İlk 200 satır.
Mọi người đã có tiền hết chưa chúng ta còn ít thời gian lắm đó.
Được rồi, cười lên nào!
Cười đi!
Cười nào!
Glen, cậu nên cởi bỏ cái áo đó ra đi.
Tại sao?
Đôi tay của cậu, cậu muốn khoe ra à?
Ừ, này anh bạn, cậu có chứng minh giả à.
Nên cậu mặc cái áo trông như mấy đứa học cấp 3 vậy.
Thì sao?
Được rồi, sao cũng được tớ sẽ sữa nó sau.
Hãy làm theo ý cậu.
Cười lên nào chú mèo con xinh xắn.
- B! - Ồ chào Schrader.
Cậu làm quái gì ở đây vậy?
Thư giãn thôi.
Cậu mất đi 5% lòng nhân hậu của mình.
Ừ, tớ quên nói với cậu, tớ đã mượn chìa khoá của cậu đó.
Cậu đã mượn chìa khoá của tớ? Thôi nào.
À, tớ cần dùng mà Ow.
Chúng ta đang cung cấp một dịch vụ quan trọng cho giới trẻ Mỹ.
- Chúng ta tiếp tục nào? - Không khoan đã.
Chúng ta đang góp phần vào sự phạm pháp của giới trẻ đó B.
Cậu biết chuyện gì sẽ xảy ra với tớ nếu tớ bị bắt không?
Mỗi ngày sau giờ học.
Phó hiệu trưởng Matthews sẽ đến đây.
Ông mang theo một quyển tạp chí phụ nữ.
Và ăn bắp ngô.
- Cậu nói thật chứ? - Ừ.
Rắc rối rồi.
Vậy chúng ta vẫn có thời gian nghỉ ngơi sau giờ học phải không?
Vậy, chúng ta nhanh lấy đồ và ra khỏi đây thôi.
Đi thôi nào!
Mẹ kiếp!
Gaines! Gaines! Gaines!
Được rồi, tốt lắm.
Ah, thầy hiệu phó, !
Rất vui khi thầy tham gia với chúng em!
Chuyện này là thế nào hả?
Cậu lạc bộ Glee đang thực hành thôi thưa thầy.
Chúng em đang chuẩn bị cho ngày liệt sĩ. Đó là một ngày trọng đại với chúng em.
Chúng ta không có cậu lạc bộ Glee.
Chưa, chúng ta chưa có thưa thầy.
Nhưng khi ở lớp sắp tốt nghiệp chúng em muốn để lại kỷ niệm.
Một điều gì đó để những học sinh sau nhớ đến.
Để nghĩ ra những sáng kiến hơn là mất thời gian của chúng.
Em không biết những phụ nữ ở trong tạp chí có làm mất đi vẻ đẹp của họ không.
Ý em là, em đã đọc một bài báo.
Về những chuyện đó.
Và những bài báo đó... Nói cậu là đồ hư hỏng.
Một cách tự nhiên , chuyện đó sẽ đủ thôi.
Em phải cắt vài cân.
- Và em không thể mở... - Thôi đi!
- Dù sao thì... - Thôi đi!
Em chỉ muốn nói vậy thôi.
Cảm ơn chúa là em đang tốt nghiệp.
- Tớ là thế hệ thứ 4 nhà Schrader... - Xin lỗi.
- Học ở trường Harmon ? - Ừ.
Tớ không thể làm bất cứ gì.
Cậu biết đó giống như là tớ không biết là đang phá vỡ một sự đồng nhất.
Nhìn cậu kìa, cậu có thể dừng lại sao? thư giãn đi.
Tất cả chúng ta sẽ vào đại học?
- Điều này được một gã thi hỏng nói... - Chào B.
Qua 7 trường học.
Này tớ đang làm một vở kịch gây cảm động đó.
Tớ cảm thấy hài lòng về điểm 8 !
Tớ đậu rồi, đậu rồi! Tớ vào được trường Princeton!
Tuyệt vời!
Này tớ nghĩ thằng đó đã vào được trường Princeton.
Ồ điều gì làm cậu nói vậy?
Tớ không biết.
Bartleby!Này.
- Chào cô khoẻ không Monica? - Chào anh khoẻ không?
Khoẻ lắm, cô biết Schrader chứ ?
- Không tôi không nghĩ vậy, Ồ! - Đúng rồi, chúng ta...
Tôi nghĩ... Chúng ta học một lớp chung.
Ồ đúng rồi.
Đầu tôi luôn bị nhức. Tôi hay ngồi phía sau cô.
Vâng xin lỗi, tôi không nhớ cô.
- Xin lỗi. - Không sao.
Um, tôi muốn hỏi anh chút chuyện.
Được thôi.
Um tôi biết là đã trễ lắm rồi.
Nhưng, um, phút cuối.
- Dạ hội sẽ diễn ra sớm anh biết chứ? - Ừ tôi biết.
Tôi có một bữa tiệc ở nhà lúc sớm hơn.
- Thật kinh khủng! - Nên tôi muốn.
Nếu anh có thể, um... Nếu anh có thể, um...
- Tôi rất sẵn lòng. -... Cắt bãi cỏ ở nhà tôi.
- Cắt cỏ hả? - Ừ.
- Ồ - Tôi xin lỗi.
Tôi thật sự rất ngại, nhưng anh biết đó.
Máy cắt cỏ nhà tôi đã bị hư và mẹ tôi thì không chịu mua cái khác.
Tuyệt!
- Tôi... ừ, tôi sẽ nói với mẹ cô là tôi rất thích cắt cỏ... - Thật không?
Tất nhiên rồi.
- Cảm ơn anh nhiều. - Ừ không sao.
- Cảm ơn - Này, Monica! đi thôi!
Xin lỗi tôi phải đi rồi.
- Cảm ơn anh lần nữa nhé. - Ừ không sao.
Anh thật dễ thương Ồ, rất vui được gặp anh.
Rất vui được gặp cô, tạm biệt.
Được rồi... Cô nhanh lên đi.
- Vâng, tạm biệt - Tạm biệt Monica.
Em xin lỗi đã để anh chờ.
Hoyt Ambrose. Hoyt!
- Hoyt Ambrose. Gã đó có gì mà tớ không có chứ?
Tớ chỉ cần có một chiếc xe.
Và một phong cách cổ điển.
Tôi rất tiếc...
Anh không thể tin anh không thể vào trường công lập.
Anh không chú tâm cao với chuyện đó.
Đó là sự rút lui của anh!
Là một trường học an toàn , dự phòng an toàn của anh!
Có lẽ anh quá bình thường.
Này hết giờ rồi.
Quá bình thường hả?
Được rồi, xin lỗi nhé Lizziie.
Hãy nhớ em đang nói chuyện với ai đây.
Anh không phải đi học lớp thể hình cả năm trời.
Vì anh bị dị ứng với mồ hôi.
Giấy bác sĩ của anh đã nói anh là người của đêm tối.
Anh đã học ở trong những giấc mơ?
Anh đã đi học, còn Frank Daley, đã bị đá ra khỏi đó 2 năm.
Vì hắn đã quấy rối tình dục với anh.
Anh nói là anh cảm thấy điều gì đó.
Ý anh là, một thiên tài bẩm sinh.
Có lẽ nếu anh không viết bài luận nói về tôi không có manh mối.
À, sự thật là vậy, em biết gì không?
Anh không có manh mối gì về việc anh muốn làm cho cuộc sống sau này của anh.
Mẹ và bố sẽ giết anh.
Một lời hứa bé nhỏ.
- Họ sẽ không giết anh. - Ừ.
Anh chỉ hơi bối rối về chuyện này.
Và đặt việc đó trong những điều kiện thì họ sẽ hiểu.
Bố không hiểu.
Mẹ cũng không hiểu.
Được rồi, con sẽ giải thích như vậy.
Giá chi phí của một trường đại học là 20, 000 đô 1 năm đúng không?
Theo bảng đánh giá mà con lấy xuống từ trang web...
Bố mẹ có thể xem qua.
Nhiều người không học sau cấp 3.
Có thể kiếm được khoảng 20, 000 đô 1 năm trong những việc hiện tại.
Hay là hơn 4 năm sau.
Bố mẹ mất đi 80, 000 đô.
Hay con sẽ kiếm ra 80, 000 đô.
Con muốn nói là con không muốn vào đại học?
Không, con đang nói về sự thiếu trách nhiệm về tài chính.
Vì con phải đi học đại học, bố hiểu chứ?
- Con đang tức giận à? - Ồ chúa ơi không có.
- Con nạt bố mẹ sao? - Con tức à?
Không con không tức giận, con cũng không nạt ai hết, con hoàn toàn khoẻ.
Thật ra con đã học đủ rồi.
Được rồi thôi nói chuyện tào lao đó đi Bartleby.
Xã hội có những luật lệ của nó.
Thứ nhất con phải vào đại học.
Con muốn cuộc sống hạnh phúc và thành công? con phải vào đại học.
Nếu con muốn trở thành ai đó, thì con phải vào đại học.
Nếu con muốn hợp với nó thì con phải vào đại học.
À, bố biết gì không? có lẽ con đã không vào được đại học.
Ý con là gì?
Con không được trường nào chấp nhận cả.
Ôi Bartleby.
Mẹ kiếp.
Em biết nó đã chuẩn bị cho việc vào đại học từ lúc còn nhỏ.
Như em gái của nó.
- Bây giờ con bé có một mục đích. - Con có một mục tiêu.
Nó có mục tiêu, nghe không.
Có rất nhiều người thành công mà không học đại học.
Như Albert Einstein.
Pocahontas chưa bao giờ học đại học.
Corey Feldman và Corey Haim.
Họ vẫn nổi tiếng.
Both Lewis và Clark.
Suzanne Somers. Bono.
Mẹ phải đi xem cái bánh ga- Tô.
Xem bánh ga- Tô. Glug, glug, glug.
Bố không quan tâm Sonny Bono đã và không làm gì.
Con sẽ vào đại học.
Em đã nói với anh rồi mà.
Đồ con nuôi.
Mọi người.
Tôi muốn chúc mừng cho việc tốt nghiệp của chúng ta.
Lớp của khoá 2006.
4 năm tiếp theo của trường đại học.
Sẽ là những năm tuyệt vời nhất của cuộc đời các bạn.
Mẹ.
Này, chào anh bạn?khoẻ không?
Khoẻ không , B?
Tớ thề nếu có ai khác nói với tôi.
Họ thích vào đại học thế nào thì tớ sẽ thua cuộc.
Ôi trời, tớ nghe nói về mấy cái học bổng.
Đúng là điên. Cậu là một trong những người giỏi nhất được nhận vào trường công.
Ừ, giỏi nhất, không đầu gối không đá banh.
Thật mệt mỏi, Bây giờ cậu sẽ làm gì?
Tớ không biết.
Cả 2 chúng ta đều như vậy.
Không sao, tốt thôi, không sao.
- Chào Rory, khoẻ không? - Ồ chào, tôi khoẻ.
Um. Tôi, , tôi không được vào trường Yale.
No comments yet. Be the first to leave one.