İlk 200 satır.
Bitvn Subbing Team - 04/2008 __Namwest__
Tớ tên là Daphne Reynolds, tớ được sinh ra ở New York.
Tớ sống với mẹ tớ tại lầu 5 của một căn nhà trong ChinaTown.
Ở đó chỉ có 2 người, đó là tớ và mẹ tớ, Libby.
Nhưng mỗi khi tới sinh nhật tớ Tớ đều ước ...
Hãy ước đi con !
là có thêm một người nữa...
và mỗi năm, khi mà ông ấy không tới...
...tớ lại bắt mẹ kể một câu truyện cổ tích.
Con không nghe hoài mà không thấy chán sao? Được rồi.
Ngày xửa ngày xưa...
...Có một ca sĩ trẻ lại rất dễ thương tên là Libby...
...một ngày nọ cô ấy quyết định chu du khắp thế giới.
và một định mệnh đã chờ cô ấy tại một sa mạc ở Ma-rốc...
... Định mệnh đó tên là Henry.
Họ cảm thấy tình yêu thật điên rồ, cuồng nhiệt và .. tuyệt vọng...
... rồi họ cưới nhau dưới sự chủ hôn của Già làng Bedourin.
Henry đưa cô ấy về Anh quốc để ra mắt gia đình và tổ chức đám cưới chính thức.
Nhưng số phận thật trớ trêu.
Cô ấy không phải là mẫu người mà họ mong đợi.
Nhưng khi mà cha của Henry qua đời ...
...Libby biết rằng Henry đang gặp rất nhiều áp lực khi trở thành người kế tục...
... dòng họ Dashwood...
...còn Libby thì không được xem là một quý bà.
Henry sẽ hiểu thôi. Nếu cô còn yêu anh ấy, thì cô nên đi đi.
Tôi nghĩ là anh nên xem cái này.
Ai thế nhỉ ...
Mặc dù rất đau khổ, nhưng cô ấy biết rằng cô ấy phải rời xa anh.
Vài tháng sau, định mệnh lại tặng cho cô ấy một món quà tuyệt vời khác :
Một bé gái xinh xắn tên là Daphne.
Ngủ ngon nhé, con yêu.
- Love you. - Love you.
Mẹ không tin là con đã 15 tuổi rồi đâu.
Ngủ ngon nhé, Henry.
Sinh nhật 17 của tớ, tớ và mẹ tớ vẫn phải làm việc.
Nhưng đây chính là nơi câu chuyện của tớ bắt đầu.
Cô đem tới gì thế ?
một buổi trình diễn dưới nước toàn là rock n roll đấy...
... và một bé giúp việc tới trễ nữa.
Xin lỗi.
Người quen àh ?
- Tôi đậu xe được chứ ? - Yeah, đằng kia kìa.
Sao lại thế cơ chứ ? Hôm nay là đám cưới mà! Anh ấy biến đâu mất rồi?
Sao bố biết được ? Chỉ 20 phút và nó biến mất.
Hey, cô làm gì vậy?
Xin lỗi cho cháu mượn chút, thxxx.
cám ơn.
Coi nào, ông phải dậy thôi.
Cứu con, má ơi !
- Lạnh quá, ai lấy ra hộ với ! - Hét đi nào!
Coi nào !
- Ông dùng xong chưa ạ? - Oh, cám ơn.
Daphne ?
- Noelle! - Cậu làm gì ở đây vậy ?
Tớ đang dọn món gà .
Trời ạ, vui thật đấy !
Đoán thử xem ? Tớ cho cả Jenkins và Taylor ăn quả lừa rồi đi với Duke.
- Còn cậu thì sao rồi? - Bánh ngọt, món tráng miệng đấy.
- Không, ý tớ là cậu học ở đâu ? - Đại học Biết-Chết-Liền.
Nó ở Ohio hả ?
Yeah.
Biết-Chết-Liền, Ohio.
Àh, tớ phải làm việc đây. Gửi lời chào tới Jenkins nhé, Taylors nữa.
- Nhưng -- - Đã tới lúc nhường sân khấu lại cho...
... cô dâu và cha cô ấy .. cho một điệu nhảy đặc biệt.
-Mẹ biết rồi, mẹ đã thấy ánh mắt .... - Con không muốn nói về chuyện đó.
Mẹ àh, mỗi khi biểu diễn ở đám cưới, con đều thấy nhiều người cha nhảy cùng con gái mình.
Con chỉ --
Con nghĩ là con sẽ không bao giờ được như vậy
Con biết là mẹ nghĩ rằng không cho con gặp ông ấy là đúng--
Mẹ chỉ muốn con đừng lặp lại vết xe đổ của mẹ thôi.
Nhưng mẹ đã bỏ rơi bố mà ?
Nó không giống như là việc ông ấy nhảy lên máy bay rồi bay tới chỗ mẹ đâu.
Bố sẽ làm thế nếu bố biết có con.
- Không đơn giản vậy đâu con. - Mẹ không hiểu gì sao ?
Con cảm thấy như con mất đi một nửa gia đình vậy.
Nếu như không có bố, thì thì làm sao con biết con là ai được ?
Daph.
Tìm hiểu về một người chỉ vì họ cho chúng ta một chút DNA không phải là giải pháp tốt đâu.
Con chỉ cần lo cho mình là được rồi.
Coi nào, gom đồ ăn về về đi con. Món bánh Ý trông ngon lắm.
Mẹ yêu con nhiều như món cá ngừ vậy.
Con cũng yêu mẹ như kẹo M&M vậy.
Taxi!
- Tới đâu thưa cô? -JFK, Virgin AtIantic.
Chuyện nhỏ.
Con nghĩ là con sẽ tìm được câu trả lời trước khi vào đại học...
...con sẽ tìm con sẽ làm được gì trong đời.
Nhưng hơn hết, Con luôn nghĩ việc ...
...quan trọng nhất đối với con trên đời này là tìm thấy ông ấy...
... tìm cha con.
Mẹ ơi, mẹ luôn nói rằng con muốn làm gì cũng được...
... nhưng mẹ đã làm quá nhiều con con rồi.
Giờ thì tới lượt con.
- Cho cháu mượn chút được không ạ ? - Ừ.
Khách sạn Great Britain Grand đây ư?
Anh hát hay quá.
-Cám ơn. -Có phải nó là Gibson J200 không?
Yeah.
-Cô là nhạc công àh? -Không, nhưng trong nhà tôi có một người.
là mẹ tôi.
Cô đặt phòng chứ ?
- Hôm nay làm việc àh ? - Yeah, Làm chứ.
Làm nghệ sĩ cũng phải mưu sinh chứ.
Hey, Ian, chụp lấy ! !
Coi nào, tôi sẽ dẫn cô đi xem 1 vòng.
Nhà bếp thì ở kia.
Các phòng bình thường thì ở đăng sau.
àh còn nữa, mấy con chó ở đây thích gặm xương lắm,
Điện thoại thì bị cắt.
Không có thang máy.
Rãnh quá Loo.
Lou là ai thế ?
Chúng ta nói sau nhé.
Henry Dashwood đã tuyên bố...
...anh ấy đã bỏ ngôi vị kế thừa trong nhà...
... để tranh cử vào quốc hội.
Không lẽ chỉ vì tôi sinh ra trong này là tôi có thể phán quyết mọi thứ sao?
- Tôi chỉ muốn... - Bố ơi !
...nắm giữ chính quyền khi mà mọi người bầu cho tôi. Vì thế, tôi quyết định tranh cử.
Cám ơn các bạn.
Ông chủ Dashwood, người sẽ cưới Glynnis Payne vào mùa hè này...
...sẽ phải nhận nuôi đứa bé của cô ấy, Clarissa Payne.
Điều này đã tạo lên một làn sóng phẫn nộ trong Quốc hội.
Ông ấy giờ như là một thế lực chính trị rất đáng gờm.
Thật ra thì, khi cậu đề xuất được từ bỏ chức vụ của cậu trong Hoàng Tộc...
...tôi đã tưởng cậu dở hơi. Nhưng, đây quả thực là một quả bom tấn về chính trị đấy.
Tôi đã nghĩ là chúng ta phải làm những điều đúng đắn.
Chỉ cần thế thôi thì chúng ta sẽ chiến thắng.
Đợt bỏ phiếu vừa rồi, chúng ta đã đạt được 60%. Tất cả là nhờ vào cậu đấy, Henry.
Cậu đang làm thay đổi hình tượng về cái Đảng mà cha cậu yêu mến đấy.
Cha cậu chắc sẽ tự hào lắm. Cậu trẻ trung, mạnh mẽ, duy tâm...
...danh tiếng không chê vào đâu được....
Và một vị hôn thê tuyệt vời, với mối quan hệ rộng rãi.
Xin lỗi vì hơi đường đột, nhưng tôi sợ anh ấy sẽ trễ mất bài phát biểu ở sân Oxfam.
- Oh, quên mất, bài phát biểu.. - Túi bên phải, anh yêu.
Thỉnh thoảng lại thế đấy.
Nào các quý ngài, có vẻ đủ rồi. Cám ơn.
2 người vui vẻ nhé.
Chàng trai của chúng ta sẽ làm gì đây ?
Nếu cậu ấy không bị chi phối nhiều, thì cậu ấy sẽ trở thành thủ tướng.
Tuyệt vời.
Iean, tớ cũng không biết làm cách nào nữa.
Daphne, ông ấy là cha bạn mà.
Bạn đã bay nửa vòng trái đất để gặp ông ấy. Giờ bạn muốn quay lại sao.
Nhưng ông ấy đã có gia đình rồi, tớ chỉ....
Họ trông rất lịch sự và hạnh phúc. Giống như là....
Liệu ông ấy có cần gì ở tớ nữa ?
- Ờ thì, cứ thử lỳ ra xem. - Luyên thuyên.
Không đơn giản như tớ nghĩ.
Chắc là tớ nên trở về, không nên phá rối cuộc đời của ông ấy.
Tôi giúp gì được không, thưa cô ?
Thật ra khì không.
Cám ơn.
Hoàn hảo, quá hoàn hảo. Cám ơn rất nhiều. Ciao.
Con quên mất buổi nói chuyện ở với quý vô Wrightwood rồi đấy con yêu.
Cô ấy tài trợ cho chúng ta bộ Hàng rào ở Ascot, chúng ta phải tới đó.
Con nghĩ là việc cưới chú Henry rồi thì chúng ta sẽ không phải mệt mỏi nữa chứ.
Mẹ sẽ không cưới trong vòng 5 tuần.
Sau đó thì chúng ta sẽ được nổi tiếng.
Hãy nhìn xem Olivia Dixon đã như thế nào khi cô ấy tới Trung Quốc.
- Olivia Dixon là ai ? - Thế đấy.
- Mẹ nhìn kìa ? - Gì cơ ?
Có con chim mập té khỏi hàng rào.
Con không bị ảo giáo chứ ?
Mấy quả trứng này chắc từ thời tiền sử.
Khi mẹ có chức rồi, mẹ sẽ đuổi hết mấy ông già này đi.
Chà, ông cũng tìm đường rút lui đi. Mẹ tôi khó tính lắm.
Có ai thấy mấy cái kéo tỉa cây không?
Già quá nên quên mất là để ở đâu rồi.
Chào buổi sáng thưa mẹ.
Mọi người ngủ ngon chứ ?
Có vẻ như không ngon lắm.
Có ai đó ở ngoài cửa sổ. Không phải ảo giác đâu.
Chắc lại mấy tên quá khích đó mà.
Percy, gọi cảnh sát đi. Đây không phải là chỗ để tham quan đâu!
- Cô nghĩ là cô đang ở đâu thế ? - Ông là ..!
Tại sao cô phải theo dõi chúng tôi cơ chứ?
- Ông nghĩ sai rồi. - Nói chuyện với cảnh sát nhé.
Vụ này sẽ nổi tiếng vì họ thuê được một kẻ theo dõi trẻ cực kỳ.
Ngồi xuống và nói cho tôi biết ai gửi cô tới đây ? Tờ the Sun? hay là Daily Star?
Ôi trời, cô chắc chưa tới 17 nữa.
Thôi, chụp hình nhanh rồi đi đi.
- Con đã có hình của ông rồi. - Chuyện gì vậy?
- Cô nhặt nó ở đâu thế? - Là Libby.
- Cái cô ca sĩ mà anh nói gặp trên lưng lạc đà á ? - Tại sao Libby lại đưa cho cô?
Vì cô ấy nghĩ là con muốn biết mặt của cha mình.
Con là Daphne Reynolds. Con gái của Libby.
Theo đó thì...
...Con cũng là con của bố.
Ôh, choáng !
Có vẻ như chú có 1 khoảng thời gian tuyệt vời ở Ma rốc nhỉ
Tôi không--
Không, không thể thế được.
- Chắc là nhầm lẫn thôi. - Chính xác, là nhầm lẫn thôi.
Cái này chẳng chứng minh được điều gì cả.
Libby chắc là đã viết nó cho người mà cô ấy luôn nghĩ tới.
Bố là người mà mẹ luôn nghĩ tới.
Em nói chuyện riêng với anh 1 chút nhé?
Henry ?
No comments yet. Be the first to leave one.