The Crown

The Crown

Vietnamese Altyazısını İndir

Sezon 3

Sürüm bilgisi

The Crown S03E10 Cri de Coeur
Şunun yorumuyla Hidenclow
Official SUbtitle từ Netflix

Etiketler

other
Yayınlandı: 2019-11-20
İndirmeler: 34
İşitme Engelliler: No

Vietnamese altyazı önizlemesi

İlk 200 satır.

‎LOẠT PHIM CỦA NETFLIX

‎Em thế nào?

‎Em ổn.

‎Trông em không ổn.

‎Đã 12 giờ kém 15 rồi.

‎- Bọn trẻ đâu? ‎- Ở chỗ vú em.

‎Chúng không thích thấy em ‎trước buổi trưa đâu.

‎Có chuyện gì ở đây vậy?

‎Trao đổi quan điểm.

‎Ôi, Margaret.

‎Em quên mất là chuyện gì.

‎Dạo này em có nhiều quan điểm ‎cần trao đổi lắm.

‎Chị tưởng mọi thứ đã qua.

‎Ồ, họ quên hết dễ dàng lắm.

‎Anh ấy đã quên hết.

‎Để đến với người khác.

‎Anh ấy không thể kiềm chế mình.

‎Chàng thợ ảnh cáu kỉnh của em.

‎CHÁU CỦA NỮ HOÀNG VICTORIA ‎BỊ BUỘC TỘI LÀ JACK ĐỒ TỂ

‎NỮ NHÂN VIÊN XÃ HỘI ‎GIÀNH ĐƯỢC TRÁI TIM NHÀ VUA

‎- Anh chưa từng kể về giấy dán tường. ‎- Phòng trưng bày của kẻ bất hảo.

‎Không vui sao?

‎Anh làm thế để nhắc ‎Công chúa Margaret rằng gia đình cô ta

‎cũng che giấu nhiều bí mật ‎như bất kỳ nhà nào khác.

‎Nhà Windsor? Nhà Kinh Dị thì đúng hơn.

‎Hy vọng cô ấy thấy được cái hài hước.

‎Chúa ơi, không.

‎Cô ấy nói chừng nào giấy dán tường còn đó ‎cô ấy sẽ không bao giờ đến.

‎Cô ấy đâu cần viện cớ.

‎Cô ấy chưa từng thích nơi này.

‎Cô ấy nghĩ nó xấu xí, méo mó, ‎và tầm thường như con người anh.

‎Thất bại trong hôn nhân của bọn anh

‎có thể gói gọn lại một cách đơn giản nhất ‎trong hai ngôi nhà, hai nơi ở này,

‎nơi cô ấy và anh thấy thoải mái nhất.

‎Nhà cô ấy,

‎là cung điện rượu gin đầy côn trùng ‎do những kẻ nịnh hót trao tặng.

‎Và đây là...nhà của anh.

‎Ôi, hai người thật là.

‎Anh biết.

‎Và em thật tội nghiệp ‎vì bị lôi vào chuyện này.

‎Anh khuyên em hãy chạy trốn ‎khi còn có thể.

‎Anh sẽ không thể cho em thứ em muốn.

‎Cô ấy sẽ không bao giờ ly dị anh.

‎Có thể nếu cô ấy yêu người khác.

‎Sao em lại nghĩ có chuyện đó?

‎Anh nghĩ thế đấy chứ.

‎Phải không?

‎Em nói đúng.

‎Anh đã nghĩ tới.

‎Khi các nghị sĩ từ các đảng nhỏ hơn ‎nắm vai trò chủ chốt,

‎cả Đảng Lao động và Bảo thủ

‎đều không thể chiếm được con số thần kỳ ‎318 ghế.

‎Tôi chắc chắn là cô ấy.

‎- "Thứ đó" à? ‎- Cô ấy có tên mà.

‎Phải, và tôi đã nghe nói,

‎nhưng tôi không thể nhớ, ‎nên tôi gọi cô ấy là "Thứ đó".

‎Lucy Lindsay-Hogg.

‎Thứ đó.

‎Và chiếc xe cô ấy bước xuống ‎trông giống hệt xe của Tony.

‎Tôi nghĩ giờ họ đang ở Sussex.

‎Ngôi nhà nhỏ xấu xí.

‎Căn nhà kho đáng sợ.

‎Và anh ấy nghĩ ‎tôi sẽ chịu nhục như vậy à?

‎Chà, anh ta nhầm rồi.

‎Tôi nói thật nhé, thưa cô? ‎Cứ coi tôi là bạn nhé?

‎Tôi biết vài cặp vợ chồng ‎thể hiện rõ ràng rằng

‎họ không tìm thấy sự thỏa mãn ‎họ muốn trong hôn nhân,

‎đã chọn cách ly thân,

‎và lại hạnh phúc hơn.

‎Tony và tôi sẽ không bao giờ bỏ nhau.

‎Và không chỉ vì ly dị ‎không đi ngược lại với đức tin của tôi,

‎mà vì chúng tôi thích như thế.

‎Chiến tranh là tình yêu của chúng tôi.

‎Cuộc chiến liều mạng tàn khốc ‎là điệu nhảy kết đôi của chúng tôi,

‎và tôi xin thay mặt cả hai mà nói rằng ‎chúng tôi không muốn chọn cách khác.

‎Sự thỏa mãn là thứ gì đó tẻ ngắt,

‎và Tony và tôi chính là như thế.

‎Chúng ta có thể dám chắc rằng

‎không đảng nào có được đa số phiếu bầu.

‎Đồng hồ giờ đang đếm ngược

‎tới ngày Ted Heath thành lập liên minh ‎với Đảng Tự do của Jeremy Thorpe.

‎Nếu không thể, quyền lực ‎sẽ lại thuộc về Harold Wilson.

‎Nếu có thể gọi chính phủ thiểu số ‎là "quyền lực".

‎Thật lộn xộn.

‎Nói thật, em còn nhớ thời điểm ‎đất nước rối ren hơn thế này không?

‎Hay khi người ta ‎chẳng tin tưởng các lãnh đạo?

‎- Nói đến rối ren... ‎- Nhăn nhó mỗi sáng thức dậy.

‎"Sao mọi chuyện lại tệ đi?" ‎"Còn gì có thể tệ hơn nữa?"

‎Rồi xuống nhà ăn sáng, nhìn thấy tờ báo, ‎và ta nhận ra, họ lại làm thế nữa.

‎Sinh nhật Margaret sắp đến rồi.

‎Bây giờ Vương quốc Anh

‎chẳng khác nào bệnh nhân ‎nằm chờ chết trên bàn mổ

‎và các bác sĩ phẫu thuật, không, đồ tể, ‎không, xin lỗi, bọn sát nhân

‎đứng sau cái chết đó ‎đang tìm cách tái tranh cử.

‎Thay vì tống họ vào tù, ‎người dân, kéo bè kéo lũ,

‎đi xếp hàng để gia hạn nhiệm kỳ cho họ.

‎Tối qua em ấy gọi cho em.

‎Nói có chuyện quan trọng muốn bàn.

‎- Ai? ‎- Margaret.

‎- Cô ấy hết rượu à? ‎- Không.

‎- Dính bầu với một lính canh? ‎- Philip!

‎Cũng có thể chứ.

‎Em lo là Tony.

‎Sẵn sàng chưa?

‎Ngài Heath đến để nói với con

‎rằng ông ấy không thể thành lập liên minh ‎với Liên hiệp Ulster hay đảng Tự do,

‎nên ông ấy chỉ còn cách từ chức,

‎lúc đó, con không ngại thừa nhận, ‎con đã reo hò một cách trái hiến pháp.

‎- Hay nhỉ! ‎- Mong là kín tiếng.

‎Con phản đối tổ chức của ông ấy ‎gay gắt hơn quan điểm chính trị nhiều.

‎Và giờ ngài Wilson, con phải nói, ‎trông rất mệt mỏi và không ổn chút nào,

‎lại là thủ tướng ‎của một chính phủ thiểu số,

‎và ta chỉ có thể hy vọng

‎là ông ấy có thể cầm cự ‎cho đến kỳ bầu cử tiếp theo vào mùa thu.

‎Tôi đã mời mọi người đến đây,

‎gia đình tôi,

‎nhân dịp sinh nhật tôi.

‎- Chúc mừng. ‎- Chúc mừng sinh nhật, Margaret.

‎Nếu mọi người nhận ra chồng yêu của tôi ‎không bên tôi trong dịp vui vẻ này,

‎đó là vì anh ta đang phản bội tôi ‎không chỉ trong bóng tối

‎mà còn công khai, ở nơi công cộng.

‎Và tôi không nghĩ ‎ta có thể chấp nhận điều này.

‎- Chúng ta? ‎- Vâng, "chúng ta", mẹ à.

‎Nếu Tony bóng gió

‎sỉ nhục con, ‎anh ta cũng sỉ nhục cả gia đình ta.

‎- Anh không nghĩ thế. ‎- Em muốn cả nhà làm gì?

‎Cho thế giới thấy rõ ràng ‎rằng chị ủng hộ ai.

‎- Và đưa ra hình phạt. ‎- Cái gì?

‎Hình phạt gì?

‎Không mời đến các sự kiện hoàng gia. ‎Không chụp ảnh với hoàng tộc.

‎Tránh xa những nơi thuộc Hoàng quyền.

‎Nhắm vào chỗ đau mà đánh.

‎Trừng phạt anh ta. Hút cạn máu.

‎Giờ nó ở đâu?

‎Sáng nay anh ấy ra nước ngoài rồi, ‎để làm một bộ phim của anh ta.

‎- Ghana, phải không? Hay em nói Guinea? ‎- Gabon.

‎Với "Thứ đó".

‎- Thứ gì? ‎- Em giải thích sau.

‎- Mẹ khá thích phim của nó. ‎- Có phải về người lùn không?

‎- Mẹ sẽ nói điểm mẹ thích. ‎- Phim ngắn.

‎Ẩn chứa lòng trắc ẩn. ‎Ẩn chứa sự lương thiện.

‎Thật ra mẹ nghĩ đó là điều ‎mẹ thích nhất về Tony.

‎Và sự dí dỏm.

‎Phải, và sự thật là nó đủ rộng rãi

‎để tán tỉnh cả mẹ vợ.

‎Buồn nôn quá.

‎- Nó quan tâm mà. ‎- Được rồi, mẹ.

‎Nó có trái tim.

‎Vâng, vợ con anh ta không hề biết.

‎Và từ thiện cho người khuyết tật

‎và cách nó lo việc ở Aberfan ‎thật đáng nể...

‎Đủ rồi!

‎Sao mẹ lại làm thế?

‎Sao mọi người làm thế?

‎Sao mọi người cứ bênh anh ta mãi thế?

‎Đây là tiệc sinh nhật của tôi.

‎Và khi tôi nói ‎rằng chồng tôi đã ra nước ngoài

‎cùng người phụ nữ khác phản bội tôi,

‎thay vì ủng hộ tôi

‎và lên án anh ta,

‎cả nhà ngồi đây ‎tâng bốc anh ta lên tận mây.

‎Gia đình tôi.

‎Máu mủ ruột rà của tôi. Sinh nhật của tôi.

‎Có lẽ cả nhà đều chán ngấy em rồi, ‎và thông cảm cho cậu ta.

‎- Philip! ‎- Ý tôi là...

‎Tôi nói sai à?

‎Ai nghĩ tôi sai thì giơ tay lên.

‎Anne.

‎Chúng ta nên ăn trước khi thức ăn nguội, ‎phải không?

‎Em ấy sẽ ổn thôi.

‎Tôi ghét họ.

‎Tôi ghét họ.

‎Sao cô không lên đây, thưa cô? ‎Đến Glen nào.

‎Chúng tôi đã mời vài vị khách cuối tuần.

‎Đến đây đi. Có thể cô sẽ thích đấy.

‎TRÔNG CÔ NHƯ TRAI GIẢ GÁI RẺ TIỀN

‎- Anh đâu có thời gian. ‎- Cố đi. Anh có thời gian cho ả.

‎- Em thật xấc xược. ‎- Đồ khốn.

‎- Không, lại đây! ‎- Biến đi!

‎Cảm ơn mọi người. Vào nhà đi.

‎Hugo thì sao?

‎Bọn tôi nghĩ sẽ lấy ruy băng ‎trói anh ấy giúp cô.

‎Thôi.

‎Sao anh ta có thể vui vẻ với tôi được nữa? ‎Tự anh ta đã quá vui vẻ rồi.

‎Hay Clive?

‎Clive? Anh ta kết hôn rồi.

‎- Cô cũng vậy, thưa cô. ‎- Vâng, tôi biết điều đó.

‎Vợ anh ta cho phép anh ta chơi bời.

‎Nghe đồn là...

‎anh ta rất giỏi chuyện trên giường.

‎Anh kia thì sao? Người mặc quần áo ấy.

‎Đó là Roddy.

‎Cô biết anh trai anh ấy đấy, Dai ấy.

‎Hoặc bố anh ấy, Harry Llewellyn, ‎vận động viên cưỡi ngựa vượt rào Olympic.

‎Roddy.

‎Rufus.

‎Xin chào.

‎Công chúa Điện hạ, cô thế nào?

‎Anh đang đổ mồ hôi kìa.

‎Đúng vậy, thưa cô.

More Vietnamese subtitles for The Crown

Yorumlar

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left