İlk 155 satır.
Khai hỏa.
MARIA MUÔN NĂM! Dịch phụ đề: QKK
Chào, ông bạn già.
Dọc đường ông có thấy cái thằng đó không?
Không thấy gì hết.
Phải hết sức cảnh giác, nó có thể xuất hiện ở bất cứ đâu.
Coi chừng, có thể nó đang ở trên xe lửa.
James! James!
James, đừng bỏ em. Hãy nghe em, James.
Nếu anh bỏ em, em sẽ... Đừng đi.
Em yêu anh, em yêu anh.
Em yêu anh. Đừng bỏ em. Đừng bỏ em. James!
Cuộc đời tôi hết rồi.
Janine!
Đi đi. Con còn quá nhỏ cho những chuyện như vầy.
- Nhưng, Mẹ... - Im. Nghe lời đi.
Marie.
Cô không nên tự nhốt trong đó chỉ một mình.
Sao cô không qua bên xe của tôi?
Anh rất tử tế, Rodolfo...
nhưng tôi phải tự mình đối mặt với chuyện này.
Được rồi, các bạn, đi thôi.
Nữa.
Tôi đã biểu cô tránh xa cái cửa sổ đó.
- Cô ấy là chị của cô à? - Không.
Cổ là đồng nghiệp.
Cô là người Pháp?
Là người Anh?
Tôi là người Ái Nhĩ Lan.
Tôi sinh ra ở Dublin.
Trong nhà tù trung tâm.
Tôi đã phải vâng lời và tôi đã làm.
Cho nổ tung tất cả:
Cây cầu, binh lính...
và cha tôi.
Họ luôn luôn kết thúc như vậy.
- Tôi sợ rằng đó là truyền thống gia đình. - Truyền thống gia đình?
Cô thấy cái này không?
Nhân dân tôi đã chiến đấu với người Anh từ rất lâu.
Ông cố tôi chết ở Waterloo.
Nhưng ổng ở bên quân Pháp.
Ba người con trai của ổng bị lính Anh bắn vì mưu phản...
ngay trước thánh đường ở Cork.
Mẹ tôi là người Pháp.
Bà đã chết hai năm sau khi tôi sinh ra, ở Glasgow...
cái năm mà họ đánh chìm chiếc Livingstone với Chú Mike của tôi.
Nhớ không?
Nếu họ chờ thêm 10 phút, họ đã có thể giết được Hoàng tử xứ Wales rồi.
Hoàng tử xứ Wales
Râu của ổng thơm mùi nước hoa.
- Ổng là bạn của cô à? - Không.
Ở Paris, có một lần ổng vô hậu trường, đi ngay tới chỗ tôi và hôn tôi một cái.
Lúc đó tôi đã là một ngôi sao và chỉ mới 15 tuổi.
Nhìn nè.
Đó là khi tôi tập kịch.
Tôi đã đóng đủ thứ cổ điển:
Romeo và Juliet, Othello, East Lynne.
Bây giờ tôi chỉ hát.
Không gì giống như một phòng ca nhạc.
Nó là trường học tốt nhất cho cô.
- Cuộc đời diễn xuất có thú vị không? - Tất nhiên, thú vị nhất.
Nếu cô thích đi du lịch.
Phòng ca nhạc rất đẹp.
Cô biết khiêu vũ không?
Cô có bao giờ hát thử chưa?
Tất nhiên, trong đội đồng ca.
Một ngày kia, tôi thử dùng phấn.
Cha tôi đã chộp lấy cái bông và tát tôi trên cả hai má.
Không còn phấn nữa.
Chúng tôi trang điểm rất nhiều.
Để trấn áp nỗi sợ sân khấu.
Nếu cô đánh phấn đủ dầy, cô sẽ không cảm thấy sợ.
- Sợ cái gì? - Tất cả những người ngoài kia.
Những người đàn ông cứ nhìn mình chòng chọc.
Tôi không sợ đàn ông. Rồi cô sẽ thấy.
Cô có biết ai chưa?
Chắc là chưa.
Không thể nào tìm được...
một tách trà đàng hoàng ở cái xứ sở này.
Anh bạn Johnson, một khi nước không ngon, làm sao có trà ngon được?
Cứ pha thêm chút rượu mạnh thì sẽ ngon thôi.
- Làm ơn cho coi thông hành. - Vâng.
Chúng tôi đang tìm một tên khủng bố.
Một chàng trai trẻ. Anh có thấy ai không?
Ơn trời, không, không một mống.
Đừng đánh thức cổ.
Có chuyện gì vậy?
Bình tĩnh đi. Chúng ta vừa bỏ Đế chế Anh lại đằng sau.
- Cô gái đó là ai? - Gã người Anh đó là ai?
Rodolfo, lại đây gặp cộng sự mới của tôi đi.
Ồ, phải rồi. Tôi còn chưa biết tên cô.
- Marie Fitzgerald O'Malley. - Marie?
Mary?
Không phải Mary. Marie.
Mary và Mary.
Tuyệt vời.
Anh có thể làm mạnh hơn một chút.
Cứu tôi!
Chúa ơi, bọn họ thật thô bỉ.
Tối nay họ thế nào?
Ồ, cũng như thường lệ.
Họ không quá tệ. Không tới nỗi nào.
Coi nào, một lần nữa:
Như khi đang say vì uống nhiều sâm-banh
Trong khi khám phá ra thiên đường hạ giới này
- Hai phút, các cô. - Sẵn sàng chưa?
- Chết! - Gì vậy?
Tôi không thể nhớ bắt đầu ra sao.
Chúng ta đã hát về vùng nhiệt đới yêu kiều
Chúng ta đã hát về Venice và những chiếc thuyền gondola
Chúng ta đã hát về đồng cỏ nước Anh
Phải nhưng chỉ có Paris mới là đẹp nhất
- Có sao không? - Chắc không sao.
Chỉ tại bài hát ngu ngốc này.
- Tôi chán quá. - Im đi và hát.
- Bây giờ tôi phải làm gì? - Cứ tiếp tục vậy đi.
Cái này sẽ cách mạng hóa ngành biểu diễn.
Nếu cha tôi thấy được tôi bây giờ.
Thôi đi mặc đồ vô, để tôi đưa cô đi vũ hội.
Tôi không biết nhảy, tôi rất tiếc.
Tôi muốn uống một ly.
Vậy đây là rượu hả?
Tôi thích lắm.
Đồ nhóc quỷ.
Nhưng con đã 17 tuổi rưỡi rồi, Mẹ.
Chừng nào tới tuổi hãy uống. Sau này mày còn cả đống thời gian.
Rodolfo đang làm gì?
Hắn đang phát minh ra một vũ khí hoàn hảo. Một cây súng với một cái nòng uốn cong...
để hắn có thể bắn quẹo góc đường.
Đó là một nỗi ám ảnh.
Tội nghiệp.
Một người Anh như ảnh cũng khá dễ thương.
Werther, đó là bản valse của chúng ta.
Phải, bản valse của chúng ta.
Ổng đã nói gì vậy?
Ảnh đã nói với tôi về tình yêu.
Tôi không tin tình yêu.
Tôi còn không biết tình yêu là gì.
Nhưng tôi rất muốn biết.
Tình yêu thật tuyệt diệu
Hãy nhìn bà Diogène kìa.
Werther, em thấy như đang bay trên không.
Chúc mộng đẹp.
Các cô gái chưa đi ngủ sao?
Nghe nè, một tháng trước ở Porto Visto...
Janine, Janine tội nghiệp...
đã chỉ tôi một người đàn ông đang đứng trên một cái ban-công...
dõi theo từng cử động của tôi.
Hắn là người Tây Ban Nha, nhưng giống một người Pháp.
Khi tôi chào khán giả, hắn rút một bông hoa từ trong tay áo...
thảy ngay chân tôi, rồi ra đi không nói một lời.
Cô sẽ không bao giờ tin chuyện này...
nhưng hắn cứ làm như vậy sau mỗi buổi diễn cả một tuần liền.
- Hắn có đẹp trai không? - Khá đẹp trai.
Hắn có phong cách rất lạ.
No comments yet. Be the first to leave one.