İlk 200 satır.
Maria Enders sẽ không đi Jakarta.
Hay Lima.
Phải, bà ấy đồng ý chụp hình với Annie Leibovitz,
nhưng chỉ đúng hôm ấy thôi.
Và chỉ ở New York như đã thỏa thuận.
Vâng, tôi biết thế sẽ gấp. Tôi rất tiếc.
Xin lỗi anh, tôi phải nhận cú điện khác.
Mai gọi lại cho tôi nhé. Được chứ?
- Alô? - Alô?
Vâng, Valentine đây, trợ lý cá nhân của Maria Enders.
Vâng, chúng tôi biết ngày ra tòa rồi,
nhưng hôm ấy bà ấy không ở Paris.
Chúng tôi đã bảo luật sư hai lần rồi.
Bà ấy là người đâm đơn ly hôn. Sao bà ấy phải trì hoãn?
Thật là... thật là nực cười.
Vâng, chúng tôi sẽ...
A... Alô?
Tôi xin lỗi, chúng tôi đang...
Alô?
Tôi xin lỗi. Tôi không... Chúng tôi... chúng tôi đang...
Chúng tôi đang đi tàu và tôi không chắc là...
Khỉ thật!
Alô?
Không, tôi vẫn chưa...
Chúng tôi đang ở dãy Alpes. Ở đây nhiều núi và hầm nên...
Vâng...
Cô đã đọc bài báo về Google và thông tin cá nhân của người dùng chưa?
Thật kinh khủng.
Họ nắm quá nhiều quyền lực. Cảm ơn cô.
Đi trong đường hầm mất sóng điện thoại
nhưng tôi đã gọi cho Gwen.
Cô ấy bảo sẽ xóa tin về phim X-Men khỏi IMDb.
Một phim là quá đủ rồi. Không đời nào tôi đóng Nemesis nữa.
Họ phải làm thế vì dân mạng đưa tin lên blog.
Tôi chán phải bay lơ lửng trước nền xanh rồi.
Tôi già quá rồi.
Fan sẽ thất vọng lắm.
Cô đã nói chuyện với... Tên anh ta là gì nhỉ?
- Urs. Urs Kobler? - Rồi ạ.
Chốt lịch tối nay chưa?
Rồi ạ. Bà chỉ có ba cuộc phỏng vấn.
Sau đó, bà sẽ nhận giải thưởng và dự tiệc.
Ông ấy sẽ đón ta ở ga Zurich rồi cùng đi Dolder.
Dolder. Bà muốn nghỉ ở đó phải không ạ?
Tôi viết xong bản nháp rồi. Cô muốn nghe không?
Vâng.
Tôi thật vinh dự
khi được Wilhelm Melchior đề nghị thay ông nhận giải thưởng này.
Như các bạn đã biết,
từ lâu ông đã tránh xa các sự kiện đông người.
Không phải vì ông rụt rè hay tự kiêu. Ông là một người khiêm tốn và hào phóng.
Mà ông muốn bảo vệ sự yên tĩnh cần có để sáng tác.
Ước gì tôi có thể hứa với các bạn rằng
tôi sẽ trao tận tay ông giải thưởng này.
Nhưng Wilhelm đã cấm tôi làm vậy.
Ông mời tôi ngày mai gặp ông ở Sils Maria,
nơi ông thường sống,
nhưng với một điều kiện: Tôi phải tới tay không.
Hôm nay, tôi tới đây vì tôi nợ ông mọi thứ.
Ông đã chọn một diễn viên vô danh 18 tuổi
vào vai chính trong vở kịch các bạn đều biết,
Con Rắn Maloja
và sau đó là bộ phim cùng tên.
Diễn viên vô danh đóng vai Sigrid ấy chính là tôi.
Trong hai tháng quay phim, ông đã cho tôi mọi thứ tôi cần
để xây dựng một sự nghiệp, sự nghiệp của tôi.
Tới đây thì ổn, nhưng sau đó thì không.
Chỉ có những ý rời rạc.
- Bà muốn tôi viết nốt không? - Không, tôi là người cần nhớ tới ông ấy.
Tôi phải tự viết. Nếu bí quá, tôi sẽ hỏi cô.
Theo bản đồ thì từ Zurich đến Sils Maria mất hai tiếng rưỡi.
Chúng ta đã có lái xe.
Tôi cũng đã nhắn tin cho vợ của Wilhelm.
Bà ấy vẫn chưa trả lời.
Rosa ít khi thế lắm.
Số điện thoại tôi đưa cô đã đúng chưa nhỉ?
Tôi phải nghe máy.
Vâng.
Tôi đã bảo thân chủ anh, tức chồng sắp cũ của tôi rồi,
tôi không thể đến tòa vì một lý do rất đơn giản:
Tôi sẽ đi nước ngoài.
Thêm nữa, tôi biết ông ta muốn một nửa căn hộ của tôi.
Giá tôi đưa ra phải chăng lắm rồi.
Anh kiểm tra giá bất động sản ở quận 7 đi.
Tôi dễ tính nhưng không ngu. Tôi biết tôi đang chịu thiệt.
Tôi cần nói chuyện với bà.
Anh hiểu luật hơn tôi.
Tôi có quyền bán nhà.
Vâng, tôi vừa biết tin vài giây trước.
Tôi biết, tôi biết. Tôi chưa nói với bà ấy.
Tôi sẽ nói ngay khi có thể. Tôi hiểu rồi. Vâng, vâng.
Nếu ông ta muốn bán nhà và chia tiền thì cũng được thôi.
Rao bán đi, rồi sẽ biết giá thị trường thế nào.
Wilhelm đã chết.
Chưa có nhiều thông tin trên Internet.
Chỉ có một thông cáo báo chí và...
các bình luận.
Bình luận kiểu gì?
Bà không cần biết đâu. Toàn nhảm nhí ấy mà.
Họ bảo là...
Zorglub228: Tôi tưởng ông ta chết lâu rồi.
Thêm nữa, 20 năm nay ông ta có viết cái gì ra hồn đâu.
Wiseguy666: Báo chí nói quá nhiều về nghệ sĩ.
Con người đang chết khắp nơi trên thế giới và không ai nhắc đến họ.
Zohrarose: Tôi không biết ông ấy là ai
nhưng xin chia buồn với gia đình ông ấy.
Tôi đã nói chuyện với Kobler và chúng tôi đã hủy buổi họp báo.
Tối nay, khi ta đến đó, tôi sẽ thu xếp mọi chuyện.
Mọi thứ sẽ... rất khác.
Mọi thứ sẽ thật ảm đạm.
Nghi thức và trang nghiêm.
Mọi thứ mà Wilhelm ghét.
Vâng, mọi người sẽ buồn.
Nhưng biết làm sao được? Ông ấy...
Ông ấy đã chết.
Tôi nên quay về nhà, thế mới phải với ông ấy.
Một khi đến đó, bà sẽ biết phải nói gì.
Ngôn từ sẽ tự động tới. Tôi nghĩ là...
Còn ai hợp hơn bà chứ? Một người lạ sao?
Bà yêu ông ấy. Đó là sự khác biệt.
Tôi yêu ông ấy.
Nhưng tôi biết rất ít về ông ấy.
Bà hiểu ý tôi đấy.
Bà phải tới đó, thế mới phải với ông ấy.
Alô?
Vâng.
Chúng tôi đang đi tàu nên có thể mất sóng,
nhưng tôi sẽ hỏi bà ấy.
Vâng.
- Đài France Inter. - Chúa ơi.
Bà phải nghe máy. Tôi rất tiếc.
Vâng.
Maria Enders đây.
Tôi biết. Cảm ơn anh.
Phần hai của Con Rắn Maloja .
Vâng, ông ấy có nhắc tới.
Ông ấy muốn tôi diễn vai Sigrid 20 năm sau.
Nhưng tôi không biết ông định thế nào.
Ông chỉ nói khái quát. Có lẽ ông đã từ bỏ nó.
Tôi có tiếc không à?
Dĩ nhiên là có.
- Bà Rosa vừa gọi. - Tôi sẽ gọi lại ngay.
Đến tối, bà ấy mới nghe máy được.
Giờ bà ấy rất bận. Bà ấy phải tới nhà xác.
Cô tìm hiểu được gì không?
À, vâng.
Wilhelm đã ở Sils Maria.
Rosa đi khám ở Basel.
Bà ấy nghĩ cả ngày ông ấy ở nhà sáng tác như mọi khi,
rồi chiều muộn đi dạo.
Nhưng khi bà ấy gọi điện và ông ấy không nghe máy,
bà ấy thấy lo nên nhờ hàng xóm kiểm tra.
Cửa khóa, đèn tắt, ông ấy không có nhà.
Họ tìm thấy ông ấy khi nào?
Chiều muộn, giữa nơi vắng vẻ.
Họ nghĩ ông ấy bị đau tim.
Thật vui khi bà tới đây.
Đẹp quá.
Chắc những người kia đi chuyến tàu sau.
Hẹn cô ở khách sạn.
Vâng.
Chúng tôi...
không biết nói gì nữa.
Tôi phải nói rằng
phản ứng đầu tiên của tôi là quay về nhà.
Tôi hiểu.
Chúng tôi cũng băn khoăn lắm.
Vẫn làm hay thôi?
Ở Thụy Sĩ này, chúng tôi không thích công khai mọi thứ.
Nhất là nỗi buồn.
Đáng nhẽ đây là một dịp vui.
Giờ nó sẽ là một buổi tưởng niệm.
Nó sẽ tạo ra những luồng dư luận chúng ta không mong muốn.
Chúng tôi sẽ cố hạn chế cánh báo chí.
Paparazzi sẽ bám sát bà ấy. Anh cũng hiểu mà?
Tôi phải suy nghĩ đã.
Mọi chuyện dồn dập quá, tôi không biết phải làm gì nữa.
Vâng, vì thế chúng tôi đã mời Henryk Wald.
Henryk Wald?
Vâng.
Ông ấy cũng rất buồn.
Nhưng ông ấy đã đồng ý bay tới đây.
Nếu bà không muốn lên nhận giải, Henryk sẽ nhận thay.
Tùy bà quyết định.
Ông ấy gắn bó với nhà hát của Wilhelm.
Phần lớn các vở kịch được viết cho ông ấy.
- Bà không thích ông ấy à? - Chúng tôi từng diễn chung hai phim.
Chúng tôi không hợp nhau lắm.
Nhưng tôi mừng là ông ấy tới.
Ông ấy và Wilhelm là bạn thân. Rosa cũng rất quý ông ấy.
Ông ấy là...
một diễn viên xuất chúng.
Vâng.
Một câu hỏi cuối cùng.
Tôi quên không bảo với bà. Tôi xin lỗi.
- Chanel. - Chanel.
Tùy viên PR của Chanel đang đợi bà ở khách sạn.
Họ muốn bà thử váy.
Bà không cần gặp họ.
Đúng vậy.
No comments yet. Be the first to leave one.