İlk 200 satır.
LOẠT PHIM NETFLIX
Cô sẽ làm việc ở Đội Hộ tống cho đến thời điểm thích hợp.
Thời điểm thích hợp là khi nào ạ?
Một ngày rất xa trong tương lai.
Rất xa.
Trên trần gian…
sẽ ngày càng có nhiều người bị áp lực cuộc sống đè nặng.
Theo đó, sẽ ngày càng có nhiều người tự kết liễu mạng sống mình, giống như cô.
Vì vậy hãy cố gắng đợi.
Rồi cô sẽ gặp được người cô nhất định phải cứu sống.
Đương nhiên sẽ không dễ dàng gì.
Vì cô sẽ phải sống mãi không có điểm dừng.
Ta hỏi cô một lần nữa.
Cô sẽ không hối hận lựa chọn của mình chứ?
Vâng.
- Tôi không hối hận. - Vậy sao?
Ta rất tò mò muốn biết…
chuyện này sẽ chấm dứt thế nào.
Cấp trên sắp tới của cô cũng là người đã chịu nhiều đau khổ như cô.
Cậu ấy tuy rất khắt khe và đôi khi hơi khó chịu,
nhưng ta tin cậu ấy là nhân tài sẽ dẫn dắt tốt Đội Hộ tống.
Cô sẽ trung thành với cậu ấy chứ?
Vâng.
Cậu ấy không phải người cô biết đâu.
Tuy khuôn mặt giống nhau nhưng cậu ấy đã đầu thai hai lần rồi.
Việc cô tự sát đã khiến cậu ấy sống rất khổ sở.
Vết thương đã khắc sâu trong tim cậu ấy
vẫn chưa thể lành lại dù đã đầu thai.
Khó có thể nói rằng cô hoàn toàn không phải chịu trách nhiệm về việc đó.
Đây là người tôi đã kể với cậu lần trước.
Hãy tận dụng cô ấy thật tốt trong Đội Hộ tống nhé.
Tuân lệnh.
Đội Hộ tống là nơi gần nhất với sự sống và cái chết.
Phải có tinh thần thép mới chịu đựng được.
Cô có làm được không?
Tôi sẽ làm bất cứ việc gì.
Nếu anh cho tôi cơ hội.
Cơ hội sao?
Cơ hội chỉ được trao cho ai có đủ tư cách thôi.
Anh nói vậy vì tôi đến từ địa ngục sao?
Thần Chết phải vượt tỉ lệ chọi một trên một nghìn mới vào được Jumadeung.
Cô đã làm gì để vào được đây?
Tôi sẽ làm bất cứ việc gì.
Vậy kể từ bây giờ,
cô hãy bắt và hộ tống tội phạm.
Vì chúng gây tội lớn trên trần gian
nên khi chết sẽ phải xuống địa ngục.
Cũng như cô thôi nhỉ?
Vì từng ở địa ngục
nên cô sẽ hiểu họ hơn ai hết.
Cô thấy sao? Có muốn nắm lấy cơ hội này không?
Tôi sẽ làm.
TẬP CUỐI: SỢI DÂY ĐỊNH MỆNH
Mới đó đã được nửa năm rồi.
Tôi không biết thời gian đã trôi qua thế nào nữa.
Tôi nói điều này có hơi khó nghe,
nhưng sẽ không ai trách móc nếu cô từ bỏ cậu ấy bây giờ đâu.
Bác sĩ đừng nói những lời như vậy!
Jun Woong của tôi…
nhất định sẽ trở về an toàn.
Chả nhẽ con người bây giờ sẽ để yên sao?
Ngay cả nhân viên của Jumadeung cũng phải né máy quay an ninh.
Nếu con người biết đến sự tồn tại của chúng ta…
Jumadeung sẽ gặp nguy hiểm.
Vậy nên tôi mới thắc mắc tại sao mọi người mặc kệ Koo Ryeon tự tung tự tác
để mọi chuyện đến nước này?
Từ đầu chúng tôi đã phản đối rồi,
kể từ lúc thành lập Phòng Quản lý Rủi ro ấy.
Tất cả mọi chuyện không phải do công ty mất hết trật tự rồi sao?
Có lẽ Jumadeung cần lãnh đạo mới,
trẻ trung và cứng rắn hơn.
- Đúng thế đấy. - Đúng vậy ạ.
Đúng rồi đấy.
Giám đốc Ha.
Anh sẽ làm gì với Koo Ryeon?
Đơn giản thôi. Đưa cô ta trở về nơi cô ta từng ở.
Ở đâu cơ?
Địa ngục.
Nội quy công ty cũng ghi rõ.
"Thần Chết có hành vi uy hiếp đến sự tồn tại của Jumadeung
sẽ bị tước tư cách Thần Chết
và bị triệu hồi đến địa ngục.
Đồng thời mất cơ hội…
được đầu thai".
Nhưng tại sao Park Jung Gil không tham gia họp?
Hả?
Cảm ơn hai cậu đã làm việc cùng Koo Ryeon thời gian qua.
Chủ tịch, ngài có thể giúp Trưởng phòng được không?
Chị ấy đã làm việc chăm chỉ hơn bất cứ ai…
Ta rất tin tưởng Ryeon, nhưng cô ấy đã làm ta thất vọng.
Ta đã điều chỉnh nhân sự rồi.
Cậu Lim sẽ sang Phòng Kinh doanh.
Còn cậu Choi sẽ sang Phòng Quản lý Hình ảnh.
Trưởng phòng thì sao ạ?
Giám đốc Ha Dae Su sẽ bắt cô ấy đi.
Vâng ạ.
Đi thôi.
- Tôi không muốn sang Phòng Hình ảnh ạ. - Cậu quên giao kèo của chúng ta rồi à?
Cậu có thể tiếp tục nằm hôn mê như bây giờ trong ba năm nữa
hoặc cậu có thể làm việc cho Jumadeung và tỉnh lại chỉ sau sáu tháng.
- Sao cơ? - Công việc mà cậu ao ước…
Hãy thử làm tại đây. Cậu thấy sao?
Ở đây sao?
Sau khi tỉnh dậy, cậu sẽ có đặc quyền
như đậu vào công ty cậu muốn
hoặc các kỳ thi quan trọng.
Thời gian của cậu gần hết rồi.
Sao cậu không ngoan ngoãn làm việc ở Phòng Hình ảnh rồi trở về gặp mẹ đi?
Đó không phải điều cậu thật sự muốn sao?
Tại sao cô lại có mặt ở đó?
Không. Phải là tại sao tôi ở đó.
Ý anh là ở đâu cơ?
Ác mộng của tôi.
Nếu là ác mộng thì sao?
Thế nên vào càng ít giấc mơ càng tốt.
Vì có thể biết được
kiếp trước và cả kiếp trước nữa của người đó.
Xin chào anh ạ!
Đây là Choi Jun Woong tôi đã kể với cậu.
À. Rất vui được gặp anh.
Bận vậy mà cậu đến đây làm gì?
Anh thích ứng nhanh thật.
Vì tôi từng làm ở đây rồi.
Tôi tìm được cách rồi.
Có một người có thể giúp ta.
Tôi không muốn nghe.
Tại sao?
Bởi vì chắc chắn sẽ rất ngu ngốc hoặc rất nguy hiểm.
Anh định cứ để thế này thật à?
Anh không có tình người sao?
Cậu Kwon.
- Vâng? - Cậu ra ngoài chút đi.
Vâng ạ.
Là ai?
Người có thể giúp chúng ta ấy.
Chuyện này nghe có vẻ vô lý…
Cậu thử nói xem.
Nói chuyện vô lý đó ra xem.
Cô định vi phạm quy định của Jumadeung đến bao giờ?
Đây là việc của tôi.
Để cô ta chết đi.
Anh thôi đi!
Sao anh có thể như thế?
Sao anh có thể nói những lời đó với cô ấy?
Tôi tuyệt đối không để cô ấy chết.
Chuyện gì?
Xin anh hãy giúp đỡ.
Tôi sao?
Sao tôi phải giúp cậu?
Không phải tôi.
Là Trưởng phòng Koo.
Sao tôi phải giúp cô ấy?
Anh biết tình hình hiện tại thế nào mà.
Tất cả chỉ làm theo luật lệ thôi.
Nhưng mà…
Tôi xin anh đấy.
Koo Ryeon đã lừa tôi.
Không. Là lỗi của tôi khi để một tội phạm như vậy bên cạnh.
Tội phạm sao?
Anh…
Anh đúng là đồ tồi!
Vì ai mà giờ chị ấy ra nông nỗi ấy?
Cậu mới nói gì?
Anh…
là tên khốn tồi tệ!
Có biết sao chị ấy xuất hiện trong giấc mơ của anh không?
Cái gì?
Anh có biết tại sao anh ghét người tự sát đến vậy không?
Anh không biết tôi đang nói gì chứ gì.
Tự mình đi xem ác mộng anh gặp hàng đêm đi.
Cậu đã biết những gì?
Tôi biết hết.
Anh tự đi xem đi.
Xem ác mộng của anh.
Anh đến đây có việc gì ạ?
Tôi có giấc mơ cần đi xem.
Anh có mang theo phê duyệt không ạ?
Ta là Koo Ryeon.
Vì ta thương nàng.
Thứ lỗi cho ta vì đã đến muộn.
Giá như ta chưa từng quay trở về đây.
Tôi hoàn toàn không biết
hai người họ…
Anh Park liệu có giúp chúng ta không?
Sợi dây định mệnh của họ đã đứt rồi.
Vì chị ấy tự sát.
Nhưng…
cảm xúc của họ vẫn còn đó.
Lâu rồi không gặp chị.
Sáu mươi năm rồi nhỉ?
Chính xác là 58 năm 4 tháng ạ.
Tính cậu vẫn thế nhỉ.
Nhân tiện, bộ phận đặc biệt
mà Chủ tịch nhắc tới khi nào sẽ thành lập ạ?
Tôi cũng đang đợi.
Chị dùng màu mắt đó từ khi nào vậy?
Từ rất lâu trước đây.
Giờ tôi đã hiểu…
biểu cảm của chị ấy ngày hôm đó.
Nhưng sao ta lại đến đây?
No comments yet. Be the first to leave one.