İlk 190 satır.
Phải, thấy cách nó lướt không?
Là vì ta đang đi chậm ngược dòng.
Nên con sẽ phải dồn thêm lực lên cần số.
- Được rồi. - Một chút thôi. Đừng nhiều quá.
Đó.
Dòng chảy đẩy ta quá mạnh. Ta phải đẩy lại mạnh hơn.
Nếu không, ta sẽ bị dòng nước đưa đẩy.
Đã rõ ạ.
- Bố. Bắt nó đi. - Ừ. Bình tĩnh nào.
Là con dế.
Bình tĩnh.
Đúng thế. Được rồi. Được đấy.
Để bố bỏ tay ra. Có chuyện gì?
Bố?
Bố nghe thấy không?
Có.
- Con ổn chứ? - Vâng.
- Đừng động vào cái này. - Bố. Con hiểu rồi. Được rồi.
- Margot! Mỏ neo! - Có ngay.
- Muốn thử không? - Không ạ.
- Con chắc chứ? - Khá chắc.
Sao, nó bị hỏng ạ?
Phần lọc? Không.
Dòng sông có quá nhiều rác rưởi.
Nhưng động cơ cần nước để tự làm mát.
- Gần giống con voi tự tưới cho mình. - À há.
Chà, con voi đó bị viêm xoang.
Nó cần chúng ta hút mũi cho nó, nhỉ?
Như thế, nó sẽ giúp làm mát động cơ.
- Xử lý cái đó cho bố nhé? - Vâng.
Dina, chị thấy không?
Thấy gì cơ?
Đó.
Đó là cá sấu nước ngọt à?
Là cá sấu thường.
Làm như khác nhau vậy.
Có khác đấy.
Với chị thì không.
Nào. Làm việc tiếp thôi.
Thế em con đã nói với con về việc đó chưa?
Về việc gì ạ?
- Người đàn ông đó. - Ở thành phố bên bờ biển ạ?
Không sao, con yêu.
Mẹ cứ nói đi. Người mà em con giết.
Ta đâu có biết ông ta có chết không.
Ông ta chết rồi, con yêu.
Được chứ?
Thử đi!
Chết tiệt. Mẹ.
Ừ, chết tiệt.
Bố? Chúng ta sẽ ổn chứ?
Mẹ không biết nữa. Chắc ta nên chờ cho bão tan.
Mẹ nói đúng đấy.
Chúng ta phải tìm chỗ trú cho qua bão.
Chết tiệt.
Ôi, mẹ kiếp.
Charlie! Con thấy chỗ nào để trú không?
Con sẽ kiểm tra!
Con không thấy gì cả!
Mặc vào đi.
Không!
Charlie!
Không.
Charlie!
- Mặc cái này vào. - Mau mặc áo phao vào!
Chết tiệt. Sao?
Khoan đã. Cẩn thận. Hướng một giờ.
- Anh thấy rồi. - Thấy chứ?
Nhìn kìa, ngay đó! Đằng kia! Đưa nó vào!
Thôi nào.
Khốn kiếp.
Giờ ta đang trôi giạt. Không, không!
- Chết tiệt! - Chúa ơi.
Charlie, phòng động cơ!
Đưa cái xô cho bố.
Mẹ! Chúng ta sắp đâm!
Mạn phải hay trái?
- Phải! Đi sang phải! - Phải hay trái?
Đi sang phải!
Mẹ không rẽ được!
Allie!
Thử lại đi!
Khốn thật.
- Lấy chổi quét kim loại! - Ở đâu?
Trong bộ đồ nghề!
Mẹ! Tảng đá!
Chết tiệt. Ôi Chúa ơi. Dina, con phải chuẩn bị!
Chuẩn bị đi! Nằm xuống. Nằm xuống sàn!
Allie! Chuẩn bị!
Thử lại đi!
Thử lại đi!
Thử lại đi!
Ta làm được rồi!
Tốt.
Mẹ sẽ đưa tàu vào vũng nhỏ. Hãy bám vào mẹ. Bám đi.
Chúng ta sẽ đâm vào bờ!
BỜ BIỂN MOSQUITO
DỰA TRÊN TIỂU THUYẾT CỦA PAUL THEROUX
Chết tiệt.
Dòng chảy sẽ khiến nước tiếp tục dâng.
Nếu ta không khiến nó nổi, phòng động cơ sẽ bị ngập.
Thế thì ta khốn nạn rồi.
- Dina. - Khốn đốn.
Đó là một rắc rối. Đó là một vấn đề.
Thế tin vui là gì?
Đó là tin vui.
Chắc là ta có vài tiếng trước khi nước đến chỗ thủng.
Thế là đủ thời gian để khiến nó nổi.
Giữ chỗ thủng trên mực nước rồi ta bịt nó lại.
Bằng cách nào?
Tời cần câu cá.
Hãy treo nó lên, lôi nó lên trên mặt nước.
- Nó có đủ chắc không? - Chắc chắn!
"Hãy cho tôi đòn bẩy đủ dài và một điểm tựa cho nó,
tôi sẽ nhấc bổng cả trái đất".
Ai nói thế?
Ác-si-mét.
Sao lại có khói đó?
- Là trạm khoan dầu. - Ở đây sao?
Ở khắp nơi. Như bệnh ung thư.
Anh ổn chứ?
À há. Ừ.
Ổn.
Dina.
Nhìn kìa.
Allie, lên đi.
- Bố! Mau lên! - Bố! Lên đi!
- Bố, mau lên! - Bố!
- Bố, mau lên! - Mau nữa lên!
- Bố, mau lên! - Lên đi.
- Bố! Mau lên! Nào! - Mau lên!
- Bố! Mau lên! - Mau lên!
- Lên đi! - Bố! Mau lên!
Mau lên. Bố, lên đi!
Margot, cái tời!
Bố.
Chúa ơi.
Chúa ơi. Không sao.
- Sẵn sàng chưa? - Rồi.
Bố, bố ổn chứ?
Ừ. Bố rất ổn.
Các con xử lý được cái tời chứ?
Được rồi. Vào việc đi, bé yêu.
Bố, con nghĩ nó sắp gãy!
Không sao! Tiếp tục đi!
Nó đang nhúc nhích!
Thấy chứ? Bố đã nói gì?
Ta làm đổ cây rồi.
- Bố! - Chúa ơi! Bố!
Bố. Bố có sao không?
- Lấy chút nước đi! - Bố có sao không?
Ôi Chúa ơi.
- Chuyện gì thế mẹ? - Bố con nóng quá.
Bố ổn chứ?
- Mẹ không biết. - Đây. Dùng cái này.
Mong là có ích. Gì vậy?
Cái quái gì đó?
Có thể là mấy con bọ. Chúng… Chúng ở khắp nơi.
Con nghĩ chúng khiến máu bố bị nhiễm ký sinh trùng.
- Cái gì? - Bố sẽ đỡ chứ?
Em không nghĩ thế. Nếu nó như bệnh Chagas, ta cần thuốc.
Được rồi. Sẽ bị sao?
Chắc là suy tim hay gì đó?
Ngay lập tức à? Bao lâu?
Không ổn lắm. Ngày càng nặng đi.
Khá là nặng, nhỉ?
Đúng thế. Khá nặng.
Chuyện gì xảy ra nếu…
Nó có phổ biến không?
- Nhiễm ký sinh trùng ạ? - Ừ, chả biết gọi là gì.
Rất phổ biến.
- Có chữa được không? - Có ạ, nếu đúng thuốc.
Trạm khoan dầu đằng xa đó,
chắc chắn họ có thuốc cho bất cứ bệnh địa phương nào.
Nhưng ta không được đi và không được để ai thấy.
Sẽ không ai thấy con. Mẹ cần con ở đây, nhé?
Và bịt cái lỗ trên tàu. Nếu không, phòng động cơ sẽ ngập.
Bằng… Bằng cách nào? Bằng nước bọt và son nhũ à?
Con có một phần trí thông minh của bố đấy. Bố con sẽ làm gì?
Này, Dina? Giữ cái này cho em nhé?
- Ừ. - Đồng hồ của bố.
Chỉ đến khi em quay lại thôi.
Đi nào.
Con làm được mà.
Thật sao?
Thôi nào. Hẳn phải có gì đó.
Mình phải làm gì với thứ này chứ?
Bố, con cần bố giúp.
Bố.
Bố?
No comments yet. Be the first to leave one.