İlk 200 satır.
Tôi muốn làm theo kiểu công sở ấy.
- Vâng, ta làm kiểu gọn và vuông vức nhé. - Ừ.
Ông làm nghề gì ạ?
À, tôi…
Tôi từng thực hiện các thương vụ tài chính lớn.
Tôi mua lại các công ty trên sàn chứng khoán.
Nhưng 30 năm qua thì tôi sống…
Tôi sống đời trốn chạy.
- Lẩn trốn. - Lẩn trốn ạ?
Ừ, trốn Interpol rồi này nọ.
Ông ta đã trốn được 30 năm,
kẻ đứng sau vụ án tài chính vào loại lớn nhất ở Thụy Điển,
về sau được biết đến
là vụ bê bối Trustor.
Kẻ chủ mưu đứng sau vụ lừa đảo bị điều tra là một người Stockholm 33 tuổi.
Joachim Posener, nhân vật chủ chốt trong vụ việc.
Joachim Posener, kẻ bị tình nghi là chủ mưu đứng sau vụ lừa đảo.
Joachim Posener đang bị Interpol truy nã.
Người ta đồn là ông ta đã tẩu thoát cùng 100 triệu,
đã phẫu thuật thẩm mỹ
và đã sống ở khắp nơi trên thế giới.
Cảnh sát có manh mối mới về tung tích của Posener.
Có tin đồn là ở Moscow,
Tel Aviv, Rio de Janeiro…
…Barbados, Iraq, cùng nhiều nước khác đã được nhắc đến.
Người ta đã thông báo treo thưởng cho ai có tin chỉ điểm giúp bắt giữ.
Và cảnh sát đã nhận được đủ thứ thông tin.
Ví dụ như ông ta để tóc đuôi ngựa,
có bàn chân cực to,
nói giọng Scania,
uống Pepsi,
và ông ta đang sống ở căn nhà trong Big Brother .
Nhưng họ không hề tìm ra Joachim Posener.
Chuyện đã xảy ra là ông ta và bốn người khác
đã mua được công ty đầu tư Trustor,
bằng chính tiền của Trustor.
Đây là chuyện chưa từng có trong lịch sử sàn chứng khoán Thụy Điển.
Hàng trăm triệu krona trong quỹ tiền mặt của Trustor
đã được truy ra tại các tài khoản ngân hàng trên thế giới.
Vụ lừa đảo tài chính vào loại lớn nhất ở Thụy Điển tới giờ.
Nhưng chuyện đó đã xảy ra như thế nào?
Ai đã làm gì,
và những người có liên quan đã bị làm sao?
BÊN TRONG VỤ BÊ BỐI TRUSTOR
MỘT BỘ PHIM CỦA KARIN AF KLINTBERG
Khi mới bước vào thương vụ này, đâu ai có thể lường trước được
là tất cả sẽ trở nên rối ren đến thế.
"Vụ rối ren" đó đã bị điều tra nhiều năm,
và đã có những xung đột kéo dài
giữa những người có liên quan.
Để làm sáng tỏ, tôi đã liên hệ với những người dàn dựng nên
hoặc vô tình bị cuốn vào toàn bộ câu chuyện này.
Một trong số đó là cố vấn Thomas Jisander, người đỗ song song chiếc Ferrari này đây.
Giờ nhìn lại thì có thể bạn sẽ nghĩ
là lẽ ra tôi phải biết chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng tôi không biết.
Tôi đã gặp cả vị phó giám đốc điều hành, người đến giờ vẫn chưa gượng dậy nổi.
Đầu óc tôi không còn bình thường nữa. Tôi gần như không ngủ yên nổi từ năm 1997.
Và vị ký giả điều tra.
KÝ GIẢ
Tôi đã cảm giác có cái gì đấy sai sai.
Cùng viên sĩ quan đã điều tra vụ án này.
Tôi cực kỳ thất vọng khi bọn tôi không bắt được
nhân vật chủ chốt đằng sau bê bối Trustor.
Gì vậy trời…
Và cuối cùng là chuyên gia tài chính lão luyện đã cố giải quyết vụ rối ren.
Cứng rắn trong làm ăn đã đành,
nhưng đã dính đến tội phạm… thì tôi sẽ không nương tay.
Và cuối cùng là Joachim Posener,
kẻ mà cả cảnh sát Thụy Điển lẫn Interpol
đều không tìm ra nổi suốt bao năm qua.
Chưa ai từng được nghe lời kể của ông ta, cũng không biết liệu cái giá phải trả
là phải bỏ lại gia đình và con cái để sống chui lủi có đáng hay không.
Sau nhiều nỗ lực,
tôi đã có được một địa chỉ email
thuộc về Joachim Posener.
XIN LỖI VÌ LẠI PHIỀN…
QUÁ TAM BA BẬN…
Lúc tôi nhấn mạnh là tôi muốn tìm ra sự thật,
cuối cùng ông ta cũng trả lời.
HÒM THƯ
ARLANDA, NHÀ GA SỐ 5
Tôi nhận được email của bà rồi.
Tôi cũng đọc rồi.
Và, được.
Để tôi bố trí một buổi gặp,
ở đâu đó tại châu Âu.
Buổi gặp này có những điều kiện gì?
Tôi vẫn muốn có quyền được đổi ý.
Làm sao để tôi biết ông là ai lúc ta gặp nhau?
Bà sẽ nhận ra giọng này.
Và dù 30 năm đã trôi qua,
chắc trông tôi vẫn khá giống hồi xưa.
BRUSSELS
Buổi gặp đầu tiên là ở một nơi công cộng,
nơi Joachim Posener nhìn thấy được bọn tôi từ xa.
Thỏa thuận là sẽ chỉ quay ông ta từ phía sau.
Nhưng chẳng ai biết giờ ông ta trông thế nào.
Chào, tôi là Joachim đây.
Joachim Posener có rất ít ảnh được công bố.
Chiến lược có chủ đích của một người không muốn bị tìm ra.
Trong lúc trốn chạy, ông ta có phỏng vấn trên truyền hình một lần.
Nhưng vì cảnh sát đang tìm ông ta
nên ông ta không muốn để lộ mặt. Và ông ta đã nói dối từ đầu chí cuối.
Anh bị xác định là kẻ chủ mưu đứng sau thương vụ đó.
Có đúng không?
Không, chắc chắn là không.
Tôi chẳng có liên quan đến chuyện gì hết.
Tôi tham gia hồi tháng Tám.
Trước đấy thì tôi…
Hồi trước ông không muốn nói về chuyện đã xảy ra.
Sao giờ ông lại đồng ý?
Giờ thì mọi tội danh đã hết thời hiệu truy cứu rồi
nên còn lý do gì để giấu giếm nữa đâu.
Ông sẽ nói thật trong các bài phỏng vấn này à?
- Ông sẽ nói thật à? - Chắc chắn là tôi sẽ không nói dối.
Về mọi chuyện à?
Phải. Nhưng còn tùy bà có hỏi đúng câu không nữa.
Những người liên quan đều có những động cơ riêng
khi tham gia thương vụ đó.
Với tôi, mục tiêu là kiếm tiền,
rồi nhờ đó trở nên thành đạt. Tiền đem đến cho bạn một mức độ tự do nhất định,
đồng thời là thước đo cho thấy
bạn có thành đạt hay không.
Nhưng từ hồi bé, tôi vốn đã bị mê hoặc bởi những du thuyền lớn và những chiếc xe đẹp.
Xin lỗi!
- Tám mươi mét à? 80 đúng không? - Ừ!
Đời nào đây?
Tôi đã mơ là mình sẽ trở nên cực giàu.
Tôi muốn thuê được du thuyền sau một thương vụ thành công,
ngồi trên boong, tay cầm ly rượu, cảm giác mình vừa làm tốt
và kiếm được tiền.
Tôi xứng đáng được trải nghiệm giấc mơ hồi bé đó.
Giấc mơ của tôi là vào được ngành tài chính.
Tôi bị ám ảnh với việc vào ngành tài chính.
Tôi từng đi bán hệ thống ERP.
Dù làm ở đâu, tôi cũng thường là nhân viên bán hàng số một.
Nhưng tôi muốn được lên làm sếp.
Đấy là một mục tiêu hơi tham vọng quá, vì hóa ra tôi làm sếp không giỏi cho lắm.
Hồi xưa, bạn mà có du thuyền…
Bạn mà có du thuyền thì bạn sẽ có…
Nó phải dài ít nhất là 30-35 mét
thì người ta mới gọi thuyền của mình là du thuyền được.
Dài bao nhiêu đây?
Hai bảy à?
Giờ thì hơn rồi.
Tôi sẽ không gọi là du thuyền đâu nếu nó không dài ít nhất là 50 mét.
Không thì chắc chắn bạn chưa gọi nó là du thuyền được.
Đã chơi là phải chơi tất tay.
Joachim Posener thì có những động cơ khác trong thương vụ đó.
Sau buổi gặp đầu tiên giữa bọn tôi, bọn tôi đã đồng ý gặp tiếp
ở nhiều nơi khác nhau tại châu Âu.
Rồi.
Tôi đến rồi đây.
Tôi không được phép quay mặt ông ta.
Ít nhất là hồi đầu thì không.
Có một quy tắc, không được hỏi gì về gia đình ông ta.
Về sau tôi sẽ lách nhẹ quy tắc đó.
Tôi vẫn làm chủ từng tiểu tiết trong đời mình.
Đấy trở thành thói quen
khi bạn sống cuộc đời trốn chạy.
Nếu muốn sống như vậy thành công thì bạn phải mờ nhạt,
không thú vị và vô hình,
chìm vào giữa đám đông…
tuyệt đối không để bị chú ý.
Hồi tôi đang bị truy nã,
tôi sống gần như một đặc vụ ngầm.
Tôi hy sinh gia đình mình và đời mình
để được tự do.
Không phải vì tiền.
Ba mươi năm qua, ông có về Thụy Điển không?
Chưa lần nào.
Sao ông lại không về?
Tôi không chịu nổi
cảnh phải thụ án tù tối đa lần nữa.
Cố lắm tôi mới trụ qua nổi án tù trước đó.
"Án tù trước đó" là đang nói đến án tù
mà Joachim Posener phải chịu trước vụ Trustor.
Cuối những năm 1980, đợt thị trường tài chính đang bùng nổ,
Joachim Posener, 22 tuổi,
đã bắt đầu giao dịch cổ phiếu và quyền chọn.
Ông ta cung cấp các giải pháp thuế sáng tạo.
Lúc đầu, việc làm ăn diễn ra rất thuận lợi
và số tiền hàng triệu đổ về.
Tôi muốn được nể trong ngành, dù tôi không thật sự thuộc về giới đó.
Tôi còn trẻ và muốn được là một phần của giới tinh hoa tài chính.
Tôi muốn có tất cả thật nhanh.
Tôi đã đi đường tắt. Tôi không có thời gian đi đường dài.
Tôi còn chưa tốt nghiệp trường luật.
Tôi sợ sẽ phải sống một cuộc đời không được ai biết đến,
không để lại được dấu ấn gì.
Điều đó khiến tôi muốn làm được nhiều việc to lớn hơn,
để bằng cách nào đó đánh dấu sự tồn tại của tôi
trên cõi đời này.
Joachim Posener cùng một người bạn lập ra công ty đầu tư Thul,
có văn phòng ở những địa điểm sang trọng
tại Stockholm và Copenhagen.
Vấn đề duy nhất là họ chưa có tiền để làm ăn.
Năm 1991 xảy ra một cuộc khủng hoảng tài chính khiến bạn không vay được tiền.
Nhưng tôi đã nghĩ ra một cách
No comments yet. Be the first to leave one.