İlk 200 satır.
LỄ TẠ ƠN
Nhảy cho ta xem nào.
Ta đã nói không được chạy.
- Vâng. - Ta đánh bây giờ.
Quần giá 3,98 đô đấy biết không?
Thấy bánh socola không?
Cái bánh trên bàn hả?
- Vâng. - Xem trong túi Cecil ấy.
Chắc nó nhét túi với đùi gà và bánh khoai lang.
Này, cậu bé. Cho ta xem điệu nhảy đó nào.
Nhảy đi, Lester. Xem anh nói kìa!
Nhảy như hồi 21 tuổi!
Nó thì mới mẻ gì. Chỉ là điệu lắc mông cũ rích.
Cho tôi xem đi.
Ôi, Lester, đặt đít xuống đi.
Không thấy tụi nhỏ đang biểu diễn à?
Có phải mẹ anh đâu.
- Tuyệt. - Junior!
Junior.
Vanessa. Lên đi, Vanessa.
Lên đi cục cưng. Hát bà nghe.
- Cháu tôi. - Cháu tôi.
Vì sao những kẻ ngốc lại yêu?
Vì sao những chú chim hót líu lo vậy?
Và những tình nhân đợi bình minh lên
Vì sao họ lại yêu?
Vì sao mưa rơi từ trên xuống?
Vì sao những kẻ ngốc lại yêu?
Vì sao họ lại yêu?
Lại đây nào.
Mẹ, con có chuyện cười.
Eddie có chuyện cười muốn kể. Kể đi, Eddie.
Eddie.
Con có chuyện cười.
Có một con sư tử và một con khỉ.
Khỉ nói: “Tôi biết gọi mưa đấy."
Sư tử nói: “Anh không thể.”
Vậy nên con khỉ bắt đầu leo lên cây.
Và rồi nó tè lên đầu con sư tử.
"Giờ mưa rồi đấy!”
Rồi nó bắt đầu đánh rắm.
“Đó là sấm!” Rồi nó bắt đầu ị.
“Tuyết đang rơi đấy!”
Sư tử nói: “Vậy sao? Ta cũng biết gọi sao trên trời đấy.”
Rồi nó đá con khỉ ngay chỗ hiểm.
Cảm ơn.
Ta khoái đoạn ị. Thằng bé có khiếu lắm.
THỨ BA-TƯ BUỔI BIỂU DIỄN CỦA EDDIE MURPHY
ĐỒ LƯU NIỆM
Tôi thích Trading Places.
- Chắc chắn là 48 Hrs . - Trading Places.
- Beverly Hills Cop. - Delirious.
- Beverly Hills Cop. - Không.
- Tất cả. - Không.
48 Hrs.
Tôi thích cả Best Defense .
Mong sẽ thấy anh ấy mặc bộ đồ da.
- Cặp mông ấy. - Anh ấy rất quyến rũ.
- Ngon. - Đẹp trai.
PHÒNG THAY ĐỒ
Cảm ơn.
Ngồi xuống. Mọi người. Bình tĩnh.
Cảm ơn.
Và xin chào, New York!
Cảm ơn đã đến.
Đừng để ý đèn và máy quay.
Chúng tôi đang quay phim và sẽ quay cả các bạn.
Nhưng chỉ mình tôi được thù lao thôi.
Đôi khi tôi đùa quá trớn.
Ba năm rồi tôi không đi diễn,
vì tôi làm nhiều… Xem Delirious chưa?
Trong Delirious , tôi cũng lấy nghệ sĩ làm trò đùa.
Tôi đã sợ. Tôi đã đùa cợt về Mr. T.
Mr. T đã định đánh Ed. Anh ấy…
Tôi sợ, ai chả biết Mr. T.
Nhìn anh ấy đâu giống không biết đánh nhau.
Anh ấy đánh ra trò ấy chứ, nhỉ?
Tôi sợ lắm. Cứ đi tiệc là mọi người nói:
“Này, Mr. T đang kiếm anh đấy.”
Anh ấy bảo mọi người:
“Thấy Eddie là tôi cho ăn đập.”
Tôi không biết anh ấy, nên tôi xem
chương trình của anh ấy,
anh ấy hơi tối dạ.
Nên tôi nghĩ tôi có thể dùng trò
tâm lý với anh ấy.
Mr. T: “Anh lấy tôi làm trò đùa à.”
“Anh không biết.” “Chắc vậy.”
“Gã nào nói dối là tôi đánh đấy.”
Đi tiệc mà nghe anh ấy tìm tôi
là tôi về. Không đánh nhau.
Rồi Michael Jackson kiếm tôi. Tôi…
Khi Mike… Quản lý của tôi gọi bảo,
“Này, Michael Jackson đang giận.” Tôi: “Thì sao?”
Bạn biết đấy, vì tôi sẽ cho Mike một trận.
Mike nhẹ hều mà.
Tôi sẽ hạ Mike. Tôi kiếm hắn, nhưng quản lý nói:
“Ta không quen Michael Jackson.
Anh ta có thể là một tên khó chơi.
Anh ta sống ẩn dật nhưng phía sau không ai biết được."
Một hôm, tôi ở bữa tiệc thì Michael đến
và nó như này.
“Nói chút được không?
Anh có vấn đề quái gì hả?
Sao anh cứ động vào tôi hả?
Anh không thích quần áo tôi?
Vấn đề của anh là gì?
Tôi là Michael Jackson. Tôi sẽ cho anh biết tay.
Cút ngay, thằng khốn.
Tôi sẽ nhảy moonwalk trên người anh, đồ khốn.
Lo chuyện của anh đi.
Nói nữa là lấy găng tay nhét đít anh.
Gặp anh sau."
Thật ngu si… Tôi không…
Tôi đã tập nhảy moonwalk trong năm tháng
và tôi không nhảy nổi. Tệ lắm.
Điệu nhảy siêu đần, tôi không nhảy được
nên nói nó đần. Nhưng…
Làm sao vừa moonwalk vừa mời các cô nhảy?
Đang nhảy nói: “Cưng, nhảy nào. Thôi gặp sau.”
Moonwalk. Thứ ngu si. Nhưng Michael lại nhảy được.
Anh ta nổi tiếng
đến mức lên tivi nói gì mọi người cũng tin.
Anh ta lên tivi nói,
“Vì tín ngưỡng, tôi không quan hệ.”
Và mọi người tin luôn.
Các anh da màu thì bảo: “Điêu quá.”
Người da trắng thì “Michael là người đặc biệt.
Anh ấy đặc biệt. Ý tôi là anh ấy tốt, trong sạch và tử tế.”
Sao tôi biết à?
Anh ta đưa Brooke Shields đến Grammy.
Không tên da trắng nào phản đối.
Brooke Shields là người phụ nữ trắng nhất ở Mỹ.
Cô ấy mới là hoa hậu Mỹ. Kệ xác hoa hậu thật.
Tìm “phụ nữ da trắng”
là ra ảnh Brooke này.
Cô ấy da trắng.
Hắn dẫn cô ấy đến Grammy, không ai nói gì.
Tôi mà đưa Brook đến Grammy,
các bạn cáu ngay.
Vì biết Brooke sẽ bị chịch.
Và Brooke cũng biết điều đó.
Nên năm nay chúng tôi sẽ đi.
Dừng. Thấy không? Tôi đùa về…
Vài năm trước tôi đùa về một cặp đồng tính,
và mấy tên đồng tính điên hết lên.
Cảm giác ấy thật đặc biệt,
bị một nước đồng tính truy tìm.
Bữa tiệc nào cũng có người đồng tính.
Họ sẽ đứng xung quanh và nhìn tôi…
“Hắn là tên khốn.”
Tôi không thể đi lại tự do nữa. Tôi không thể đến San Francisco.
Họ canh tôi 24 giờ tại sân bay.
Tôi vừa xuống máy bay,
họ đã: “Hắn kìa. Đúng, chính hắn!”
Xe chạy như điên xuyên thành phố.
Không phải còi,
là tên gay ngồi kêu.
"Tấp xe vào.
Tấp vào. Tôi sẽ đọc quyền của hắn.
Anh có quyền giữ im lặng.
Những gì anh nói sẽ chống lại anh.
Anh có quyền gọi luật sư. Tôi sẽ khám anh.
Anh có giấu vũ khí không?
Anh có…? Cái gì đây? Đây là cái gì?
Nằm xuống, xoạc chân ra."
- Có xem Bill Cosby Show chứ? - Có!
Tôi thích chương trình của Bill.
Tôi rất hâm mộ Bill Cosby.
Chưa từng gặp ông ấy, nhưng ông ấy từng gọi tôi
và chì chiết tôi vì quá bậy bạ trên sân khấu.
Thật lạ, tôi chưa gặp ông ấy,
mà ông ấy nghĩ nên gọi tôi, vì ông ấy là Bill,
kể tôi rằng ông ấy… Rằng hài là thế nào.
Tôi ngồi nghe ông ấy chỉ trích tôi.
Khi bị Cosby chỉ trích, bạn quên bạn đã lớn.
Bạn thấy mình như con ông ấy.
Tôi đã hưng phấn chạy vào nhà
và bắt điện thoại, rồi Bill mắng tôi.
Tôi nói: "Chào Cosby?" Ông ấy nói:
"Tôi muốn nói với anh…
…về một số chuyện…
…mà anh làm trên chương trình của anh.
Giờ tôi kể anh nghe một câu chuyện." Ông ấy luôn kể chuyện.
"Tôi muốn kể anh nghe câu chuyện. Tôi có năm đứa con.
Một, hai, ba, bốn, năm. Năm… Năm đứa con.
Tôi sống ở Massachusetts với vợ tôi, Camille,
và năm đứa con.
Giờ, trong năm đứa con
chúng tôi có bốn gái một trai.
Thằng bé tên Ennis. Nó thích tất cả những gì anh làm.
Hôm nọ nó tan học về
với nụ cười tươi trên mặt. Con trai tôi giống hệt tôi.
Nó bước vào nhà, nhìn tôi với nụ cười tươi,
và tôi xúc động lắm, vì nụ cười đó rất đẹp.
Nó tiến lại và tôi hỏi: 'Con cười gì vậy?'
Và thằng bé đáp:
'Con cười vì cần tiền để đi xem buổi diễn của Eddie Murphy.
Làm ơn cho con tiền mua vé.'
Nếu đứa bé cười như vậy
No comments yet. Be the first to leave one.