İlk 200 satır.
Ông trùm mới, anh Tân đã đến Ma Cao vào những năm 40 để làm giàu.
Sau những thử thách và khổ cực,
cuối cùng anh ấy đã ký thỏa thuận với chính phủ vào những năm 60...
và lấy được giấy phép kinh doanh sòng bạc.
Dù sòng bạc mới Tân Viên bị đàn áp bởi băng nhóm của Vương Xương,
anh Tân, bạn đồng hành Quỷ Vương và Quách Anh Nam đã vượt qua mọi sự cản trở,
rồi việc kinh doanh sòng bạc thành công.
Anh Tân cuối cùng đã trở thành ông trùm sòng bạc.
Về người yêu cũ của anh, cô ấy đã cùng con trai mình đến một nơi xa xôi.
Vào năm 1970, Khách sạn Lisboa đã mở cửa kinh doanh...
cũng trong năm đó, sòng bạc được mở ra.
Tân trở thành Chủ tịch Công ty kinh doanh du lịch và giải trí Ma Cao...
và ông Nhiếp trở thành Giám đốc điều hành và Tổng giám đốc.
Hai người đã tranh cãi vì bất đồng quan điểm...
và sự bế tắc của họ đã trở nên tồi tệ.
Thầy Hà.
Phong thủy của Lisboa thật sự nguy hiểm chết người sao?
Phải.
Nó được thiết kế theo kiểu mà phía bên ngoài giống như cái lồng chim.
Một khi con bạc bước vào,
người ở trong đó giống như những con chim trong lồng bay lòng vòng.
Họ không biết liệu mình có bị lột da sống không.
Lối ra vào còn chết người hơn. Nó được biết đến như "con dơi hút tiền".
Không phải trông nó giống con dơi lộn ngược sao?
Không chỉ có vậy. Nó còn là con dơi hút máu.
Đèn nê-ông đỏ bật sáng suốt 24 giờ, chúng như móng vuốt của con dơi.
Một khi vào trong, các anh sẽ bị bắt lấy,
rồi không thể bỏ đi cho đến lúc bị hút sạch tiền.
Đây là cái búa bay tám góc.
Người hay động vật trong vòng 150 mét sẽ bị búa đập.
Họ sẽ vào đó trong khi đang mê muội và cống nạp tiền bạc.
Đỉnh của đại sảnh được trang trí bằng các con tàu cướp biển.
Người phương Tây đã làm giàu trên biển.
Thật ra, họ cướp đoạt từ những chỗ kém phát triển.
Ngay cả trước khi các anh bước vào sòng bạc, cướp biển đã cướp của các anh rồi.
Đáng sợ, phải không?
Vậy thì đừng đi vào lối này.
- Cái này còn tồi tệ hơn. - Vì sao?
Có hai cửa ở đây, một cửa là lối ra, một cửa là lối vào và không thể bị lẫn lộn.
- Vậy chúng ta nên làm gì? - Đó là cánh cửa tử thần.
Nếu đi vào từ đó, người ta sẽ mất tất cả.
Con bạc vội vã vào trong và họ bị sòng bạc vét sạch tiền.
Vậy chúng ta nên đi vào từ đâu?
Lối này.
Đây là kẽ hở duy nhất, cách duy nhất các anh có thể ra ngoài mà không bị thua cược.
Do đó tất cả các nhân viên sẽ ra vào từ đây.
Chúng ta sẽ canh đến đúng thời điểm và cơ hội tốt.
Bắt đầu tấn công trước nửa đêm và các anh chắc chắn sẽ thắng.
Các anh có giữ ba tấm bùa mà tôi đưa cho không?
Có...
- Có quan hệ gì với phụ nữ không? - Không chạm vào người nào một tuần nay rồi.
Giẫm lên bảy ngôi sao với biểu tượng của sự giàu có, tấn công nào.
Đợi đã, thần Tài đang ở phía Nam.
Là vị trí đó.
Nhưng chúng ta đến đây để kiếm món hời.
Thần May Mắn đang ở vị trí này.
Hôm nay chúng ta chắc chắn sẽ thắng.
Bốn.
Tôi đã nói với anh chúng ta chắc chắn sẽ thắng. Mười bốn ván liên tiếp rồi.
Nhưng thời gian đã hết, rút lui thôi.
Tiền trà đây.
Sao thế thầy?
Không may là hôm nay da mặt của ông ấy rất xấu.
- Thật à? - Hãy quay lại và đánh bạc lần nữa.
Ý hay đó.
Này, những người đó đã thắng rất nhiều.
Ông Nhiếp, ai sẽ đến đây chơi nếu không ai thắng chứ?
Cậu có biết người hói đầu đeo kính mắt...
là thầy phong thủy nổi tiếng ở Đông Nam Á không?
Những người Thái đó đã mời ông ấy qua đây để phá vỡ thiết kế phong thủy của chúng ta.
Kiến trúc sư của chúng ta là người ngoại quốc,
làm sao ông ấy biết về phong thủy chứ?
Ai biết được cậu lại cho ai đó dạy ông ấy một cách kín đáo?
Ông Nhiếp, nếu người ta có thể thắng chỉ vì biết phong thủy,
chúng ta đã phá sản lâu rồi.
Nhưng thật sự họ đang thắng.
Tôi đã xem họ chơi trong hai giờ rồi.
Họ chắc chắn sẽ thua hết tiền họ đã thắng.
Vị trí tài lộc đang ở đây. Giờ tôi đang đứng ngay trên đó.
- Để tôi thử... - Không, để tôi làm việc này.
Ông thua rồi. Ông đã thua nốt hai đô cuối cùng của chúng tôi. Đánh ông ta.
A Tân, sao cậu biết họ sẽ thua đến đồng xu cuối cùng?
Họ đã đánh cược suốt sáu giờ và không nhìn đồng hồ một lần nào.
Đây là mấy tên khốn sa đọa mà mấy tên khốn sa đọa thì chắc chắn sẽ thua.
Đó là lý do tôi luôn nói với người khác không có việc chắc chắn thắng trong đánh bạc.
Anh Hạ.
Sao thế?
Ai đó từ đài truyền hình muốn phỏng vấn anh.
Bộ phận PR đã đồng ý.
Sao nhân viên PR lại đồng ý phỏng vấn một cách bừa bãi thế?
Người ta có thể nghĩ tôi thích khoe khoang.
- Đó là đàn ông hay phụ nữ? - Một quý cô tên là Địch Vân, cô ấy rất đẹp.
- Dẫn cô ấy vào đây. - Vâng.
Cô Địch phải không? Xin hãy chờ ở đây. Anh Hạ chưa bảo cô vào trong.
Thật kiêu ngạo, anh ta nghĩ mình là ai?
Tôi xin lỗi, đây là khu vực cấm hút thuốc.
Quá nhiều quy định, có lẽ nên mở trường học thay bằng sòng bạc.
Là cô Địch Vân phải không?
- Anh Hạ bảo cô vào trong. - Vâng.
Mời ngồi.
- Hãy ghi lại tất cả những lời tôi nói. - Được.
Anh Hạ, tôi đại diện cho đài truyền hình đến đây ngày hôm nay,
chúng tôi muốn làm một chương trình đặc biệt về anh.
Và...
chúng tôi sẽ tổ chức một sự kiện chạy bộ từ thiện vào tháng tới.
Chúng tôi hi vọng anh có thể tham gia và trở thành đội trưởng của một đội.
Anh Hạ, tôi xin lỗi. Ông Nhiếp có việc gấp.
Tôi xin lỗi.
Sao thế?
Alo?
A Tân, Ngưu Bích và Hàn Biểu, hai kẻ cho vay nặng lãi muốn gây rắc rối ở đây.
- Cậu nên quay lại ngay lập tức. - Vì sao?
Vì khu vực ở Bất Diệp Thiên.
Ngưu Bích nói đó là của cậu ta và Hàn Biểu không thấy thuyết phục.
- Ông có thể giải quyết họ không? - Cậu muốn tôi làm gì?
Cậu là Giám đốc điều hành của công ty. Cậu nên nhanh chóng quay lại giải quyết.
Tôi có việc phải giải quyết, bảo cô ấy để lại số điện thoại.
Tôi xin lỗi, cô Địch Vân. Anh Hạ phải nhanh chóng đến Ma Cao vì có việc gấp.
Chúng tôi sẽ sắp xếp phỏng vấn vào lúc khác.
- Tôi chỉ cần mười phút thôi. - Tôi xin lỗi.
- Vậy để tôi trực tiếp nói chuyện với anh Hạ. - Anh ấy đi rồi.
Thế này thật bất lịch sự.
Anh Hạ sẽ xin lỗi cô vào lúc khác.
Được rồi, mình sẽ không từ bỏ đâu. Hôm nay mình phải phỏng vấn.
- Anh Hạ. - Tình hình thế nào?
Ngưu Bích và Hàn Biểu ở trên đó. Họ muốn đợi anh quay lại giải quyết.
Những kẻ cho vay nặng lãi ngày càng ngang ngược.
Họ nghĩ Hội Tam Hoàng là tối cao.
Sòng bạc có thể tồn tại mà không cần họ sao?
Nó giống như mối quan hệ giữa gà và trứng,
nơi nào có gà thì có trứng và ngược lại.
Đi thôi.
Anh Hạ, tôi có việc cần bàn bạc với anh.
Giờ tôi không có thời gian, lát nữa đi.
- Nó rất gấp. - Không cần vội vã thế.
A Bích, đi mà kiếm một cô gái Thái. Cãi nhau ầm ĩ vì cái gì chứ!
Lo chuyện của anh đi.
Tôi có thể làm việc mình thích, không phải việc của anh.
Đồ khốn kiếp.
Được rồi, các cậu đã đồng ý sẽ không cãi vã trước khi A Tân quay lại.
Các cậu phải coi trọng lời nói của mình chứ.
Ông Nhiếp, chẳng may Hạ Tân không quay lại trong một năm,
nghĩa là tôi không thể đánh tên khốn này trong một năm à?
Phải đấy, anh Tân quá xảo quyệt, ai biết anh ta sẽ dùng thủ đoạn gì.
Tôi dùng thủ đoạn gì nào?
Cậu quay lại rồi.
Cậu định làm gì?
Đừng lo.
Anh Tân, thật tốt vì anh ở đây.
Ban đầu, chúng tôi là những người duy nhất cho vay nặng lãi.
Nhưng kể từ khi anh ta đến, anh ta đã dùng những cách hèn hạ để giành việc của tôi.
Chúng tôi đến đây đầu tiên.
Người của tôi nói nếu phá sản, chúng tôi có thể giết tên khốn này.
Anh nên suy nghĩ cho kỹ, đồ khốn kiếp.
Anh nghĩ việc này dựa trên cơ sở ai đến trước thì được à?
Nếu thế, đáng lẽ anh Tân nên bảo ông Phó phụ trách chỗ này.
Đây là xã hội nơi quyền lực mới là quan trọng nhất. Giết anh ta.
Cậu đến quá muộn.
Cậu đến đây muộn, đáng lẽ tôi nên tự giải quyết việc này.
Tôi đã nói không sao mà.
Thật sao? Tôi sẽ đánh giày cho cậu nếu là thật.
Anh Tân, anh nghĩ chúng tôi sẽ sợ anh khi anh rút súng ra à?
Anh chỉ có một khẩu súng với 12 viên đạn trong đó.
Chúng tôi có 20 người ở đây, anh có thể giết hết chúng tôi à?
Tôi biết.
- Tôi chỉ cần giết hai kẻ cầm đầu thôi. - Anh muốn gì?
Tôi chỉ muốn các cậu dừng lại ba phút.
Ngưu Bích, Hàn Biểu, tôi muốn nói chuyện với hai cậu, vào trong đi.
Anh Tân, anh nói gì cũng không có tác dụng đâu.
Trận đánh này không thể tránh được, không cần nói nhiều.
Phải rồi, anh còn không đánh anh ta, chúng tôi đã đủ mất mặt rồi.
Sau này làm sao chúng tôi tồn tại được chứ?
Nói hay lắm, tôi đồng ý rằng hai người phải đánh nhau.
Nhưng là người cầm đầu, hai cậu phải đảm bảo người của mình không bị thương.
Tôi có hai con dao ở đây.
Tôi sẽ để người chiến thắng quản lý việc cho vay.
Không cần bảo người của các cậu đánh nhau suốt. Các cậu đánh hay không đây?
Gì cơ? Anh bảo chúng tôi tự đánh nhau.
- Nào, đến đây. - Tôi sẽ giết anh, đồ khốn.
- Thử đi nếu anh có gan làm. - Đánh đi!
Tôi thắng rồi.
Anh đánh thật à, đồ khốn? Tôi sẽ giết anh.
Đồ khốn, anh đang đánh thật đấy. Tôi chảy máu rồi.
Các cậu luôn khoe khoang, nhưng khi đánh nhau thật, các cậu là những kẻ hèn nhát.
Các cậu vẫn muốn đánh nhau à?
Để tôi gợi ý thế này.
Tôi sẽ giết cả hai cậu và để người khác quản lý công việc đó, được không?
Anh Tân, chỉ là hiểu lầm nhỏ thôi, chúng tôi có thể giải quyết.
- Chúng tôi là bạn bè. - Chúng tôi có thể giải quyết nó.
Chúng tôi không muốn đẩy anh vào tình thế khó khăn.
Phải đấy... Anh Tân, đúng rồi.
Đây là 200 nghìn đô, 100 nghìn phí y tế cho anh em mỗi bên.
Anh Tân, anh thật tốt với chúng tôi, sao chúng tôi có thể lấy tiền của anh được?
Tôi không đồng ý với anh. Anh Tân đã có ý tốt.
Nếu tôi không nhận nó, nghĩa là tôi không hề chân thành.
Anh Tân, tôi sẽ nhận nó để bày tỏ thiện chí.
Ban đầu, tôi đã nói không nên lấy gì nhưng để giúp anh làm từ thiện,
tôi nên nhận tiền rồi đưa cho họ.
Đúng rồi, hãy rõ ràng về mọi thứ.
Hãy giả vờ như không có việc gì xảy ra ngày hôm nay.
No comments yet. Be the first to leave one.