İlk 200 satır.
DỰA TRÊN MỘT CÂU CHUYỆN ĐỜI THẬT.
Quay lại.
- Còn bao lâu? - Ba mươi giây ạ.
Còn 30 giây!
Nhanh, cả nhà. 30 giây cuối rồi!
Nhớ nhé. Đi nhanh và tự tin.
- Đi thôi! - Nhanh!
Thắt lưng! Nhanh lên!
- Olga phải đi ngay ạ. - Chưa đi được. Từ từ.
Sàn diễn đang trống. Cô ấy phải đi.
- Cô ấy phải đi. Để cô ấy đi như này đi. - Xong, đi! Chạy đi!
Rosa?
Suzi, Rosa đâu?
Sắp đến cô ấy rồi.
- Zuhal, Rosa chưa xong à? Đến cô ấy rồi! - Xong rồi mà.
Thế cô ấy đâu? Tìm cô ấy mau!
Rosa.
Cô ấy biến mất rồi! Ta làm gì đây?
Để người sau đi đi, Peyami.
Mặc xác thứ tự à?
Đống quần áo này có câu chuyện, có luồng đấy, Suzi!
Tôi biết rồi, nhưng ta biết làm sao?
Peyami, anh phải quyết đi.
Cô ấy kìa.
- Rosa! Cô đi đâu đấy? - Tôi xin lỗi nhiều. Tôi vừa đi vệ sinh ạ.
THẺ VÀO
Váy cô bị sao đấy?
Peyami! Hỏng rồi!
Ta làm gì đây?
Đây là sô cuối của cô.
Tận hưởng đi, nhé?
Đi đi.
Peyami của tôi!
Cô cậu đang chán đúng không? Đi theo tôi.
Đi nhờ.
Birko.
Dẫn mấy cô cậu này đi…
Thẻ vào!
Peyami!
- Cảm ơn đã cho tôi "tàu nhanh" lần cuối. - Có gì đâu.
Chả tin nổi anh. Bao giờ anh mới lớn? Tôi làm sao đây?
Không bao giờ. Với cả, tôi chán ở đây rồi. Rủ thêm mấy người rồi đi thôi.
- Đi đâu? - Về nhà cậu. Nhà cậu chứ đâu! Đi.
Thế là ta về nhà anh hả?
Có vẻ thế rồi.
Cô cậu ngồi chơi đi.
Cảm ơn nhiều.
Ê, em gái.
Tối nay đánh cho anh sốc đi, không anh đuổi về đấy!
Chắc anh nên dừng cái món đó đi.
Chắc cậu nên kệ xác tôi
mà ra cho cô em kia đỡ thèm đi.
Cô ấy soi cậu cả tối nay rồi đấy.
- Cậu sẽ chả làm quái gì, như mọi khi. - Anh Dimitri. Tôi không muốn.
Ngồi đi.
Cậu điên rồi.
Cậu không muốn cái gì? Hả?
Tôi mệt rồi, anh Dimitri.
Có sao đâu.
Dễ mang theo, nhỉ?
Chơi chung tí thôi.
Chắc anh cũng nên thôi đi.
Peyami.
Ta nói chuyện được không?
Được, Suzan.
Suzi, mặt cô hiện lên chữ "có chuyện" kìa.
Dimitri không thích "có chuyện" đâu.
Chào nhé!
Hoan hô!
Bên Kars gọi.
Tôi không biết nói sao nữa, nhưng…
Cứ nói đi, Suzi. Sao thế?
NGƯỜI THỢ MAY
ĐẤT MẸ BIẾT ƠN NGƯỜI
Mừng con về.
- Con xin chia buồn với bà. - Ta cũng thế.
Chào mừng cậu chủ.
Tôi rất tiếc ạ.
Cảm ơn.
Phu nhân.
Ông chủ Khùng không chịu ăn hay vào nhà ạ.
Mấy năm rồi nó chưa gặp con đấy.
Nó đang ở ngoài sân sau. Ra gặp nó đi.
Peyam. Bố đây, Peyam.
- Ông chủ Khùng đến! - Ông Khùng!
Ông chủ Khùng! Kìa!
Ông Khùng!
- Kìa, bố Peyami đấy. - Em sợ ông ấy.
Đi đi.
- Peyami, bảo ông bố khùng đi đi. - Ném bóng đây.
Đấy, đồ khùng!
Bóng kìa. Bóng đâu rồi?
- Làm gì đấy? - Gì? Tao phải chiều ông bố khùng của mày?
- Bảo ai khùng? - Bố mày. Tên ông chủ Khùng mà?
Ông chủ Khùng!
- Đánh đi! - Đánh đi!
Ông chủ Khùng đến kìa.
- Chạy! - Lấy ba lô đi.
Thôi đi! Im đi! Bố không thấy bọn nó đi rồi à?
Peyam.
Ăn kẹo không?
Peyam, cưng, con đi đâu đấy? Peyam!
Ông chủ Khùng, xem ai này.
Ông chủ, nhìn kìa.
- Xem ai về kìa. Đi. - Bỏ ra. Đi đi.
Cô đi đi. Tôi muốn bố tôi.
Cậu chủ này. Cậu chủ Peyami này.
Bố về rồi à.
Peyam kìa.
Bố Peyam về.
Không. Không phải Peyam.
Bố đi rồi. Đi xa rồi.
Cậu chủ.
Đưa ông ấy cái kẹo này đi. Ông ấy sẽ bình tĩnh lại.
Ông chủ, kìa.
Peyam về.
Peyam về.
Peyam về.
Bố Peyam về!
Bố ơi.
Bố Peyam.
Bố.
Bố.
Bố Peyam.
Bố.
Đủ rồi.
Bỏ ra!
Bố Peyam!
Thôi, bỏ ra!
Ông chủ, ra xem đàn ngỗng đi.
- Véo đi. - Fadime, giữ chặt!
Bỏ ra!
Véo ông ấy đi.
Bố!
Bố Peyam sẽ ở lại. Cậu ấy không đi đâu đâu ạ.
Peyami.
Cháu cưng của ta.
Kể đi. Đừng giữ trong lòng.
Ai làm con buồn?
Chả bao giờ giải quyết được vấn đề đâu, nếu con không nói ra.
Ta nói con nghe.
Con không có thuốc chữa rồi.
Không. Đừng nói thế.
Thôi ngay nhé.
Chúa có chất lên vai bầy tôi vấn đề không thể giải quyết không, cậu chủ Peyami?
Nói đi.
Vậy ông tìm thuốc chữa cho bố con đi.
Bố đến trường.
Cả lũ bạn con trêu con.
Bọn nó thương hại con.
Bọn nó gọi con là "con ông Khùng".
Bố bọn nó là người lớn,
còn bố con là trẻ con.
Giá mà ông là bố con, ông ạ.
Đừng "giá mà".
"Giá mà" không xứng với chúng ta đâu, cậu chủ.
Đừng "giá mà".
Cái gì cũng…
là phúc lành theo cách của nó.
Vậy ông giấu bố con đi.
Giấu ông ấy đi để không ai thấy ông ấy nữa!
Hoặc cho con đi chỗ khác đi.
Cho con đến đâu đấy không ai biết con là con trai Mustafa Khùng ấy.
Ông ấy yêu con lắm đấy.
Ông ấy rất hãnh diện về con nữa.
Ông ấy chỉ buồn vì con đi vắng.
Ông ấy bảo thiếu con, biệt thự này vắng.
Giờ sẽ còn trống vắng hơn.
Chúng ta không ở lại đây được.
Chúng ta sẽ đến Istanbul với con.
Chào buổi sáng, Peyami.
Chào buổi sáng.
Bố.
Bố Peyam.
Bố Peyam!
Kìa.
Bố.
Này, con chơi xích đu này.
Mustafa sẽ đu xích đu.
Nó sẽ chơi xích đu. Này.
Tôi gọi công ty đó rồi. Nhắc họ là cần gấp. Họ đang lo rồi.
Yên tâm. Có người chăm nhanh thôi.
Trong lúc anh đi, đơn hàng giao đúng hẹn, nhưng tất nhiên phải tạm dừng thiết kế.
Sắp đến hẹn với bà Gamze rồi. Ta chưa có gì mấy cho bà ấy xem.
Để tôi xử lý.
Tôi biết đời anh mới đảo lộn.
- Nhưng anh phải kiên nhẫn. - Tôi nhớ cửa hàng rồi, Suzi. Đi.
- Chào cô ạ. - Chào Yadigar.
Mừng anh về ạ.
- Được về thật vui, Sema. Khỏe chứ? - Khỏe ạ. Anh?
- Cũng khỏe. - Cô ạ.
Sema. Đống đồ của ông Selin xong chưa?
- Rồi ạ. - Tốt lắm.
Đưa tôi tập tài liệu. Cảm ơn.
Ông Salim, anh Peyami về rồi.
- Chào ạ. - Xin chào.
Mừng anh về ạ.
Được về thật vui.
- Chào ạ. - Chào. Xong xuôi chưa?
Rồi ạ.
No comments yet. Be the first to leave one.