İlk 200 satır.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Em thế nào?
Em ổn.
Trông em không ổn.
Đã 12 giờ kém 15 rồi.
- Bọn trẻ đâu? - Ở chỗ vú em.
Chúng không thích thấy em trước buổi trưa đâu.
Có chuyện gì ở đây vậy?
Trao đổi quan điểm.
Ôi, Margaret.
Em quên mất là chuyện gì.
Dạo này em có nhiều quan điểm cần trao đổi lắm.
Chị tưởng mọi thứ đã qua.
Ồ, họ quên hết dễ dàng lắm.
Anh ấy đã quên hết.
Để đến với người khác.
Anh ấy không thể kiềm chế mình.
Chàng thợ ảnh cáu kỉnh của em.
CHÁU CỦA NỮ HOÀNG VICTORIA BỊ BUỘC TỘI LÀ JACK ĐỒ TỂ
NỮ NHÂN VIÊN XÃ HỘI GIÀNH ĐƯỢC TRÁI TIM NHÀ VUA
- Anh chưa từng kể về giấy dán tường. - Phòng trưng bày của kẻ bất hảo.
Không vui sao?
Anh làm thế để nhắc Công chúa Margaret rằng gia đình cô ta
cũng che giấu nhiều bí mật như bất kỳ nhà nào khác.
Nhà Windsor? Nhà Kinh Dị thì đúng hơn.
Hy vọng cô ấy thấy được cái hài hước.
Chúa ơi, không.
Cô ấy nói chừng nào giấy dán tường còn đó cô ấy sẽ không bao giờ đến.
Cô ấy đâu cần viện cớ.
Cô ấy chưa từng thích nơi này.
Cô ấy nghĩ nó xấu xí, méo mó, và tầm thường như con người anh.
Thất bại trong hôn nhân của bọn anh
có thể gói gọn lại một cách đơn giản nhất trong hai ngôi nhà, hai nơi ở này,
nơi cô ấy và anh thấy thoải mái nhất.
Nhà cô ấy,
là cung điện rượu gin đầy côn trùng do những kẻ nịnh hót trao tặng.
Và đây là...nhà của anh.
Ôi, hai người thật là.
Anh biết.
Và em thật tội nghiệp vì bị lôi vào chuyện này.
Anh khuyên em hãy chạy trốn khi còn có thể.
Anh sẽ không thể cho em thứ em muốn.
Cô ấy sẽ không bao giờ ly dị anh.
Có thể nếu cô ấy yêu người khác.
Sao em lại nghĩ có chuyện đó?
Anh nghĩ thế đấy chứ.
Phải không?
Em nói đúng.
Anh đã nghĩ tới.
Khi các nghị sĩ từ các đảng nhỏ hơn nắm vai trò chủ chốt,
cả Đảng Lao động và Bảo thủ
đều không thể chiếm được con số thần kỳ 318 ghế.
Tôi chắc chắn là cô ấy.
- "Thứ đó" à? - Cô ấy có tên mà.
Phải, và tôi đã nghe nói,
nhưng tôi không thể nhớ, nên tôi gọi cô ấy là "Thứ đó".
Lucy Lindsay-Hogg.
Thứ đó.
Và chiếc xe cô ấy bước xuống trông giống hệt xe của Tony.
Tôi nghĩ giờ họ đang ở Sussex.
Ngôi nhà nhỏ xấu xí.
Căn nhà kho đáng sợ.
Và anh ấy nghĩ tôi sẽ chịu nhục như vậy à?
Chà, anh ta nhầm rồi.
Tôi nói thật nhé, thưa cô? Cứ coi tôi là bạn nhé?
Tôi biết vài cặp vợ chồng thể hiện rõ ràng rằng
họ không tìm thấy sự thỏa mãn họ muốn trong hôn nhân,
đã chọn cách ly thân,
và lại hạnh phúc hơn.
Tony và tôi sẽ không bao giờ bỏ nhau.
Và không chỉ vì ly dị không đi ngược lại với đức tin của tôi,
mà vì chúng tôi thích như thế.
Chiến tranh là tình yêu của chúng tôi.
Cuộc chiến liều mạng tàn khốc là điệu nhảy kết đôi của chúng tôi,
và tôi xin thay mặt cả hai mà nói rằng chúng tôi không muốn chọn cách khác.
Sự thỏa mãn là thứ gì đó tẻ ngắt,
và Tony và tôi chính là như thế.
Chúng ta có thể dám chắc rằng
không đảng nào có được đa số phiếu bầu.
Đồng hồ giờ đang đếm ngược
tới ngày Ted Heath thành lập liên minh với Đảng Tự do của Jeremy Thorpe.
Nếu không thể, quyền lực sẽ lại thuộc về Harold Wilson.
Nếu có thể gọi chính phủ thiểu số là "quyền lực".
Thật lộn xộn.
Nói thật, em còn nhớ thời điểm đất nước rối ren hơn thế này không?
Hay khi người ta chẳng tin tưởng các lãnh đạo?
- Nói đến rối ren... - Nhăn nhó mỗi sáng thức dậy.
"Sao mọi chuyện lại tệ đi?" "Còn gì có thể tệ hơn nữa?"
Rồi xuống nhà ăn sáng, nhìn thấy tờ báo, và ta nhận ra, họ lại làm thế nữa.
Sinh nhật Margaret sắp đến rồi.
Bây giờ Vương quốc Anh
chẳng khác nào bệnh nhân nằm chờ chết trên bàn mổ
và các bác sĩ phẫu thuật, không, đồ tể, không, xin lỗi, bọn sát nhân
đứng sau cái chết đó đang tìm cách tái tranh cử.
Thay vì tống họ vào tù, người dân, kéo bè kéo lũ,
đi xếp hàng để gia hạn nhiệm kỳ cho họ.
Tối qua em ấy gọi cho em.
Nói có chuyện quan trọng muốn bàn.
- Ai? - Margaret.
- Cô ấy hết rượu à? - Không.
- Dính bầu với một lính canh? - Philip!
Cũng có thể chứ.
Em lo là Tony.
Sẵn sàng chưa?
Ngài Heath đến để nói với con
rằng ông ấy không thể thành lập liên minh với Liên hiệp Ulster hay đảng Tự do,
nên ông ấy chỉ còn cách từ chức,
lúc đó, con không ngại thừa nhận, con đã reo hò một cách trái hiến pháp.
- Hay nhỉ! - Mong là kín tiếng.
Con phản đối tổ chức của ông ấy gay gắt hơn quan điểm chính trị nhiều.
Và giờ ngài Wilson, con phải nói, trông rất mệt mỏi và không ổn chút nào,
lại là thủ tướng của một chính phủ thiểu số,
và ta chỉ có thể hy vọng
là ông ấy có thể cầm cự cho đến kỳ bầu cử tiếp theo vào mùa thu.
Tôi đã mời mọi người đến đây,
gia đình tôi,
nhân dịp sinh nhật tôi.
- Chúc mừng. - Chúc mừng sinh nhật, Margaret.
Nếu mọi người nhận ra chồng yêu của tôi không bên tôi trong dịp vui vẻ này,
đó là vì anh ta đang phản bội tôi không chỉ trong bóng tối
mà còn công khai, ở nơi công cộng.
Và tôi không nghĩ ta có thể chấp nhận điều này.
- Chúng ta? - Vâng, "chúng ta", mẹ à.
Nếu Tony bóng gió
sỉ nhục con, anh ta cũng sỉ nhục cả gia đình ta.
- Anh không nghĩ thế. - Em muốn cả nhà làm gì?
Cho thế giới thấy rõ ràng rằng chị ủng hộ ai.
- Và đưa ra hình phạt. - Cái gì?
Hình phạt gì?
Không mời đến các sự kiện hoàng gia. Không chụp ảnh với hoàng tộc.
Tránh xa những nơi thuộc Hoàng quyền.
Nhắm vào chỗ đau mà đánh.
Trừng phạt anh ta. Hút cạn máu.
Giờ nó ở đâu?
Sáng nay anh ấy ra nước ngoài rồi, để làm một bộ phim của anh ta.
- Ghana, phải không? Hay em nói Guinea? - Gabon.
Với "Thứ đó".
- Thứ gì? - Em giải thích sau.
- Mẹ khá thích phim của nó. - Có phải về người lùn không?
- Mẹ sẽ nói điểm mẹ thích. - Phim ngắn.
Ẩn chứa lòng trắc ẩn. Ẩn chứa sự lương thiện.
Thật ra mẹ nghĩ đó là điều mẹ thích nhất về Tony.
Và sự dí dỏm.
Phải, và sự thật là nó đủ rộng rãi
để tán tỉnh cả mẹ vợ.
Buồn nôn quá.
- Nó quan tâm mà. - Được rồi, mẹ.
Nó có trái tim.
Vâng, vợ con anh ta không hề biết.
Và từ thiện cho người khuyết tật
và cách nó lo việc ở Aberfan thật đáng nể...
Đủ rồi!
Sao mẹ lại làm thế?
Sao mọi người làm thế?
Sao mọi người cứ bênh anh ta mãi thế?
Đây là tiệc sinh nhật của tôi.
Và khi tôi nói rằng chồng tôi đã ra nước ngoài
cùng người phụ nữ khác phản bội tôi,
thay vì ủng hộ tôi
và lên án anh ta,
cả nhà ngồi đây tâng bốc anh ta lên tận mây.
Gia đình tôi.
Máu mủ ruột rà của tôi. Sinh nhật của tôi.
Có lẽ cả nhà đều chán ngấy em rồi, và thông cảm cho cậu ta.
- Philip! - Ý tôi là...
Tôi nói sai à?
Ai nghĩ tôi sai thì giơ tay lên.
Anne.
Chúng ta nên ăn trước khi thức ăn nguội, phải không?
Em ấy sẽ ổn thôi.
Tôi ghét họ.
Tôi ghét họ.
Sao cô không lên đây, thưa cô? Đến Glen nào.
Chúng tôi đã mời vài vị khách cuối tuần.
Đến đây đi. Có thể cô sẽ thích đấy.
TRÔNG CÔ NHƯ TRAI GIẢ GÁI RẺ TIỀN
- Anh đâu có thời gian. - Cố đi. Anh có thời gian cho ả.
- Em thật xấc xược. - Đồ khốn.
- Không, lại đây! - Biến đi!
Cảm ơn mọi người. Vào nhà đi.
Hugo thì sao?
Bọn tôi nghĩ sẽ lấy ruy băng trói anh ấy giúp cô.
Thôi.
Sao anh ta có thể vui vẻ với tôi được nữa? Tự anh ta đã quá vui vẻ rồi.
Hay Clive?
Clive? Anh ta kết hôn rồi.
- Cô cũng vậy, thưa cô. - Vâng, tôi biết điều đó.
Vợ anh ta cho phép anh ta chơi bời.
Nghe đồn là...
anh ta rất giỏi chuyện trên giường.
Anh kia thì sao? Người mặc quần áo ấy.
Đó là Roddy.
Cô biết anh trai anh ấy đấy, Dai ấy.
Hoặc bố anh ấy, Harry Llewellyn, vận động viên cưỡi ngựa vượt rào Olympic.
Roddy.
Rufus.
Xin chào.
Công chúa Điện hạ, cô thế nào?
Anh đang đổ mồ hôi kìa.
Đúng vậy, thưa cô.
No comments yet. Be the first to leave one.