İlk 200 satır.
VUA BÓNG ĐÊM
Chết tiệt…
Xong chưa đấy?
Rồi.
Gì hả?
- Cười gì? - Bắt quả tang nhé.
Thiếu tự trọng.
Lại cố lừa một người mù.
Mù hay không không quan trọng, anh bạn.
Tôi què quặt hơn cậu ở trò này.
Khỉ thật. Cậu ghi nhớ hết chứ gì?
Không.
Tôi nhìn được đấy.
Bí mật nhé. Kẻo mất trợ cấp đấy.
Suýt nữa là tôi tin rồi!
Dù sao, tôi chỉ thua mỗi trò này.
Cẩn thận! Cậu làm mất bi của tôi bây giờ.
- Bật nhạc đi, rền rĩ mãi. - Bài của tôi?
- Ừ. - Rồi.
Mới là bản thô. Chưa xong đâu.
Tôi sẽ cần cậu phù phép cho nó đấy.
Bật đây.
Lần này ổn đấy.
Đồ khỉ gió. Không, thật à?
Nghe hay đấy.
Tao mặc xác! Nó không được khinh tao, rõ chưa?
Tao đợi đủ rồi . Bảo nó đưa tiền hoặc…
Gì vậy?
Họ đang tiến lại đây.
- Ai cơ? - Ibrahim.
Rồi, mai gặp nhé?
Đi đâu vậy?
Tối nay ghé tán gẫu đi.
Cậu ấy làm gì?
Không phải việc của mày.
Ai cũng có ác ma.
Anh ấy là ác ma của tôi.
Anh tôi, Ibrahim.
Ibra không phải luôn như thế.
Và tôi không phải luôn là gã mù ở khu này.
THẬP NIÊN 80
CHUNG CƯ MURETS
Bố tôi chọn các chung cư này…
vì cái này.
Anh cần nó.
CHO THUÊ
Không thể làm cả đời cho một gã chủ
xem ta không bằng bùn đất.
Phải đấy. Anh định đặt tên nhà hàng là gì?
Nhà hàng Keïta.
Bố và Agna, khi đó đang có thai Ibrahim ,
đã đến đây để bắt đầu một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Họ mang theo những giấc mơ lớn lao.
Và sẽ làm tất cả vì chúng.
NHÀ HÀNG KEÏTA
Dân ở đây từng chẳng có gì.
Nhà hàng là một món quà cho khu phố.
Nơi trò chuyện và chia sẻ. Đầy sức sống.
Bố tôi rất vui.
Ta hết chuối rồi.
Ông nuôi được gia đình.
- Bố, con đi đá bóng được không? - Ừ.
Ibra đã tìm được chỗ của mình ở chung cư.
- Sao rồi? - Đi thôi.
Mọi thứ đều tốt đẹp.
Cho đến khi bố từ quê trở về với một bất ngờ.
Em sẽ quen thôi.
- Mẹ tôi. - Ả cần cuốn gói đi!
Không thể nào, Agna.
Không thể ép em nhận vợ lẽ.
Đây là châu Âu! Anh biết mà.
- Em không đủ cho anh sao? - Không phải thế.
- Sao lại ép em? - Đây là nhà anh.
Anh trả hóa đơn. Anh được quyết định.
Hết chuyện.
Hết chuyện? Ta đã cùng nhau mở nhà hàng.
Anh mau quên thế à?
Giấy dán tường, mọi thứ, anh đã làm với em!
- Ả sẽ dọn đồ rời đi. - Anh nói rồi.
Anh không thể làm thế! Em không chấp nhận!
Anh dựng nên tất cả với em! Ả sẽ về nhà. Thế thôi!
Đó là lúc Ibra bắt đầu đánh mất bản chất vô tư.
Nhất là vì một năm sau khi mẹ tôi đến,
tôi đã xuất hiện.
Từ đó trở đi, gia đình Keïta không bao giờ còn như xưa.
Cả nhà phải nhường thêm chỗ cho nhau.
Và nó không dễ dàng.
- Chị lấy tóc con tôi làm gì? - Cô nói sao?
- Chị lấy tóc con tôi làm gì? - Dọn dẹp. Còn không phải à?
Chị lấy nó làm bùa phép gì? Đến chỗ bà mo sao?
Cô mất trí rồi.
Ừ, tôi vậy đấy! Vứt nó đi!
Dĩ nhiên tôi sẽ vứt nó!
Đồ hồ ly tinh! Tôi đang dọn dẹp và cô…
Mẹ tôi luôn sợ bà mo.
Niềm tin rơi rớt từ quê nhà.
Mẹ chắc Agna đang gặp bà mo ở chung cư.
Lớn lên với những câu chuyện đó, tôi đã tìm bà ấy khắp nơi.
Tôi tin tôi đã tìm thấy bà ấy.
Ibra đã tìm ra cách tránh xa căn hộ, nơi làm anh ấy ngạt thở.
Khỏe không? Sao rồi?
Thư giãn đi.
Lúc đó tôi không nhận ra.
Tôi chỉ nghĩ về việc thắng bố trò ô ăn quan.
Chẳng phải anh đang thua đậm sao?
Lần đầu bố cháu thua trò này đấy.
Aïssata, đi đâu chơi đi.
Em cùng cha khác mẹ của tôi ra đời đã giúp Agna lấy lại vị thế.
Bố bất ngờ đấy.
Chiến thắng!
Con nghĩ bố đang ở thế yếu.
Bố đã tận dụng điều đó.
Chỉ huy quân đội của bố đã nói:
"Hãy chấp nhận ta yếu ở đâu.
Đừng kháng cự nó. Mà biến nó thành sức mạnh của ta".
- Được chứ? - Ván nữa nhé bố?
Rất vui lòng!
Cớm! Bọn cớm đến đấy.
Đợi chút.
- Ngồi với chú nhé. - Nào.
Đứng lại!
Đứng lại!
Này, đứng lại!
Tụi bay làm gì ở đây? Cái gì đây?
Coi chừng! Cớm đấy! Này!
Này, bọn cớm đến rồi!
Đừng bao giờ bước chân vào nhà tao nữa!
Ông à!
Ông à! Đủ rồi!
- Để chúng tôi! - Tao từ mày!
Mày làm nhục nhà ta, làm ô danh họ Keïta!
- Thôi mà! - Ông à!
- Ông thôi đi! - Biến đi!
Đều tại bà. Quá dễ dãi với nó.
- Được rồi! - Đi thôi.
Mày không còn là con tao! Biến đi!
Lần đầu tôi thấy bố như thế.
Tôi không hiểu hết,
nhưng tôi có thể nhận ra gia đình Keïta không ổn.
Này, tôi ở đây!
Tới đi!
Giỡn mặt là bị đánh đấy.
- Tùy. - Nói rồi đấy.
Này, cút khỏi đây đi!
Phiền quá. Cút đi!
Bỏ tay ra!
Định làm gì hả?
Ai đó giúp tôi với!
Bố tôi xem đó là tai nạn bi thảm,
còn mẹ tôi tin rằng Agna đã dùng bùa phép.
Bà nghĩ tà thuật đã khiến tôi bị như thế.
Tà thuật đã lấy đi thị lực của tôi.
Gì thì gì, ai cũng phải điều chỉnh lại vì tôi.
Adama sao rồi?
Con có thể giúp bố.
Lẽ ra mẹ không phải dọn đồ ra.
Thế à? Giúp kiểu gì?
Có giúp nó nhìn lại được không?
Không thể làm gì với căn hộ. Nó quá nhỏ.
Quá bừa bộn.
Ta cần dọn trống nó.
Để thằng bé không va quẹt khi điều chỉnh.
Ai cũng phải chung tay, kể cả mẹ mày.
Con tìm được một căn.
Một căn rất lớn, ở lô B.
Rất nhiều phòng. Đủ chỗ cho cả nhà.
Sao mày tìm được nhà ở đây mau vậy?
Mày đã đe dọa ai?
Trả tiền cho ai?
Mày nghĩ tao sẽ sống ở một nơi được trả bằng tiền bẩn à?
Nhà tao tao lo, không cần mày.
Biết gì không?
Thành người tử tế rồi hãy đến gặp tao.
Một người đích thực.
Không thì…
quên tao đi.
Phòng em rộng quá đi!
- Của mình em thôi ạ? - Chỉ em thôi.
Phòng anh Adama ở đâu ạ?
Ngay bên cạnh.
Từ phòng nó có thể thấy lô của anh.
Khi nào anh ấy đến?
Sắp rồi.
Aïssata, vào phòng con chơi đi nhé?
Để mẹ nói chuyện với anh.
Ibé…
- Đây không phải ý hay. - Không sao mà mẹ.
Mẹ khổ nhiều rồi.
Ta không cần nhượng bộ mãi. Đến hay không tùy ông ấy.
Con mau lớn quá.
- Vậy căn hộ là của mẹ. - Của mẹ hết.
Mẹ đừng lo.
- Con đi đây. - Cảm ơn con.
Giỏi lắm, con trai! Con không cần bố nữa.
Nào, đưa gậy cho bố.
Rồi.
Thoải mái chứ?
Bố mang cho con thứ này.
Gì vậy ạ?
Đoán xem.
No comments yet. Be the first to leave one.