi nghe thấy gì đó.
- Cái gì? Anh nghe thấy gì? - Im đi đã.
Cứu! Cứu với!
Ai nghe thấy thì cứu tôi! Tôi bị giam!
Để xem nào.
Được rồi, đi thôi.
Chết tiệt.
Henry, Henry, thế nào rồi?
Tôi đang di chuyển. Sao thế nhỉ?
Anh có ở trong cốp xe không? Tôi đang thế đây.
Ừ, tôi cũng nghĩ mình ở trong cốp xe.
Không thể thế này được, anh bạn ạ.
Nghe tôi nói đã.
Anh có nhớ được gì không?
Anh có nhớ mình ở đâu trước khi tỉnh dậy không?
Tôi đang ở New York.
Manhattan. Tôi ở khách sạn Clarion ở Park Aveue. Còn anh ở đâu?
Mà anh có ở New York không?
Giờ tôi chưa nói cho anh được.
Được rồi. Kẻ giam chúng ta muốn chúng ta liên lạc với nhau.
Tôi phải theo dõi thứ mà tôi chưa giải thích cho anh được,
nhưng tôi cần biết anh đang làm gì ở New York?
Tôi đi công tác.
Tốt quá, mà công tác kiểu gì?
Anh làm môi giới à? Bất động sản? Hay luật sư?
Kinh doanh thôi.
Thôi, đừng úp mở nữa ông bạn... Mình cùng phe mà.
Được rồi, tôi làm ở Bộ Ngoại giao.
Tôi là nhân viên đối ngoại, chuyên về ngoại giao
ở văn phòng Nhà Trắng.
Khốn nạn. Henry?
Đi chậm thôi, thằng khốn.
Henry? Henry, anh dừng lại chưa?
- Rồi. - Ừ.
Tắt đài đi khoảng 10 giây,
rồi hét thật to vào. Tôi muốn thử xem có nghe thấy anh không.
Ý hay đấy. Thử nhé.
Nào.
Anh hét chưa?
Rồi, anh không nghe thấy à?
Anh có nghe tôi nói không?
Trời ơi, ôi trời ơi, cái gì thế? Đèn vừa bật lên!
Tôi đang ở trong cái thùng nhựa!
Sáng đến mức tôi nhìn rõ cả ống và dây dợ,
có vẻ không có đường thoát rồi.
Gì thế này?
Có ai chơi xỏ mình rồi. Thế đấy.
Tại sao?
Thì tôi đang tìm hiểu đây.
Đợi đã.
Đùa tôi à, cảm ơn nhiều nhé.
Cái gì thế?
"Nhà Trắng."
Cho chúng tôi vị trí của Roulette
Chúa ơi.
Jeremy?
Jeremy?
Jeremy?
Sao anh biết tên tôi? Tôi đã nói tên đâu.
Không, tôi nhận được một tờ giấy, ghi là
người ở xe kia có câu trả lời.
Trong này viết tên anh là Jeremy.
Nghe này Henry.
- Tôi không thể trả lời được. - Anh không thể, hay không muốn?
Không quan trọng. Tôi không thể nói được gì.
Không được Jeremy ạ. Nếu điều đó cứu được chúng ta,
thì anh phải nói với họ. Xin anh.
Tôi còn gia đình, Jeremy, tôi còn một vợ và hai con.
Tôi muốn thoát khỏi đây.
Sao tôi biết được anh không phải người đã nhét tôi vào đây?
Sao tôi biết được anh không phải thằng đang lái chiếc xe này?
Nếu tôi đang lái xe thì anh phải nghe thấy tôi chứ?
Tôi không nhốt anh vào đó, tôi cũng không lái xe.
Tôi cũng bị nhốt trong cốp đây này.
Tôi không phải người xấu, Jeremy.
Tôi xin lỗi.
Lúc này tôi không tin được ai nữa rồi.
Jeremy, anh phải tin.
Cái quái gì thế?
Dây này dẫn vào đây.
Ống dẫn sang đây.
Chúa ơi.
Việc này để làm gì thế?
Rồi.
Được rồi.
Muốn chọc tao chứ gì?
Kênh 19. Thử xem nào.
Alô, có ai nghe thấy tôi không?
Có ai nghe được tôi trên tần số này không?
Nếu có ai nghe thấy thì cứu tôi với.
Nào.
Anh có làm sao không? Tôi đang nói chuyện với ai nhỉ?
- Anh nghe thấy tôi à? - Nghe giọng anh hoảng quá.
Tôi là Bob. Ai đấy nhỉ?
Jeremy, tên tôi là Jeremy.
Nghe giọng anh kích động lắm. Có vấn đề gì?
Tôi biết nghe hơi ngu xuẩn.
Nhưng có người nhốt tôi vào trong cốp xe.
Chắc tôi ở gần anh, vì anh bắt sóng được tôi mà.
Đợi tí, tôi vừa nghe thấy chuyện gì rất điên,
anh nhắc lại tôi xem nào.
Tôi đang bị giam trong một cái cốp xe. Hiểu chưa? Tôi nói thật đấy.
Tôi cần người giúp. Anh đang ở đâu?
Ranh giới phía Nam, gần I - 95.
I - 95 à? Được rồi.
Tôi ở trong cái xe đang chạy. Chắc ta đang đi về cùng hướng.
Anh có biết loại xe gì không?
Tôi không biết ở đây thế nào cả.
Anh có say không đấy?
Nếu anh đang đùa thì không vui tí nào đâu.
Không, nghe tôi đi, đây không phải trò đùa.
Tôi thề trên mạng sống của mình đấy, tôi đang gặp chuyện đây.
Được rồi, vậy anh muốn tôi làm gì?
Được rồi, anh bấm còi ba lần đi.
Thế thôi. Tôi cần biết anh gần tôi đến mức nào.
Được rồi.
- Bấm nhé. - Được.
Tôi nghe thấy anh rồi! Tuyệt thật! Tôi nghe thấy anh!
Có vẻ anh ở sau tôi. Anh tăng tốc để đuổi kịp đi.
Rõ rồi, tôi đang ra khỏi làn thứ tư, đuổi theo xe anh.
Được rồi.
Xe đi trước anh trông thế nào? Có mấy cái? Xe này cốp rất rộng.
Động cơ có xylanh lớn.
Anh ghi biển số vào cho tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.