İlk 200 satır.
TÍN HIỆU
TÍN HIỆU
Lee Hae Young. Mất tích vào tháng 9 năm 2009.
Lúc đó 27 tuổi.
Seo Yeong Jin. Mất tích vào tháng 5 năm 2001.
Lúc đó 35 tuổi.
Park Ah Young. Mất tích vào tháng 3 năm 2004.
Lúc đó 25 tuổi.
No Hyun Mi. Mất tích vào tháng 10 năm 2005.
Lúc đó 43 tuổi.
Park Se Jung. Được cho là mất tích vào tháng 4 năm 2006.
Lúc đó 28 tuổi.
Kim Yun Min. Mất tích vào tháng 1 năm 2008.
Lúc đó 39 tuổi.
Cô Nam Gung Sun. Mất tích vào tháng 4 năm 2010.
Lúc đó 31 tuổi.
Lee Mi Jung. Mất tích vào tháng 6 năm 2011.
Lúc đó 23 tuổi.
Và còn chín thi thể nữa
chưa xác định được.
Các thi thể được tìm thấy ở phía nam núi Dongeui.
Các thi thể được bọc
trong hộp giấy, túi bóng hay hộp giấy
và đầu được trùm
bằng túi bóng đen.
Cô nói là họ bị một người giết?
Vâng. Chúng tôi đang giả định như vậy.
Và còn nữa.
Đây là các nạn nhân
trong vụ án phường Hongwon năm 1997.
Cách thức giết người và xử lý thi thể
giống với các thi thể được tìm thấy gần đây.
Ý cô là sao?
Tức là có thêm chín nạn nhân
vì không bắt được thủ phạm năm 1997?
Mấy người đang làm gì vậy?
Báo chí mà biết chuyện này thì sẽ thành thảm họa.
Làm sao để ngăn chặn tình huống này?
Không ngăn được đâu.
Cũng không nên ngăn lại.
Cái gì?
Đây là vụ giết người hàng loạt có chín nạn nhân.
Ta sẽ không thể kiểm soát báo chí.
Vậy ý anh là chúng ta nên thừa nhận hồi đó cảnh sát vô dụng sao?
Hãy giao vụ này cho Đội Chuyên trách Án treo.
Họ đã phá được nhiều vụ án treo lớn, như vụ giết người hàng loạt ở Gyeonggi,
và được người dân tin tưởng.
"Vụ án chưa giải quyết trước kia do cảnh sát thiếu năng lực
sẽ được Đội Chuyên trách Án treo xử lý".
Như vậy là đủ để người dân hiểu chúng ta.
Mọi người nghĩ sao?
Tôi hoàn toàn đồng ý.
Được rồi.
Trưởng phòng Điều tra Hình sự có đây không?
Vâng.
Hãy hỗ trợ Đội Chuyên trách Án treo hết mình
và bảo điều tra viên trưởng báo cáo tiến độ trực tiếp cho tôi.
Vâng.
Anh cố tình làm thế à?
Anh muốn họ thất bại
để có thể đổ lỗi cho họ
và giải tán đội,
đúng không?
Sao? Cậu lo cho họ à?
Thế nên
cậu mới không trình báo việc Park Hae Young điều tra Kim Sung Bum à?
Họ sẽ không phải là
những người duy nhất gặp bất lợi nếu không phá được vụ án này.
Chị kể đi.
Chị đã gặp chuyện gì
khi bị bắt cóc?
Sao họ không bắt được hung thủ?
Cô không sao chứ? Không cần đi viện à?
Nói đi.
Em...
không biết...
Em không thấy gì cả.
Cha Su Hyun,
cô không chỉ là nạn nhân,
cô còn là thanh tra nữa.
Kẻ bắt cóc cô
đã giết hai người.
Cô cần nhớ lại để bắt tên khốn đó.
Ta vẫn chưa có bằng chứng chắc chắn.
Đội trưởng bảo ta xem xét vụ này như một vụ bắt cóc.
Nói đi.
Hẳn cô đã nghe được gì đó.
Có tiếng...
Nước...
Em nghe có tiếng nước nhỏ giọt.
Sống khó quá nhỉ?
Yên nào.
Đừng làm ồn.
Đó là giọng...
của một người đàn ông trẻ.
Và tay hắn...
Gầy và lạnh.
Sau đó,
hắn ra ngoài sau khi
bảo em đợi.
Hắn mở cửa
và gió lạnh ùa vào.
Em nghĩ mình sẽ chết nếu không ra ngoài vào lúc đó.
Nên...
em đã đứng dậy...
và bắt đầu tìm cửa ra.
Nhưng...
Em hết chịu nổi rồi.
Nói tiếp đi.
- Để cô ấy nghỉ đi. - Cha Su Hyun! Nhìn tôi này!
Nhìn tôi!
Giờ ổn cả rồi.
Nên hãy nói đi.
Em tìm được...
cánh cửa.
Có một thi thể ở đó sao?
Em không chắc.
Nhưng bàn tay...
lạnh lắm.
Sao cô thoát ra được?
Sau đó có chuyện gì?
Em đã chạy nhanh nhất có thể.
Rồi em va phải thứ gì đó.
Sau đó em ngất đi.
Đến khi mở mắt ra
thì em thấy anh.
Cô chạy theo hướng nào?
Em cứ...
chạy về phía trước.
Chạy về phía trước thôi.
Nhưng em không thấy gì cả.
Cô đã chạy bao lâu?
Bao nhiêu phút?
- Em không biết. - Nghĩ đi.
Mười phút...
Em nghĩ em đã chạy khoảng 15 phút.
Còn gì nữa?
Có mùi.
Mùi gì?
Khi ra khỏi cái nhà đó,
em ngửi thấy mùi cống.
Có một con suối nhỏ ở phường Hongwon.
Có nghe thấy tiếng nước chảy không?
Em không... Em không biết.
Nghĩ đi.
Hình như có nghe thấy.
Em nghe thấy tiếng nước chảy.
Thế này là được rồi.
Căn nhà có nhà tắm gần suối ở phường Hongwon.
Đàn ông sống một mình.
Bằng này manh mối là đủ tìm nghi phạm rồi.
Giờ cô nên nghỉ ngơi đi.
Không thì đi bệnh viện đi.
Ai đó đưa cô ấy đến bệnh viện đi.
Được.
CẢNH SÁT ĐEM HY VỌNG ĐẾN CHO NGƯỜI DÂN
Này, có nhất thiết phải làm thế với cô ấy không?
Này, cậu đi đâu vậy?
Đến kho vũ khí.
Tôi sẽ giết tên khốn đó.
Cách chỗ tìm thấy cô ấy từ mười đến 15 phút.
Có ba địa điểm.
Đây là các khu vực ước tính.
Tìm một căn có nhà tắm ở tầng một.
Đàn ông độ tuổi 20 sống một mình.
Đây là danh sách các chủ nhà quanh đây.
- Được. - Anh sẽ tìm thấy
ngôi nhà mà anh đang tìm.
Vâng.
Tìm thôi.
QUÁN BAR VICTORIA
Tôi vừa giẫm phải phân chó. Chết tiệt.
Này, đợi tôi với!
Cô có nghe thấy tiếng hét nào
quanh đây không?
Cô có nghe tiếng phụ nữ hét không?
Không.
Này, phía đó thế nào?
Lên xe đi.
- Đi lối này. - Này, đi lối này đi.
Ở đó không có đàn ông sống một mình.
Đi nhanh nào.
Tôi có cảm giác sẽ sớm tìm ra hắn.
Nhưng lại không tìm được gì cả.
Thời gian trôi qua
và đội trưởng lúc đó
bảo bọn tôi khép lại vụ này.
Khép lại vụ án?
Hai người đã chết và một cảnh sát suýt chết mà?
Nếu lúc đó bắt được hung thủ,
chín người kia đã không chết.
Xưa nay, các thượng cấp vốn không thích án giết người hàng loạt.
Không có động cơ.
Một tên sát nhân hàng loạt giết người vô cớ.
Thế nên mới có rất ít bằng chứng.
Những tên sát nhân hàng loạt bị bắt đều do tình cờ
hoặc có người báo tin.
Dù có cố gắng bao nhiêu, chúng ta cũng không tìm được chứng cứ nào
và luôn bị chỉ trích vì thiếu năng lực.
Và mỗi khi có loại án đó, lại có người bị đổ tội và sa thải.
No comments yet. Be the first to leave one.