İlk 200 satır.
Xin chào?
Xin chào?
Nhà hết sữa rồi! - A
Xin chào.
Phố Camden High buổi trưa! Jack
Xin chào?
Hãy nói tiếp về Ariana nhé. Cô ấy kiếm khẩu súng cho cậu à?
Không, đó là tôi làm.
- Không phải Ariana? - Không.
- Có quan trọng không? - Có thể.
Vì sao?
- Vì sao tôi kiếm khẩu súng? - Đúng.
Chị ấy cần giải thoát.
Cậu cần giải thoát cô ấy? Cậu không thấy ngược đời sao?
Sao tôi phải thấy ngược đời?
Ai cũng có lúc cần giúp đỡ. Chắc cô phải hiểu điều đó chứ?
Nhưng cuối cùng lại không như thế nhỉ?
Cô ấy bắn hai người, còn giờ cậu ở đây một mình.
DỰA TRÊN CUỐN SÁCH TỘI PHẠM ĐA NHÂN CÁCH
CỦA DANIEL KEYES
CĂN PHÒNG CHẬT CHỘI
Xin chào!
Danny!
Dan, thôi nào. Đi thôi. Dan.
Ông ta to mồm thế.
Cậu muốn ở lại đây hả?
- Mở cái cửa này ra. - Giải quyết đi.
Danny!
Con làm cái quái gì ở đó hả? Mặt con bị sao thế?
- Con ổn mà mẹ. - Ra khỏi ngôi nhà đó đi.
Con không về nhà làm mẹ sợ muốn chết đấy.
- Con yêu, về nhà đi. - Dan.
- Được. Đi nào. Ngay lập tức. Nào. - Danny.
Đi nào, cậu trẻ.
Giờ cậu bé ở lại đây.
- Cái gì? - Ra khỏi nhà tôi.
Tôi không nói lần hai đâu.
Chuyện quái đản gì đây?
- Danny, con yêu… - Im đi. Để anh giải quyết.
Đừng nói với phụ nữ như thế. Anh là kẻ bắt nạt. Mọi kẻ bắt nạt đều hèn nhát.
Nó muốn ở đây.
Khỏi phải nuôi. Biến đi cho đỡ rác nhà. Đi nào.
Đi nào. Candy, đi nào.
- Con yêu? - Con ổn.
Họ tốt mà. Con ổn.
Đi nào. Candy, đi thôi.
Con hứa với mẹ con sẽ an toàn ở đây.
Tại sao sau khi đánh nhau với Bill, cậu ở lại đó?
Tôi không biết phải làm gì.
Tôi không thể về nhà.
Vì sao?
Chắc bố dượng tôi nghĩ tôi gây rắc rối.
Chúng tôi xung khắc với nhau, ông ấy và tôi.
Có chuyện gì xảy ra giữa hai người? Có gì cậu chưa nói với tôi?
Chỉ là đến lúc tôi ra ở riêng. Thế thôi.
Được.
Yitzhak xuất hiện. Ngay lúc cậu cần anh ta nhất.
Cứ như anh ta đã đợi sẵn từ lâu. Trùng hợp kỳ lạ thật.
Chắc là tôi gặp may thôi.
Cậu gặp may bao giờ chưa?
Chưa. Chưa hẳn.
Yitzhak có một số quy định.
Trả tiền thuê nhà đúng hạn. Đi học hoặc kiếm bằng phổ thông.
Không mở tiệc, chịch choạc trong nhà.
Không mang ma túy vào nhà.
Tuân theo quy tắc trong nhà thì không sợ bọn bắt nạt nữa.
Anh nói "nhà".
Cậu nói gì?
Ta nói "quy tắc trong nhà".
Quy tắc trong nhà.
Nghe có vẻ hay ho ra phết.
Vâng, nghe rất vui.
Ông ta là bố cậu à?
Bố dượng.
Ừ, tôi cũng có. Yitzhak lấy cho cậu đấy.
Nhanh thế.
Tôi biết.
Sao chị lại sống ở đây?
Cậu sẽ hỏi rất nhiều đấy nhỉ?
Vâng, chắc thế. Thì sao?
Ừ, tôi thuê phòng ở đây.
Anh ấy gỡ khó giúp tôi. Cũng giống với cậu.
Sao lại thế?
Vì anh ấy biết lôi kéo người khác. Mayo không?
- Gì cơ? - Cậu muốn cho mayonnaise vào bánh không?
- Có. - Cậu không cần than khóc đâu.
Ăn đi.
Ngon quá.
Dĩ nhiên rồi.
Và đó là gần như tất cả những gì chị ấy kể với tôi về mình.
Lúc ban đầu thôi.
Cô viết gì thế?
Nói tiếp đi. Cậu đang kể cho tôi về Ariana.
Chắc chị ấy được gọi là người sống về đêm.
Đồ khốn!
Tôi thức dậy là lúc chị ấy về nhà.
Này, chị ổn chứ?
Biến đi, Danny.
Chết tiệt. Đồ khốn nạn.
Chị ấy hay về muộn. Chị ấy rất hay say xỉn.
Có lúc chị ấy đấm vào tường mạnh đến nỗi, tôi tưởng chị ấy sẽ bị gãy tay.
Nhưng chủ yếu là chị ấy khóc.
Rồi đến hôm sau lại bình thường như chưa có chuyện gì.
Tôi không nhớ có lúc nào
mà mẹ tôi và Marlin ở cùng một phòng
mà không gào thét vào mặt nhau.
Nhưng với tôi và Ariana thì khác.
Chúng tôi hầu như không nói gì với nhau.
Chúng tôi hiểu nhau mà không cần nói lời nào.
Yitzhak, anh ấy về rồi lại đi. Anh ấy không bao giờ nói đi đâu.
Nên phần lớn thời gian chỉ có tôi và Ari.
Cậu sống ở đó bao lâu?
Vài năm.
Cậu nói cụ thể hơn đi?
Tổng cộng là khoảng ba năm.
- Và cậu còn làm gì nữa? - Ý cô là sao?
Cậu có thú vui gì không? Có đi du lịch không?
Cậu có nghĩ ra được kỷ niệm nào đáng nhớ không?
Không.
Cậu kiếm đâu ra tiền để trả tiền thuê nhà?
- Jonny bán được rất nhiều cần. - Được.
Tôi là người hay được gọi là nhà đầu tư thụ động.
Nên tiền thuê nhà và điện nước được trả dưới tên Yitzhak Safdie,
và luôn được trả bằng tiền mặt.
Như tôi nói, Yitzhak rất kín tiếng.
Anh ta có nhờ cậu làm gì không?
Như là gì?
Việc lặt vặt chẳng hạn.
Có thể cậu đã làm việc gì đó mà không nhớ?
Sao?
Cô có nhớ tất cả những điều cô đã làm không? Không.
Lúc đó tôi chỉ sống bình thường thôi. Không được sao?
Ừ, tất nhiên là được.
Tôi nghĩ là khi tôi sống trong căn nhà đó,
đó là giai đoạn duy nhất trong đời mà tôi thật sự hạnh phúc.
Tôi không hiểu vì sao mẹ và bố dượng lại bỏ mặc cậu ở đó
một mình trong suốt ba năm.
- Tôi sống bên kia đường thôi mà. - Cậu còn nhỏ.
- Lúc đó tôi 18 tuổi. Đủ tuổi nhập ngũ. - Ý tôi không phải thế.
Sao họ lại để cậu đi? Cậu cần có gia đình.
Sao?
Cô biết đấy,
càng ở đó lâu, họ lại càng giống như gia đình với tôi.
Ai cần mua gì ở cửa hàng tạp hóa không?
QUAKE TRUYỆN TRANH MIỄN PHÍ BÊN TRONG
Quisp lúc nào cũng ăn đứt Quake.
Không. Anh thợ mỏ vạm vỡ ăn đứt người ngoài hành tinh bé tí.
Nếu người ngoài hành tinh có mũ trực thăng thì không nhé.
NGŨ CỐC QUISP
Cậu đánh bại tớ rồi.
Họ không hẳn là địch thủ của nhau đâu mà.
Cậu thế nào, Danny Sullivan?
Vậy, đại học thế nào?
Ừ, khá ổn. Tớ về nhà nghỉ hè, vừa về đã thấy khó ở.
Có vẻ trong thời gian đó, cậu được giao trách nhiệm đi mua sắm.
Đúng nhỉ?
Này, xin lỗi vì chuyện xảy ra giữa tớ và cậu.
Tớ nghĩ là do tớ e dè.
Rồi chuyện đó xảy ra với Bill.
Biết anh ấy bị đình chỉ chứ?
Cậu có bị đuổi học không? Tớ chưa bao giờ biết.
Ai cũng nói cậu bị đuổi học.
Vậy hẳn đó là sự thật rồi.
Vì sao cãi lại được hết mọi người nhỉ?
Tớ thật sự xin lỗi.
Tớ thích sự khác biệt ở cậu.
Nó khiến tớ hồi hộp, nhưng cũng kích thích.
Tớ phải đi đây. Tạm biệt anh thợ mỏ vạm vỡ, vụng về nhé.
Tạm biệt, người ngoài hành tinh bé tí đầu cánh quạt. Đi trong hòa bình nhé.
Lúc nào ta nên đi chơi đi.
Thứ Sáu.
Tớ mời mấy đứa bạn đến nhà chơi vào thứ Sáu lúc tám giờ,
nếu cậu quan tâm.
Cậu có nhà riêng à?
Tớ có nhà riêng.
Được. Cho tớ địa chỉ nhé.
Được.
Cảm ơn. Quay lại nhé.
A&P CỬA HÀNG THỰC PHẨM TỪ NĂM 1859
Hẹn thứ Sáu.
Hẹn thứ Sáu.
- Này Danny. Gặp cậu vui quá. - Khỏe không, Jonny?
Giờ họ bắt cậu đi giao hàng tạp hóa rồi à?
Tớ định mời bạn bè đến nhà chơi.
Nhà ma á? Tớ tưởng cậu nói không được phép.
- Tớ vừa mời Annabelle mất rồi. - Ôi trời.
Vấn đề duy nhất là, tớ không quen ai cả.
Cậu có tớ và Mike mà.
- Ý tớ là thế đấy. - Đồ khỉ.
- Được, tớ sẽ báo vài người. - Kiếm thêm cần cho tớ nữa nhé?
Tất nhiên. Và không chỉ có thế đâu.
Cậu nói thế là sao?
Không có gì. Cậu góp nhà, còn tớ góp bữa tiệc.
- Jonny, ai lại nói thế chứ? - Chắc là tớ.
Nhà ma.
- Tớ muốn có nhà như thế này. - Tất nhiên rồi.
Tớ muốn có nhà như thế này.
Cậu không xin được giới thiệu đâu.
Tớ mà không xin được á? Cậu lấy giới thiệu ở đâu?
Biết gì không? Tớ không cần.
No comments yet. Be the first to leave one.