İlk 200 satır.
Có một câu tục ngữ cổ của người Mỹ bản địa nói rằng...
bên trong mỗi người đều có hai con gấu...
luôn trong cuộc chiến vĩnh hằng để kiểm soát tâm hồn ta.
Một con gấu là tất cả những điều thiện.
Lòng tốt, tình yêu, sự tin tưởng.
Con còn lại là những điều ác.
DỊ NHÂN THẾ HỆ MỚI
Sợ hãi, tủi nhục và tự hủy hoại bản thân.
- Có chuyện gì vậy? - Ta phải chạy
nhanh nhất có thể!
Khoan đã!
Đừng buông tay bố ra!
Có chuyện gì vậy?
Đây! Trốn ở đây!
Bố phải đến giúp mọi người.
- Không! Không, bố, làm ơn! - Dani!
Làm ơn đừng để con một mình!
Dani, bố phải quay lại.
Ở lại đây.
Này!
Chạy đi! Không! Tránh đi!
Chạy đi!
Không!
Xin chào?
Xin chào! Cho tôi ra khỏi đây!
Thư giãn đi, Dani.
Tôi đang đến chỗ em đây.
Em đang ở đâu? Gia đình em đâu?
Tôi biết là em sợ, nhưng giờ em an toàn rồi.
Nếu em cho tôi vào, tôi sẽ giải thích.
Như thế được chứ?
Cửa. Trạm xá.
Chào, Dani.
Tôi là Bác sĩ Reyes.
Nếu em ngồi xuống, tôi sẽ tháo khóa cho em.
Dani, điều tôi sắp nói với em
sẽ rất khó chấp nhận.
Một cơn lốc xoáy cấp F5 đã giáng xuống khu bảo tồn của em.
Không.
Em là người còn sống duy nhất trong một thảm kịch tồi tệ.
Không.
Lúc đó có tiếng gầm gừ! Có thứ gì đó đuổi theo bọn em!
Thứ gì?
Đôi khi sang chấn khiến ta nhớ những thứ
không có thật.
Đây.
Tôi nghĩ có thể cái này là của em.
Tôi rất tiếc.
DANIELLE MOONSTAR THEO DÕI SINH HIỆU
BÌNH THƯỜNG
Sao em không chết cùng mọi người?
Tại sao lại là em?
Mặc cảm của người sống sót là phản ứng thường gặp sau chấn thương.
Ta tìm những lý do.
Trong hầu như mọi trường hợp, ta không tìm được gì.
Nhưng lý do em sống sót...
vì em là một cô gái rất khác thường.
Khu bảo tồn của em bị phá hủy tan hoang.
Nhưng em thì bình an vô sự.
Em có biết dị nhân là gì không?
Dị biến thường xảy ra vào tuổi dậy thì.
Cuộc sống của em trong 13 năm đầu đời
có thể tương đối bình thường.
Rồi, đùng một cái...
em dậy thì và phát hiện bản chất thật của mình.
Bản chất thật của em là gì?
Ta sẽ phải tìm hiểu cùng nhau.
Vậy sao cô biết em là dị nhân?
Cấp trên của tôi biết cách để nhận ra những dị nhân mới...
ngay khi tình trạng của họ tự bộc lộ.
Đó là cách chúng tôi phát hiện ra em và các bệnh nhân khác.
Em không đơn độc đâu, Dani.
Đây là cơ sở dành cho những dị nhân mới như em.
Những thiếu niên cần chăm sóc bổ sung
trước khi có thể tiếp tục sống lành mạnh.
Đây là quần áo ấm. Đồ vệ sinh.
Em sẽ phải ở lại đây bao lâu?
Đến khi tôi xác định em không phải mối nguy hiểm.
Nguy hiểm với ai?
Với chính em.
Em đã trải qua nhiều chuyện.
Hãy nghỉ ngơi, được chứ?
Sáng mai ta sẽ nói chuyện thêm.
Bác sĩ Reyes.
Thật sự không ai còn sống sao?
Nhưng giờ em ở nơi an toàn rồi.
Không gì có thể làm hại em trong này, Dani.
Chúc ngủ ngon.
Hôm qua, tôi đã yêu cầu các em nghĩ về
lần đầu tiên biến dị của các em bộc lộ.
Có ai muốn chia sẻ không?
Sam?
Illyana?
Roberto?
Rahne?
Nghe này, ta không thể giúp nhau trừ khi ta nói chuyện với nhau.
Tôi đã nói cả trăm lần rồi.
Chương trình này không thể giúp các em nếu các em không chịu tham gia.
Vậy, Rahne, sao em không bắt đầu đi?
Tham gia cùng đi, Dani.
Đây là bệnh nhân mới của chúng ta, Danielle Moonstar.
Ồ, ra là tên.
Hãy cố hết sức để khiến em ấy thoải mái như ở nhà.
Nói đi, Rahne.
Vâng.
Lúc đó em 13 tuổi.
Em nhớ mình đã chạy trong rừng.
Em cảm thấy thế nào?
Tự do.
Cảm giác tự do nhất em từng thấy trong đời.
Nhưng cũng thấy tội lỗi.
Tại sao lại tội lỗi?
Vì em biết thế là không tốt.
Em đến gặp Giám mục Craig
để xem cầu nguyện có hết được không.
Ông ấy bảo em cho ông ấy xem, nên em đã biến hình.
Và Giám mục Craig đã làm gì?
Đánh em thừa sống thiếu chết.
Bảo em là phù thủy...
rằng em sẽ xuống địa ngục.
Còn ai muốn chia sẻ lần đầu của mình nữa không?
Ma mới.
Cậu quái dị thế nào?
- Illyana. - Em cá là ma túy.
Hay cuồng dâm chẳng hạn. Mong là thế.
Cứ cư xử như thế...
thì tất cả sẽ
bị nhốt riêng cả ngày nhé.
Tôi muốn các em suy nghĩ thật cẩn thận
mình muốn sử dụng thời gian ở đây thế nào.
Và các em muốn ở đây bao lâu.
Illyana, vì em đã đứng lên rồi,
em dẫn Dani đi dạo một vòng nhé?
Sao em phải làm thế?
Vì tôi yêu cầu em.
Cậu đã ở đây bao lâu rồi?
Còn bác sĩ nào khác không?
Sao cậu không...
Gì cơ, Lockheed?
Tớ biết.
Tớ cũng ghét cậu ta.
Bác sĩ Reyes!
Tòa nhà chính. Khu ký túc.
Nhà thờ, nếu cậu tin vào thứ nhảm nhí đó.
Và vườn.
Cậu không biết cách trồng cần đấy chứ?
Không.
Cậu là người da đỏ gì thế?
Cheyenne.
Tôi có định hỏi thật đâu.
Trông chừng giúp tôi.
Ta đang ở đâu?
Ai mà biết được?
Bác sĩ Reyes luôn nói
thị trấn gần nhất cách đây 32 cây số.
Nhưng có thể cô ấy nói dối
để ngăn chúng ta tìm cách bỏ trốn.
Không có hàng rào.
Không.
Không có hàng rào.
Không có gì ngăn trở cậu và tự do.
Chạy đi, ma mới, chạy đi!
Nhanh nữa lên!
Đây không phải bệnh viện, Pocahontas.
Đây là một cái lồng.
Và giờ cậu bị mắc kẹt trong nó mãi mãi.
Chà, lẽ ra tôi nên cảnh báo cậu mới phải.
- Bố phải đi giúp mọi người. - Không! Không, bố, làm ơn!
- Dani! - Xin đừng để con một mình!
Mặc cảm của người sống sót là phản ứng thường gặp sau chấn thương.
Ở lại đây!
Em là người sống sót duy nhất.
Cậu làm gì ngoài này?
Xin lỗi.
Tớ không định làm cậu sợ.
Chà, chỗ này cao thật đấy.
Từ đây mà rơi xuống là thành đống bầy nhầy liền.
Như thế tớ sẽ chết.
Ngay lập tức.
Tớ sẽ không cảm thấy gì cả.
Tớ cũng muốn thoát khỏi đây...
nhưng không phải thế này.
Tớ không còn nhà nữa rồi. Bố tớ đã mất.
Ở chỗ tớ, người ta tin rằng tự tử là xuống địa ngục đấy.
Thế nên tớ mới toàn sợ không dám thử.
Tớ không muốn ở đây. Tớ muốn ở bên gia đình mình.
Nếu họ đã ra đi mà cậu vẫn còn ở đây,
hẳn phải có lý do.
Có lẽ chưa đến lúc cậu đến với họ.
Nhưng tớ chỉ có một mình.
Có hai người trên này mà.
Cậu coi như tớ không tồn tại à?
Làm ơn.
Rồi sẽ tốt hơn mà.
Tớ hứa đấy.
Hãy sống lâu hơn một chút, Dani Moonstar.
Dani, em đi đâu về thế?
Em chỉ...
đưa cậu ấy đi thăm nhà thờ thôi.
Không ai được tự ý đi một mình, Rahne.
No comments yet. Be the first to leave one.