İlk 200 satır.
LOẠT PHIM NETFLIX
Thật là một sinh vật thật thà.
Nhân nào
thì quả nấy.
Thấy nắng là nở hoa.
Không có nắng, nó sẽ héo tàn.
Đúng không, Ryeon?
Ngài gọi tôi chắc không phải để khoe hoa.
Tôi muốn nói về vụ tự tử lần này.
Lee Young Chun, 91 tuổi. Người già neo đơn.
Sao thế ạ?
Có vẻ lần này cô sẽ cần làm việc với Phòng Hộ tống đấy.
Kiếp sống của ông ấy chỉ đến mai.
- Sao ạ? - Bình thường,
khi càng về già, con người ta càng mong mình sống lâu hơn nữa.
Nhưng tại sao người này lại quyết định
tự sát vào cuối đời?
Có lẽ dù thời gian trôi,
ông ấy vẫn có vết thương chưa lành,
hoặc hối hận điều gì đó.
Đúng vậy.
Như cô nói, không biết đó là vết thương gì
nhưng ông ấy nên được sống hết cuộc đời đã định chứ nhỉ?
Ngài muốn tôi chữa lành vết thương chưa thể khép lại mấy chục năm
trong một ngày sao?
Ít nhất cũng nên bù đắp cho ông ấy,
cho ông ấy biết rằng cuộc đời của mình đã có ý nghĩa.
TẬP 6: HỒN TRỞ THÀNH VÌ SAO
Trưởng phòng đến muộn nhỉ.
Chị ấy yêu cầu Chủ tịch bổ sung nhân sự vào phòng mình thì tốt.
- Sao thế? - Không có ai vào đây đâu.
Cũng phải. Làm ở đây khổ quá mà.
Nói thế nào nhỉ? Cảm giác như bị tẩy chay ở Jumadeung vậy.
Người ta sẽ muốn vào Phòng Hộ tống thôi.
Ai cũng mặc âu phục ngầu đét mà.
Mà này, anh bắt đầu làm ở Jumadeung từ khi nào thế?
- Từ thời Joseon. - Thời Joseon sao?
Trưởng phòng ở lâu hơn anh, thế thì chị ấy vào đây
từ thời Tướng Yi Sun Shin, Vua Sejong sao?
Trông tôi già thế à?
Thế chị vào từ khi nào…
Cuộc xâm lược thứ hai của Mãn Châu.
Cuộc xâm lược thứ hai của Mãn Châu…
Không nói chuyện phiếm nữa. Tôi có chuyện cần nói.
LEE YOUNG CHUN, 91 CHỈ SỐ TIÊU CỰC 85%
Nếu ngày mai ông ấy qua đời
thì tìm ý nghĩa của cuộc đời cho ông ấy để làm gì chứ?
Điều quan trọng là bây giờ ta không có nhiều thời gian.
Vì việc của chúng ta không chỉ là ngăn ông ấy tự tử trong vòng một ngày.
Cậu Lim nói đúng.
Đi thay quần áo thôi. Không còn nhiều thời gian nữa.
Trời ơi.
Bây giờ vẫn còn người ở khu thế này sao?
Có vẻ mọi người đã đi hết trước khi tái xây dựng.
Còn xa không?
Là ngôi nhà kia ạ.
Kéo tôi đi với, làm ơn.
Kéo tôi với.
Mình mong chờ gì chứ?
Hình như không có ai ở đây.
Chuông không kêu.
Có ai ở nhà không ạ?
Tôi cũng có…
Cậu là nhất. Nhất cậu rồi.
Năng lực của cậu là ngốc siêu cấp à?
Ngón tay mình râm ran lên mà.
Đúng là có mà.
Chúng ta dọn dẹp trước đã. Rồi tìm ông ấy sau.
Dọn dẹp ạ?
Một nơi sạch sẽ gọn gàng sẽ giúp đầu óc chúng ta ổn định hơn.
Đặc biệt là đối với nhà ở.
Chúng ta sẽ cần mua vài dụng cụ vệ sinh để dọn dẹp.
Có vẻ ở khu này không có chỗ nào bán.
Chắc là phải sang khu bên cạnh ạ.
So với việc cùng đi, thì một người đi
sẽ có hiệu quả hơn.
Vậy thì chúng ta
phải chọn người đó thế nào đây ạ?
- Đau đầu phết nhỉ. - Đau đầu phết ạ.
Để tôi đi.
Cảm ơn nhé.
Trời!
Chỉ cần sai mình đi là được mà.
Việc gì phải nhìn với ánh mắt đó?
- Mẹ. - Sao con?
Sao ông ấy lại mang rác theo thế?
Không học giỏi là thế đấy.
Nếu không muốn giống ông ấy thì con phải học giỏi vào nhé?
Nói gì khó nghe thế.
Ông ơi.
Ông.
Ông đi đâu thế? Để cháu giúp ông.
Thôi, tôi không sao.
- Khoan đã ông. - Sao thế?
LEE YOUNG CHUN, 91 CHỈ SỐ TIÊU CỰC 85%
Ông là Lee Young Chun ạ?
Gì cơ?
Chắc cậu bận việc trên ủy ban lắm.
Không đâu ạ. Cháu bận gì đâu.
Cháu cũng không có việc gì phải dùng sức.
Nhưng tôi vẫn thấy có lỗi.
Ông không cần thấy có lỗi đâu.
Nhìn thế thôi chứ cháu cũng có cơ bắp đấy.
Thế à?
Khu này trông hiu quạnh thật.
Trước đây có nhiều người lắm nhưng người ta đi cả rồi.
Sao ông không đi ạ?
Tôi ấy à?
Họ đưa cho tôi tiền bồi thường chẳng được bao nhiêu
và bắt tôi phải chuyển đi,
nhưng tôi chẳng đi đâu được với số tiền đó.
Với lại, tôi đã sống cả đời ở đây rồi.
Tôi cũng không còn sống được mấy ngày nữa.
Gì thế kia?
Ông đây rồi.
Này, ông già!
Chúng tôi tìm ông mãi!
Ông có tài khiến người ta khổ sở thật đấy.
Già yếu thế này mà ông đi ra tận đây cơ à?
Dùng sức lực đó chuyển đi chỗ khác ở đi.
Sao ông không chịu nghe lời thế?
Anh nói nghe hơi nặng lời đấy.
Thôi bỏ đi.
Ai đây? Hôm nay ông lôi cả cháu ông đến à?
Này, cậu đưa ông đi chỗ khác đi.
Cậu có biết vì ông của cậu mà chúng tôi thiệt hại bao nhiêu không?
Cậu ấy chỉ là một thanh niên giúp tôi thôi.
Tôi biết rồi, hôm nay các anh cứ về đi.
Này, ông già.
- Này! - Thôi.
Ông già, ông phải đi thì chúng tôi mới về được, hiểu không?
Gì nữa đây?
Nhìn này.
Thôi mà.
Tại sao một người từng cứu đất nước nơi chiến trường
lại cản trở chúng tôi phát triển đất nước thế?
Chúng tôi phải dọn sạch khu này
thì giá nhà mới tăng, còn sạch đẹp nữa chứ.
Thế nên ông làm ơn chuyển đi cho tôi!
- Đừng làm thế. - Trời ạ!
Ông đi gom mấy thứ này về làm gì?
Hồi còn trẻ ông giỏi giang thế cơ mà.
Đừng…
Sao về già lại giở chứng thế hả?
Cháu xin lỗi ông.
Cậu đừng làm thế!
Đại ca!
Anh có sao không?
Thằng này!
Cháu không sao mà.
- Cậu đánh nhau à? - Cậu đứng yên chịu đánh à?
Tại vì cậu ấy muốn giúp tôi nên…
Đâu chỉ có một tên, sao tôi thắng nổi lũ xã hội đen chứ?
Thế thì cậu đừng nhảy vào.
Chị có biết mấy tên đó làm gì ông không? Sao tôi đứng yên nhìn được?
Bị tẩn đến vậy mà còn lớn tiếng à?
Nhưng mà mọi người là ai thế?
Mọi người cũng là cán bộ ở ủy ban quận à?
Ông là Lee Young Chun?
Vâng, đúng thế.
Chúng tôi là Thần Chết.
Sao cơ…
Cháu thì không ạ. Vẫn chưa phải. Cháu mới chỉ được một nửa thôi ạ.
Ông Lee Young Chun.
Ngày mai ông sẽ chết.
Để lộ thân phận vậy cũng được à?
Cứ nói mình là Thần Chết cũng được sao?
Ông Lee còn sống không lâu nữa mà.
Đúng thế, nhưng mà…
Ông ấy trông vẫn khỏe mạnh so với tuổi.
Tuổi thọ đó đã được ấn định rồi.
Anh có biết ông ấy sẽ ra đi thế nào không?
Bên Hộ tống nói ông ấy phát bệnh đột ngột và qua đời.
Ông ấy từng là chiến sĩ tham gia chiến tranh Triều Tiên đấy.
Sao cậu biết?
Ông ấy đội mũ ghi danh Người có công với đất nước mà.
Sao lại ở đây một mình nhỉ?
Tôi không thấy họ hàng trên ứng dụng Đèn Đỏ.
Cô có thật là…
Thần Chết không?
Vâng.
Tôi đúng là Thần Chết.
Có lẽ vì tôi sắp chết nên tôi cảm nhận được
một nguồn năng lượng không bình thường.
Có lẽ mọi người đúng là
Thần Chết rồi.
Chúng tôi đến đây…
để cứu bác.
Sao cơ?
Vì bác sắp tự kết liễu đời mình.
Nhưng bác chỉ còn một ngày để sống.
Nếu bác muốn điều gì, muốn làm gì,
hoặc có thứ gì đó muốn xem,
thì chúng tôi đều có thể giúp.
Cách đây vài tuần,
tôi có nghe nói
một người hàng xóm được phát hiện đã chết trong cô độc.
Cơ thể đã phân hủy đến mức biến thành một bộ xương.
Khi biết tin đó,
tôi đã suy nghĩ rất nhiều.
No comments yet. Be the first to leave one.