İlk 200 satır.
"Không có quy luật về người sống kẻ chết trong chiến tranh
Trong chiến tranh người ta chết bởi vì họ phải chết
Không hơn không kém."
DIỆT CHỦNG
Chào, anh bạn. Chào.
Của tôi à?
Anh đến trễ đám tang đấy.
Tôi tìm không ra hộ chiếu. Trễ còn hơn không.
Rất vui gặp được anh. Còn các cô gái?
Trong nhà vệ sinh. Anh chuẩn bị hành lý xong chưa?
Rồi. Có hồi hộp không?
Không Tốt
Vì Kurdistan. Vì Kurdistan. Vì sức khỏe.
Chào em yêu. Em khỏe không?
Anh chuẩn bị xong chưa?
Sẵn sàng rồi
Cô khỏe không?
Có bị đạp không? Hy vọng là không
Chúng ta trễ rồi
Lại góc kia ngồi đi. Ừ
Ừm
Cô sao rồi?
Lỗi của tôi
Tôi đâu có nói thế
Tối nay sẽ êm chứ?
Tôi nghĩ vậy
Nó buồn rồi
Buồn? Phải, tại anh đấy
Anh là kẻ có tội
Vậy rửa tội cho tôi đi
Chúng tôi đã nghĩ ra vài cái tên cho nó
Vậy à?
Nếu con gái thì tên là Morna.
Morna. Có nghĩa là yêu dấu
Tôi biết. Ðẹp đấy
Còn nếu là con trai?
Thật là khó khăn nhưng cuối cùng chúng tôi đã chọn cái tên Mark.
Không đùa chứ? Không.
Thật không? Thật.
Tội đứa trẻ quá
Phải Cám ơn
Cám ơn
KURDISTAN, năm 1988
Tới rồi
Không sao chứ?
Không sao
Ði nào
Bác sĩ Talzani.
Anh Walsh. Khỏe không?
Ðang bận. Ði nào
David!
Phải
Tôi tưởng anh quen với những thứ này rồi chứ
Ai có thể quen được với những việc này?
Hãy tưởng tượng chúng ta không có hệ thống thông gió hay nước...
hay không khí, tôi tin rằng như thế này là tốt lắm rồi.
Bác sĩ Talzani, đây là bạn tôi David.
Hân hạnh
Anh biết quy định chứ? Không mở đèn flash
Không can thiệp vào chuyện người khác
Bác sĩ
Bác sĩ, làm ơn...
Giúp tôi với!
Sao vậy?
Cần chút không khí thôi.
Thấy đỡ hơn chưa? Rồi
Tệ thật
Anh sẽ lão hóa vì chuyện này đấy
Vui nhỉ
Tôi sẽ về nhà, Mark.
Ừm, tôi cũng vậy. Sớm thôi.
Tôi muốn về ngay bây giờ
Ngày mai…
Tôi thấy mệt mỏi rồi và Diane thì sắp sinh em bé...
Tôi biết
Thế còn vụ tấn công?
Cái gì? Ừm...
Có vẻ như chuyện này sẽ kéo dài lâu hơn
Anh đã nói thế từ lúc chúng ta đến đây
Chuyện này dẫn con người đến chiến tranh trong bao lâu? Hai thế kỷ?
Và trong hai thế kỷ đó mọi thứ vẫn như vậy
Nếu chúng ta bỏ lở cuộc chiến này thì sẽ lại có cuộc chiến khác
Dễ quá hả?
Chết tiệt, bắt đầu rồi.
Những bệnh nhân thẻ xanh
Anh sẵn sàng chưa?
Rồi
Ðược rồi. Ði chụp vài tấm đi.
Ði nào
Còn điếu nào không?
Ðẹp quá, phải không?
Khu vực này rất quý báu
Anh biết không?
Trong cuộc đời tôi...
có 8 cuộc chiến.
2 cuộc với Thổ Nhĩ Kỳ, 3 cuộc với Iran
và 3 cuộc với Irắc
Và nếu tôi quay lại với nơi bố tôi sống...
hay bố của bố tôi,
tất cả chúng tôi đều bị đánh bại
Ðó là việc chúng tôi làm tốt nhất, đó là bị đánh bại
Vậy sao anh còn ở lại?
Tôi có thể đi đâu, Walsh?
Họ nói về việc tự nguyện nhưng chúng tôi chỉ là những con chim bồ câu
Anh nên rời khỏi đây sớm đi
Anh và bạn anh
Cuộc tấn công sẽ bắt đầu trong 2 ngày nữa
Khi nó diễn ra thì rất khó để rời khỏi đấy
Chúng tôi không muốn đi
Ðó là lý do chúng tôi ở đây
Ðó là nghề nghiệp
Suốt đời sao?
Tôi phải đi đây. Tôi sẽ xem có thể làm được gì cho anh.
Có bưu điện Irắc ở đó
cung cấp hàng dưới thung lũng
Một mục tiêu dễ dàng để mục kích
Nhưng tôi cũng dành hai trang cho quân đội
Vậy sao? Ừ
Cho nên chúng ta sẽ nhanh chóng trở lại...
nhảy lên chiếc xe jeep chạy đến biên giới và qua đêm ở Thổ Nhĩ Kỳ
Anh nghĩ sao?
Quá nhiều Tại sao?
Chúng ta sẽ về nhà vào thứ ba
Một tuần rưỡi trước khi đứa bé sinh ra
Anh nói gì vậy?
Có nhiều đứa trẻ sinh ra sớm hơn
Nếu người Irắc đẩy lùi cuộc tấn công thì sao?
Ðiều đó không thể xảy ra
Phải mất nhiều ngày, thậm chí nhiều tuần...
trước khi người Irắc trở lại vùng núi
Sao anh biết?
Bởi vì Saddam Hussen là người Kurds.
Trở lại để chứng minh là họ đúng
Tàn sát họ
Nhưng chúng ta chỉ quan tâm đến đèn flash thôi
Những mỏ dầu. Việc đầu tiên là phải thu hồi chúng.
Thu hồi mỏ dầu? Người Kurds còn chưa sở hữu được nữa.
Nếu họ thất bại thì sao?
Thì sao?
Anh khó khăn quá đấy
Chúng ta ở đây bao lâu? Một tháng?
Và chúng ta có hình bác sĩ Talzani và những bệnh nhân
Vài đứa trẻ vẫy cờ
Rồi bọn du kích Peshmerga.
Ðược đấy chứ Phải
Nhưng chúng ta không đến đây vì những thứ đó.
Chúng ta không có tin gì mới cả
Nếu họ mở cuộc tấn công thì Kurdistan...
sẽ lên trang nhất khi chúng ta về nhà
Và chúng ta sẽ vẫn ở đây...
nếu không có được những tấm hình đó.
Mẹ kiếp
Tôi đã thấy trước được sự việc
Chào đón các cậu trở về, các cậu, khỏe không?
Tuyệt. Vậy các cậu có được hình gì nào?
Cuộc tấn công thì sao? Mẹ kiếp. Không có.
Chỉ có mấy đứa trẻ thôi
Ðược rồi, Mark, tôi biết rồi
2 ngày nữa, anh bạn
Anh biết điều tồi tệ nhất là gì không? Là gì?
Thức ăn
Thức ăn chết tiệt. Nhìn chỗ đậu đó đi.
Trong khu vực chiến tranh, thức ăn luôn kinh khủng
Anh là người Scotland nên chắc biết nhiều về ẩm thực
Phải đó
Anh mong đợi gì ở thức ăn khu chiến sự chứ?
Chúng ta sẽ còn phải ăn như thế dài dài...
nếu không có được vài tấm ảnh ra hồn
Anh còn tệ hơn giống chó pitbull, anh biết không?
Có ai nói với anh điều đó chưa?
Hy vọng ở cuộc chiến ở Pháp
Có thức ăn ngon như ở nhà
Nhưng sẽ kéo dài cả tuần
Sau vụ này tôi sẽ đi chụp ảnh thời trang
2 ngày. Không thêm ngày nào nữa.
Và nếu ngày mai họ trở lại và nói thêm...
Vậy thì chúng ta sẽ đi. Không cần hỏi nữa.
Chắc chắn đấy Ừm
Cuộc chơi công bằng
Không thể tin được tôi lại bị thuyết phục
Mark!
Anh làm cái quái quỷ gì vậy?
Ngưng bắn!
Cái gì?
Ði nào! Vào căn cứ?
Không, đến Irắc.
Quân đội Irắc? Ừ, đi nào
Anh không sao chứ?
Thế là thế nào?
Tôi không thể làm việc này nữa, anh bạn.
Có thay đổi trong kế hoạch
Không trở về căn cứ nữa. Chúng ta đến Irắc luôn.
Cái gì? Chúng ta sẽ lên xe tải...
…có hộ tống.
Anh muốn đi ư? Không, không.
David, chúng ta không có lựa chọn
Phải đi với họ thôi
Khi nào thì mới rời khỏi đây chứ?
Anh nghĩ sao vậy?
Hãy nghe chính mình đi
No comments yet. Be the first to leave one.