İlk 200 satır.
Bé gái?
Chú là cảnh sát đây.
Cô bé.
Đừng có sợ.
Này bé gái.
Sự khác nhau giữa đàn ông và phụ nữ là gì?
- Đùa à? - Không, nghiêm túc đó.
Tớ chưa bao giờ gặp 1 phụ nữ biết tắt đèn là gì.
Họ sinh ra chỉ biết nghĩ công tắc chỉ có 1 chiều.
Bật.
Bọn họ để cả căn phòng thắp sáng khi rời khỏi.
Ý tớ tất cả phụ nữ, mà tớ đưa cho chìa khóa... Thề có Chúa.
Về đến nhà,
bật hết mọi thứ lên,
Và công việc của tớ, rõ ràng là vì...
Vì tớ là con trai nên nó khác,
nên tớ sẽ đi vào từng căn phòng,
tắt hết từng bóng đèn mà cô ta để lại.
- Vậy sao? - Vậy đấy cưng.
Được rồi, Reverend Shane đang thuyết giáo cho cậu đấy.
Còn có cô này.
Cô ta sẽ gây ra "Nóng lên toàn cầu"
Đó là lúc Reverend Shane muốn
trích dẫn từ Guy Gospel và nói "Em à."
"có thể em và mọi cô nàng có cặp ngực trên trái đất này"
"hãy hiểu ra rằng công tắc đèn"
"chúng có 2 chiều đấy."
"Có lẽ ta đã không phải chịu cảnh Nóng lên toàn cầu nữa."
- Cậu nói thế à? - Ừ.
À thì...
Lịch sự hơn chút...
Nó... còn dạy tớ rằng.
Cái nhìn và sự khinh ghét mà cậu sẽ không tin.
Và khi đó cái giọng quỷ sứ mới bật ra.
"Anh nói cứ như ông già của tôi."
"Lúc nào cũng la mắng về hóa đơn tiền điện,"
"bảo tôi phải tắt mấy cái bóng đèn chết tiệt này."
- Thế cậu nói gì? - Cậu biết tớ nói gì mà.
Tớ muốn nói, "Này con đĩ, ý cô là cô đã nghe chuyện này cả đời rồi"
"và cô quá ngu để học cách tắt một cái đèn sao?"
Cậu biết đấy...
Tớ không thật sự nói thế.
- Thế thì tệ lắm - Tớ sẽ nói...
Lịch sự 1 chút...
- Thông minh đấy. - Phải.
Với Lori thế nào rồi?
Cố ấy tốt. Rất biết cách tắt đèn.
Thật sự tốt. Tớ không biết sao thỉnh thoảng lại quên.
Ý tớ không phải thế.
- Bọn tớ không hợp nhau vào buổi tối. - Này, tớ có thể...
sai khi lấy chuyện kia ra làm trò đùa nhưng tớ cũng cố gắng.
Ít nhất cậu cũng nên trao đổi với cô ấy.
Cô ấy luôn nói rằng: "Nói đi.","Kể ra nào."
Cậu sẽ nghĩ tớ là thằng đàn ông nhẫn nại nhất thế giới khi phải cô ấy nói như vậy hoài.
Thế cậu có nói cô ấy như vậy không?
Chia sẻ cảm xúc hay đại loại thế?
Vấn đề là...
Gần đây, mỗi khi tớ cố gắng...
mọi thứ tớ nói khiến cô ấy mất kiên nhẫn,
cứ như cô ấy không muốn nghe cái gì hết.
Cứ như là...
luôn bực bội với tớ, nhưng tớ không biết tại làm sao.
Này, cái đó là chuyện bình thường với các cặp đôi.
Không, đó là cả...một giai đoạn.
- Điều cuối cùng sáng nay cô ấy nói? - Mm?
"Thỉnh thoảng em tự hỏi anh có quan tâm tới gia đình này chút nào không?"
Cô ấy nói ngay trước mặt thằng nhỏ.
Tưởng tượng xem nếu đến trường với câu nói đó trong đầu.
Sự khác nhau giữa đàn ông và phụ nữ?
Tớ không bao giờ nói điều gì tổn thương cô ấy.
Chắc chắn không nói trước Carl.
Tất cả đơn vị, truy đuổi tốc độ cao.
Đơn vị ở Hạt Lincoln yêu cầu tiếp viện.
Xa lộ 18 phía Nam GTAAD W217 243.
Hãy thận trọng.
Nghi phạm là 2 người đàn ông.
Cẩn thận, chúng đã bắn vào cảnh sát.
Một sĩ quan Hạt Lindon đã bị thương.
Đơn vị 1, đơn vị 3.
18, 2 dặm về phía tây Quốc lộ 85 và chúng tôi sẽ nối bộ đàm với cảnh sát trưởng Hạt Lindon.
Nghe rõ, chúng tôi còn 5 phút đến chỗ giao lộ số 18.
Đơn vị 1, đơn vị 3, chúng tôi tại hiện trường. Yêu cầu đánh chặn.
Xa lộ 18, Quốc lộ 85, xin hãy cẩn thận.
Có vẻ họ truy đuổi bọn này khắp mọi nẻo đường mà ta có.
Chúng ta sẽ cho chúng lên chương trình truyền hình, cậu biết đấy.
Kiểu như "Những tay cớm truy đuổi điên nhất Thế Giới". Cậu nghĩ sao hả?
Cái tớ nghĩ là cậu nên tập trung vào, Leon à.
Chắc chắn rằng cậu còn đạn trong súng để đảm bảo an toàn.
Thế thì quá hay nếu ta có mặt trong chương trình đó.
Chết tiệt.
- Súng kìa. - Bỏ súng xuống!
Bỏ khẩu súng xuống!
- Rick! - Tớ không sao!
Tớ thấy cậu bị trúng đạn, làm tớ sợ khiếp luôn.
Tớ cũng vậy.
Thằng khốn bắn tớ. Cậu tin được không?
Tụi mình sẽ đưa cậu cái áo mới.
Ừ.
Shane, đừng bao giờ nói Lori chuyện này đấy.
Hiểu chứ... Aah!
Rick! Rick! Không! Không! Không!
Không, không, không, không...
Bị thương rồi!
Leon!
Cho xe cứu thương tới bảo là có một sĩ quan bị thương. Làm ngay đi.
Này, nhìn tớ này, ở lại với tớ, cậu nghe chứ? Được rồi.
Hãy ở lại với tớ, cậu nghe chứ?
Được chứ?
Hãy ở lại với tớ đấy.
Này, cậu...
Cậu vẫn còn sống.
Mình vẫn gặp nhau được.
Tớ xin lỗi cậu nhé.
Ý tớ là nhìn cái đống rác rưởi này mỗi khi đến đây.
Mọi người mua cái này. Họ...
Họ muốn tớ tới gửi cái này, họ gửi lời hỏi thăm...
Họ mong cậu sớm bình phục.
Linda và Diane họ chọn cái này đấy.
Cậu biết rõ mà nhỉ.
Tớ để nó lên cái bàn nhé?
Cái bình hoa đó có gì đó đặc biệt.
Nói đi, có phải cậu ăn cắp từ nhà bà Gene không?
Mong cậu để lại cho bà ta bộ sưu tập thìa.
Shane?
Shane, cậu trong nhà vệ sinh à?
Y tá, giúp tôi!
Y tá.
Giúp tôi với!
Lori!
Lori!
Carl!
Carl!
Lori! Carl!
Lori! Carl!
Có thật không đây? Mình ở đây sao?
Tỉnh lại, tỉnh lại nào!
- Bố, bố ơi! - Carl...
Carl?
Tìm được con rồi...
Bố, con bắt được thằng khốn này. Con sẽ đập nó đến chết.
Hắn nói cái gì? Bố nghe thấy hắn nói gì.
- Hắn gọi con là Carl. - Con à, chúng đâu biết nói chuyện.
Này anh kia!
Cái băng kia cho việc gì?
- Sao cơ? - Bị thương kiểu gì?
Trả lời đi, chết tiệt!
Bị thương thế nào?
Nói cho tôi biết!
Hoặc tôi sẽ giết anh!
Tôi thay băng rồi. Khá nặng đấy.
Cái gì đó? Vết thương?
- Bị bắn. - Bị bắn à?
Còn gì nữa không?
Bị bắn vẫn chưa đủ à?
Nghe đây, tôi hỏi và anh trả lời.
Lịch sự rồi đó phải không?
Anh có bị cắn không?
- Cắn à? - Bị căn, bị nhai.
Có thể vết xước? Đại loại thế.
Không, tôi bị bắn.
- Chỉ thế thôi? - Tôi chỉ biết thế.
Này...
Để tôi...
Mát hơn rồi.
Nếu sốt thì cậu đã chết rồi.
- Tôi nghĩ tôi bị sốt đâu. - Khó mà tránh được.
Thoải mái chút nhé?
Thấy nó sắc thế nào chứ.
Nếu cậu làm loạn...
Tôi sẽ giết cậu với nó, và đừng nghĩ rằng tôi không dám.
Ra đây khi nào có thể.
Đi nào.
Chỗ này...
Là của Fred và Cindy Drake.
Chưa gặp bao giờ.
Tôi đến đây rồi. Đây là nhà họ.
Nó đã trống khi tôi tới đây.
Đừng làm vậy.
Chúng thấy ánh sáng.
Bọn chúng lúc này đông hơn bình thường.
Tôi không nên bắn phát súng đó hôm nay.
Âm thanh dụ chúng tới, và giờ thì chúng tràn ngập trên phố.
Thật là ngốc... khi dùng súng...
Chuyện xảy ra quá nhanh...
- Tôi đã không suy nghĩ. - Ông bắn một người hôm nay.
Người à?
- Không có người... - Ông vừa nói cái quái gì đấy?
- Đó không phải là người. - Ông đã bắn hắn.
Ngoài đường kia, một con người.
Anh cần một cái kính rồi, đó là thây ma.
Thôi nào.
Ngồi xuống ăn trước khi anh lả đi.
Ăn đi.
Bố à...
Cầu nguyện...
Ừm.
Thưa cha, cảm ơn người vì thức ăn...
Phù hộ của người...
Chúng con xin cha che chở trong những ngày điên loạn này.
- Amen. - Amen.
No comments yet. Be the first to leave one.