İlk 200 satır.
Hey.
- Làm việc cả thứ bảy à? - Yeah.
Tôi rất tiếc vì số tiền tháng trước. Tôi chỉ...
- Ko sao đâu, chúng ta xòng phẳng mà. - Cảm ơn.
- Cuối tuần vui vẻ nhé. - Được rồi anh bạn. Cẩn thận nhé.
Joanie?
John Jr.
Có ai ko?
Ngạc nhiên ko!
- Ôi mẹ ơi! - John.
Em đang...
- Anh xin lỗi, đang vào phòng. Xin lỗi các con. - Được rồi, được rồi các con.
Anh xin lỗi.
Ngạc nhiên chứ.
Anh thức sự ko muốn nói về nó.
Anh ko bán được nhà phải ko?
Ko, Anh ko.
Anh đã làm mọi thứ có thể nhưng những người này, họ...
Em biết đấy, họ thờ ơ như ko.
John, Chúng ta sẽ làm gì?
Anh sẽ tìm một cơ hội khác và sẽ bán căn nhà đó.
Mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Vậy sao?
- Em biết ko, Joanie, Anh muốn... - Sao?
Em thử đặt mình vào tình huống của anh xem
em sẽ biết được sức ép mà anh phải chịu đựng thế nào.
Em biết đấy, anh phải đi lại mỗi ngày.
Vậy sẽ giải quyết sao đây, John?
Anh sẽ làm mọi thứ có thể, được chứ?
- Nếu ko được thì sao? - Sẽ ổn thôi mà.
Em sẽ đưa bọn trẻ đi chơi.
Em yêu, chúng ta ko có đủ khả năng.
Vé vẫn được miễn phí, John, em kiểm tra rồi.
Em sẽ đưa chúng đến công viên.
Tạm biệt.
Này, các con. Đi công viên thôi.
Đến đây.
Yeah?
Tôi là Richie. Xe của tôi bị chết máy trước cửa nhà anh.
Okay. Vậy ông cần gọi cứu hộ? Ông muốn mượn điện thoại?
Anh biết đấy, thời buổi này anh ko nhận được sự chào đó, nhưng, ko,ko.
- Okay, được rồi. - Anh có thể giúp tôi đẩy một chút chứ?
Được, làm thôi.
Trời đẹp quá nhỉ?
Chắc chắn rồi
Một ngày như hôm nay sẽ giúp anh quên hết mọi thứ trên đời.
Yeah, đúng vậy.
Thỉnh thoảng khí đốt hơi thấp giống như đang bị bốc khói.
Xưởng sữa chữa ở dưới kia.
Anh nên nhìn thấy con xe này chạy. Nó bốc khói suốt đường đi.
- Được rồi, hãy cho tôi biết khi nào được? - Okay. Đẩy hết sưc anh có thể.
Yeah, cho tôi biết khi nào được.
Sắn sàng?
- Chưa. - Sẵn sàng?
Được rồi. Đẩy đi!
Tôi đang cố hết sức đây. Chờ chút đi.
Cố lên, đẩy hết sức nhé. Cơ bắp cậu sẽ to ra cho xem.
Okay, Nói cho tôi khi nào được.
- Sẵn sàng chưa? - Okay, Làm đi. Nhấn ga đi.
- Cố lên, đẩy nhanh hơn! - Ông còn chờ gì nữa?
Đẩy nhanh hơn!
- Anh sẵn sàng chưa? - Okay, làm đi. Nhấn ga đi.
Ông làm cái gì vậy?
Mẹ Kiếp!
Đệt!
Ông đang nghĩ cái đệt gì thế?
Lịch sự chút đi.
- Ko sao chứ? - Mẹ ơi,chân con!
- Tốt hơn anh nên đến bệnh viện. - Tôi ổn.
Tôi thấy ko ổn chút nào.
- Để tôi giúp cậu một tay. - Ko cần đâu.
Tôi xin anh đấy.
- Thôi nào. Nhanh thôi mà. - Đệt.
nghe này, tôi và cậu.
Chúng ta cùng làm chuyện này.
Tôi ko sao.
- Giống như đang bay ko? - Yeah.
- Đó là những gì tôi đang nói. - Ko sao, Ricky.
- Richie. - Rich.
- Cậu đau lắm ko? - Yeah.
- Tất cả là lỗi tại tôi. - Ko đâu.
- Cậu ko trách tôi sao? - Ko.
Chuyện này sẽ ko xảy ra nếu tôi ko gõ cửa nhà anh.
Nghe này, tôi chỉ muốn giúp ông?
Đó là những gì cậu vẫn làm, Cậu ko hỏi gì tôi sao?
Bất động sản của tôi.
- Thường sử dụng. - Nghĩa là sao?
Hey, hey, tôi cá là cậu rất vui vì nó, phải ko?
Khác hàng luôn luôn đúng. Nó chẳng thích hợp với một người như cậu.
Đó là một mánh khóe.
Cái gì chả cần mánh khóe.
Tôi có nên đi nhanh hơn ko nhỉ?
- Tôi tưởng ông bảo buồng khí đốt bị hỏng. - Ko, ko,. Tôi chỉ bảo bị hỏng máy thôi.
- Okay. - Để tôi cho nó thêm một ít dầu.
Giờ thì, xe của tôi được làm từ 450 khối kim loại Mỹ.
Với 4 bình phun nhiên liệu!
Đây đúng là một con quái vật!
Yeah, con quái vật này có thể bay!
Ông.. nhìn kìa, nhìn kìa...
Có Xe tải!
Đệt, tí chết!
Ai nói xe của Mỹ ko điều khiển được?
Đôi khi chân phanh ko được tốt lắm.
- Có sợ ko. - Yeah.
Trông anh có vẻ vui hơn rồi đấy.
Tôi ko biết nữa,
Ý tôi là, tôi cần một cái gì đó tốt hơn những gì tôi đã làm.
- Tôi ko biết phải ko? - Yeah?
Nhìn kìa.
Là cô ấy.
Pity. Cô ấy chẳng có gì.
Đẹp là đủ rồi.
Tôi ko biết.
Đổ đầy hả?
Con ngốc.
Cô ta làm gì ông?
Nhai cao su khi làm việc. thật bất lịch sự.
- Nhà của Anh đẹp đấy, John. - Cảm ơn.
Chắc là vợ anh cũng đẹp lắm.
Có lẽ các con anh cũng thế.
Cậu có con chứ?
Yeah. Tôi có một trai, một gái.
Ko phải chứ, John. Tôi ko dành nhiều thời gian cho cho những người tôi yêu quí.
- Làm sao ông biết tên tôi? - Cậu nói cho tôi mà.
Vậy à?
Chỉ cần 2 gallons (gallon đ/v đo chất lỏng).
- Có chứng minh ko? - Để làm gì?
- Đó chỉ là thủ tục thông thường. - Ko, ko, ko, ko. John, Tôi biết mà.
Vậy có vấn đề gì? Cô ko thích cách nhìn này phải ko?
Này, ông...
- Tôi ko biết. - Cô ko biết.
Vậy ông gặp quản lý của tôi ở trong kia.
Này, anh và tôi,
- Chúng ta có khá nhiều điểm giống nhau đấy? - Vậy sao?
- Yeah, Đúng vậy. - Yeah.
- Chỉ cần chú ý. - Okay.
Cậu sẽ hiểu những gì tôi nói.
Tôi đi làm việc với cái này. Xong tôi sẽ đưa thẳng cậu đến bệnh viện.
Đồng ý.
- Mọi thứ ổn chứ? - Tốt cả.
Tài khoản của tôi được miễn phí.
Đến bệnh viện đường khác mà.
Yeah, Chính cậu nói cậu ko đau lắm.
Tôi ổn, đưa tôi về nhà đi.
Để tôi mời cậu một ly coi như chuộc lỗi tôi đã gây ra.
Bây giờ là lúc nào chứ.
Thôi nào, cậu uống được mà. Tôi ngửi thấy mùi rượu Scotch.
Uống với tôi đi, ko tôi giết anh đấy.
- Ko đỗ ở đây được đâu. - Tôi đỗ rồi.
- Ông cần phải xin phép. - Anh bị đau?
Vết thương lại ở chân?
Chỉ cần làm giống như người tàn tật. Chúng ta sẽ được phép.
Okay.
Anh đi đâu đấy?
Không uống à?
Nếu anh ko muốn uống thì nói một câu.
- Nghe này. - Ông biết...
Tôi biết, thỉnh thoảng tôi cư xử hơi kỳ lại một chút.
Nhưng một chút khác biệt đó ko biến tôi thành kẻ xấu.
Tôi ko nghĩ ông là người xấu, chỉ là...
Tôi phải về nhà với vợ.
Vợ.
Cẩn thận chứ.
Bệt vệ sinh lại hỏng một lần nữa. Thợ sửa chữa lại đến muộn như thường lệ.
Yeah, Tôi đang chờ đây.
Well, Cậu chỉ cần bịt kín chỗ đó trước khi tôi thực hiện.
Và đó là một cú lớn 10 ăn 4.
- Xin lỗi. - Tôi có thể giúp gì cho a?
Cho tôi mượn điện thoại được ko? Tôi đang cần gấp.
Trả tiền đi đã.
Okay, được rồi.. Tôi gọi cho vợ tôi, ở ngay đây.
Trả tiền đi đã.
Okay, Vậy cho tôi cái nào rẻ nhất.
Lần cuối. Có tiền mặt hoặc thẻ tín dụng ko?
Tôi thực sự xin lỗi. Tôi ko mang theo ví.
- Nếu cô để tôi dùng điện thoại... - Trả tiền trước đã.
Cô này, tôi chưa bao giờ gặp phải chuyện này.
- Tôi chỉ cố... - Ko phải việc của tôi.
Okay, Tôi sẽ...
Cô biết ko Rhonda, Để giao tiếp tốt với khách hàng,
Tôi nghĩ cô cần học một chút về phép lịch sự.
Đệt mẹ anh.
- Thế nào là lịch sự? - Được rồi.
Biến mẹ đi.
Tôi muốn mượn điện thoại của ông một chút ko sao chứ.
Chúa ơi!
- John. Anh đang làm gì ở đây vậy? - Chào, Trevor.
Tôi cần gọi điện thoại. Xin lỗi nhé.
Nhìn a ko tốt lắm.
Yeah, Tôi tốt hơn rồi đấy.
Anh biết đấy, John, đó ko phải là quyết định của tôi.
Vậy là ai?
Của một tập thể nhỏ.
Ko phải anh đang giảm cân
bằng đi bộ chứ, John.
Thôi nào.
Johnny, Qua đây uống với chúng tôi một ly.
- Chàng trai của tôi đây rồi. Tôi biết anh sẽ quay lại. - Yeah.
Ko ai làm hại cậu chứ
Đừng lo cho tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.