İlk 200 satır.
TẤT CẢ NHÂN VẬT VÀ SỰ KIỆN TRONG PHIM ĐỀU LÀ HƯ CẤU
CÁC DIỄN VIÊN NHÍ ĐƯỢC QUAY PHIM AN TOÀN VỚI SỰ CÓ MẶT CỦA NGƯỜI GIÁM HỘ
Lại đây nào.
Chào em các con đi.
- À… - Ôi.
- Chào em. - Chào em.
Em bị ốm à?
Mau khỏe lên rồi cùng chơi với anh nhé.
Anh sẽ cầu nguyện cho em mau khỏe.
Thằng bé đang rất cần các con.
Tôi có đứa trẻ rồi.
Khi nào tiến hành?
Anh ơi!
Được rồi. Mau chuẩn bị đi, ta sắp phải đi rồi.
Anh ơi, xem này.
Bố mẹ bảo sẽ đưa em đến đây đấy.
Xin lỗi anh vì em chỉ đi một mình.
Nhưng bố mẹ bảo anh đang ốm nên không đi cùng được.
Anh ơi, em đi rồi sẽ về nhé.
Anh.
Sao vậy?
Con làm gì mà lâu vậy? Ta phải mau đi thôi.
Anh bảo thằng bé phù hợp mà.
Đó là em thằng bé, tôi…
Đi thôi nào. Mau lên.
- Tôi chắc chắn lần này sẽ ổn thôi… - Đi thôi.
Chúng ta phải đi ngay.
- Đi nào. - Được trả thế nào thì cứ làm vậy đi.
Đi thôi!
Anh!
À, em xuống cẩn thận nhé.
Anh sống ở đây sao?
Không quá tệ đâu.
À, chắc em đói rồi nhỉ? Bọn anh chỉ có mì gói thôi.
Anh nấu cho em nhé?
Chờ anh một lát nhé.
Khoan đã.
Khoan đã.
Thì ra…
Thì ra khi đó anh giữ em lại là bởi vậy.
Thì ra đó là lý do anh bị đau.
Không, anh xin lỗi.
Anh…
cứ tưởng em đã chết.
Lẽ ra anh nên tìm em đến cùng.
Nhưng do anh không có khả năng…
Anh xin lỗi.
Không.
Em…
Em xin lỗi vì đã bỏ anh lại.
Chúng ta…
đừng bao giờ rời xa nhau nữa nhé.
Anh em mình…
hãy ở bên nhau nhé.
Anh nhé?
Không sao đâu.
Anh ấy đâu rồi?
Anh ấy đâu?
- Anh Seung Joon đâu? - Tớ xin lỗi!
Anh ấy đâu rồi?
Đã lâu không gặp, người anh em của tôi.
Gungtan.
Cậu tìm đến đúng chỗ lắm.
Quả nhiên là cậu.
Có vẻ cậu không mừng lắm khi thấy tôi tỉnh lại.
Tôi đã nhớ cậu đấy.
Nhớ tôi mà nghe vẻ trốn kỹ quá nhỉ?
Chẳng giống cậu gì cả.
Thất vọng thật đấy.
Tôi luôn ở bên cạnh cậu mà.
Dù là trước kia hay bây giờ, cậu vẫn luôn nói nhiều quá mức.
Phải chi cậu thấy bồi hồi sau lâu ngày gặp lại
người anh em của mình, thì tốt biết mấy.
Vậy à?
Ta hiểu nhau đấy.
Nghĩ đến việc được chặt cậu ra
làm tôi bồi hồi gần chết.
Tôi chỉ đến vì tò mò một chuyện thôi.
Tôi không muốn đánh nhau.
Sao ta phải đánh nhau chứ?
Ta là anh em mà.
Chuyện đó thì cậu nên hỏi những người cậu đã giết đi.
Cậu quên rồi à?
Chúng ta đều bị lợi dụng và phản bội.
Wonjeong đã lừa chúng ta.
Nhưng kết cục thì sao?
Chính cậu đã giết Wonjeong, chứ không phải tôi.
Thế nên, lần này…
bao giờ thì cậu định giết cô ta?
Câm miệng và rút kiếm ra đi.
Cậu vẫn nghĩ…
rằng Wonjeong không biết sao?
Vậy nên cậu vẫn bảo vệ cô ta như một kẻ ngốc sao?
Đây là phòng của em.
Anh ngồi đây nhé?
Anh cứ nghỉ lại đây đêm nay đi.
Ngày mai, hãy cùng tìm một nơi để sống chung nhé.
Chắc chị ấy về rồi.
Chị ơi!
À.
Anh là…
Đây là anh trai em.
Kia là chị Mi Ho.
Tôi là Kang Chan Hee.
Ban nãy em gọi cho chị mấy lần, nhưng không liên lạc được.
Em đưa anh ấy về vì muốn ở cạnh nhau.
Xin lỗi chị vì đã không nói trước.
Không sao đâu.
Hôm nay chị thiếu tỉnh táo quá.
Tốt quá rồi.
Anh cứ tự nhiên nhé.
Cảm ơn cô.
Chị nghỉ đi nhé.
Anh mặc có vừa không?
Ừ.
Mình có nên xăm hình chung ở đây không nhỉ?
Hay vậy nhỉ?
Em từng ghét đến nhà thờ lắm mà.
Giờ lại là linh mục ư?
Em cầu nguyện hằng đêm đấy.
Khi nào thì em không rõ,
nhưng em tin chắc Ngài sẽ nghe lời cầu nguyện.
Anh à, chúng ta…
chỉ đánh mất rất nhiều thời gian
ở bên nhau mà thôi.
Từ giờ, đừng để mất nữa nhé.
Ừ.
Chan Hyeok à, thấy em
sống tốt như vậy, anh mừng lắm.
- Anh. - Hả?
Anh!
Sao vậy?
Anh.
Này, anh sắp nghe đến mòn tai rồi.
Em gọi vì thích anh mà, anh sao vậy?
Chúng ta hãy tiếp tục cùng nhau cười,
nói chuyện và ở bên nhau như thế này nhé.
Không hơn không kém.
Chỉ cần thế này thôi.
Ừ, vậy đi.
Ừ.
Nhưng anh bẩn lắm.
Gì? Có sao đâu.
Anh rửa rồi mà vẫn không hết bẩn.
Không sao đâu.
Ta sẽ cho ngươi biết
cách để loại bỏ cơn đau.
Hãy tìm Thánh sứ Wonjeong.
Hãy tìm và lấy của cô ta.
Khi đó, cơn đau của ngươi
sẽ biến mất mãi mãi.
Vô ích thôi.
Anh.
Anh!
Anh!
Khoan đã. Nghe tôi nói đã.
Khoan đã.
Đó chỉ là một con dục quỷ thôi.
Sao lại thành ra thế này hả Van?
Lần này, tôi đã có thể giết quách ả ta rồi mà.
Vì vậy mà cậu
biến anh trai tên linh mục kia thành dục quỷ ư?
Tự xem bộ dạng của mình đi.
Cậu đã yếu đi rồi.
Tôi biết cậu muốn trở thành người vì cô ta.
Nhưng càng như vậy,
thì cậu càng yếu đuối
và trì độn hơn thôi.
Không nực cười sao?
Cậu càng bảo vệ cô ta,
thì lại càng yếu đi.
Lần tới khi gặp nhau, hãy lựa chọn
giữa việc chết dưới tay tôi
hoặc bắt tay với tôi đi.
Johan!
Đã có chuyện gì vậy?
Em không sao chứ?
Anh trai em thì sao? Anh ấy đi đâu rồi?
Chị ơi, em phải ra ngoài một lát đây.
Johan.
Johan!
HÒM PHÚNG ĐIẾU
Van.
Van!
Van!
Tôi đến để hỏi anh một chuyện.
Tôi thấy tức giận,
thấy oan uổng,
và không thể nào hiểu nổi.
Nhưng tôi không nghĩ ra ai để hỏi ngoài anh cả.
Van!
Nghe thấy tôi không?
Trả lời tôi đi.
Cô là…
một thần nữ tên Thánh sứ Wonjeong đầu thai.
Anh bảo sao cơ?
Cô không được…
Cô không được thức tỉnh.
Thế nên lũ dục quỷ mới cố lấy mạng cô trước khi đó.
Rốt cuộc anh đang nói…
No comments yet. Be the first to leave one.