İlk 200 satır.
- Cảm phiền bà, tiến sĩ King? - Tôi xin lỗi.
Tôi không còn thời gian nữa. Tôi trễ chuyến bay mất rồi.
Tên tôi là Annie Parker.
Ồ.
Tôi đã đọc thư của cô.
Tôi nghe nói bà đến đây.
Tôi đã cố đến kịp buổi thuyết trình
nhưng giao thông tệ quá.
- Tôi xin lỗi. - Không sao.
Cũng không thú vị mấy. Tôi không giỏi chọc cười cho lắm.
- Vòng cổ đẹp quá. - Cảm ơn.
Nó của mẹ tôi. Tôi mới xỏ dây lại.
- Bà biết đấy, bà ấy... - Tôi xin lỗi.
Xin lỗi cô, tôi phải đi rồi.
Hi vọng chúng ta sẽ gặp lại. Bảo trọng.
Đời tôi là một vở hài kịch. Tôi chỉ phải học cách cười.
Chị có thể thấy khó chịu một chút.
Cứ thư giãn đi.
Dựa trên các sự kiện có thật.
Có nhiều bí ẩn lớn ngoài kia.
Lạ kì và ảo diệu,
ẩn mình trong các mật mã.
Bạn có bao giờ thắc mắc
nếu bạn biết các mật mã ấy,
bạn có thể thay đổi tương lai của mình không?
- Đập. - Thả.
Đó là chị gái tôi, Joan và tôi. Chị ấy biết nhiều chuyện lắm.
Đó là nơi Cái Chết ẩn náu khi nó vào nhà.
Nó ngủ suốt.
Nhưng khi lên đó, em phải thật im lặng
để không đánh thức nó.
Mẹ đánh thức nó rồi à?
Đúng thế.
Mẹ đánh thức nó nên giờ ta không còn mẹ nữa.
Và nó cũng sẽ bắt chúng ta nếu chúng ta không cẩn thận,
như nó đã làm với bà nội và dì Lil.
- Thả. - Thả.
Và đây là câu chuyện của tôi.
GIẢI MÃ ANNIE PARKER
Đó là tôi, rụt rè hơn mức cần thiết
nên tôi phải trả giá bằng những lựa chọn sai lầm.
Đó là chị Joan khi trưởng thành.
Và đó là bạn thân của chị Joan, Louise,
người bố tôi bảo chỉ biết toàn thói hư.
Điều này làm chị Joan, trước giờ ngoan ngoãn,
càng thích Louise hơn.
Đó là Paul, một anh chàng ngọt ngào và vui tính.
Chúng tôi yêu nhau và đính hôn khi tôi mới 18 tuổi,
đúng là một ý hay, và sau đó cưới nhau
vì anh ấy quá ngọt ngào lại thêm vòng ba hết xảy,
hoạt động như cỗ máy chạy bằng hơi nước.
Cà thụt, cà thọt, cà thụt, cà thọt, cà thụt, cà thọt.
Anh ấy muốn làm nhạc sĩ nhưng giấc mơ xa vời quá
nên tới lúc nó thành thực, anh ấy dọn bể bơi
ở Toronto.
Bố tôi đột ngột qua đời năm 1972.
Tôi nghĩ câu chuyện nên bắt đầu từ đây.
Xin Ngài hãy lắng nghe lời cầu nguyện của con.
- Về được chưa em? - Em cần thêm ít phút nữa.
- Em sẽ ở lại đây. - Ừ.
Mọi người cư xử rất kì cục quanh thân nhân người mất.
Xin chào.
Lúc nào cũng vậy.
- Tôi rất tiếc. - Không có gì.
- Hình như cô là người khóc thuê? - Gì chứ?
Tôi không có ý xúc phạm đâu.
Thế...
sau đây cô định làm gì?
Đêm nay tôi thức canh linh cữu.
Đúng vậy.
Nhưng sau đó nữa?
Cô nghĩ mẹ cô phải chịu đựng nhiều đau đớn à?
Vợ tôi chịu đau quằn quại suốt 18 tháng.
Trước mất mẹ, sau mất bố.
Tôi không dám tưởng tượng cô thấy cô độc thế nào.
Mỗi ngày một tồi tệ hơn. Đó mới là cực hình.
Chỉ còn một mình.
Hẳn cô thấy đau đớn và cô đơn lắm.
Bà ấy đã sai. Bố mẹ tôi mất, nhưng tôi vẫn còn chị Joan.
Và chúng tôi không biết mình đang gặp rắc rối gì.
Tôi có câu hỏi, tiến sĩ King. Cái đồng hồ kia là thế nào?
Cái đồng hồ được đánh dấu mỗi 12 phút.
Cứ 12 phút, một phụ nữ chết vì ung thư vú trên đất nước này.
- Đó là... - 1/9 phụ nữ mắc bệnh.
Hai triệu phụ nữ trong 20 năm tới.
- Có thể, nhưng mà... - Có thể là vợ ông, con gái ông.
Tôi nghĩ ý của tiến sĩ King là
căn bệnh này cùng cách điều trị tiềm năng
là mối quan tâm của đông đảo mọi người...
Xin lỗi, Allen. Tôi chỉ muốn làm rõ chuyện này, tiến sĩ King.
Cô tin rằng có thể có mối liên hệ giữa gien
và một số trường hợp ung thư vú?
Đúng vậy.
Mặc dù không ai tin thế?
Chính xác.
Và để chứng minh giả thuyết này, cô sẽ phải nghiên cứu...
- Hệ gen người. - Hệ gen người có tới...
- 100 nghìn gen. - Khoảng chừng đó.
Và cô đang nghiên cứu bao nhiêu phụ nữ?
- Ban đầu là vài nghìn người. - Cũng không quá nhiều.
Và cô phải phỏng vấn hết chừng đó, đúng chứ?
Đa số. Đúng vậy.
100 nghìn gien, vài nghìn phụ nữ và không một kết quả chắc chắn?
Chúng tôi đã nghiên cứu được một thời gian.
Thế cô nghiên cứu tới đâu rồi?
Vậy là 74...
Không...
Thêm sáu người nữa.
Tổng cộng là 80...
Được rồi. Cảm ơn cô đã dành thời gian tiếp đón tôi.
Chúng ta sẽ liên lạc sau. Và chúng tôi rất quan tâm
tới giúp đỡ cô làm một việc thật quan trọng...
Tôi không đồng ý, Allen. Tôi xin lỗi.
Không đồng ý?
Chuyện này sẽ mất tới khoảng 20 năm.
- Nhưng tiến sĩ King nghĩ là... - Là tiến sĩ King nghĩ.
Không ai nghĩ như cô ấy cả.
Sao những người như Mary-Claire King
lại nghĩ thế giới này nợ họ?
Cô ta như con dế với cây đàn vi-ô-lông vậy.
- Sao cơ? - Con dế.
Nó chơi đàn vi-ô-lông và hát: "Thế giới nợ tôi."
Thiếu mỗi bằng tiến sĩ là nó giống tiến sĩ King.
Ông đang so sánh
một trong những nhà di truyền học xuất sắc nhất của chúng tôi
với một con dế hoạt hình?
Câu trả lời là không, Allen. Quên chuyện này đi nhé?
Xin lỗi.
Ông ta không thích tôi, đúng không?
Ông ta... Không.
- Tôi chắc là... - Ông ta đã nói gì?
Ông ta so sánh cô với một con dế hoạt hình.
Vậy sao? Ôi trời.
Cũng khá thú vị ở một khía cạnh nào đó.
- Anh có nói với ông ta... - Không...
- Ông ta không đồng ý. - Chúng ta có thể...
Được rồi. Tôi hiểu rồi.
Cảm ơn anh
đã tới đây.
- Cô sẽ làm gì? - Làm gì à? Công việc của tôi.
Tôi sẽ làm việc của tôi.
Thật ngọt ngào.
Phải, phải, tôi biết.
Nhưng chúng tôi còn trẻ và còn nhiều thời gian.
Nghịch đồ ăn của anh là bất lịch sự lắm.
Đây là cà chua của chị Joanie nên nói đúng ra
anh đang nghịch thức ăn của chị ấy. Anh đang nghịch cà chua của chị ấy.
- Tôi thấy cậu ấy nói cũng đúng. - Tôi không thích cà chua.
- Tôi không thích cà chua. - Tôi nói đúng mà.
- Tôi thích cà chua. - Không phải thế chứ?
- Vậy sao? Tôi không biết điều đó. - Cậu có thể ăn cà chua của mình.
Paul, đưa cà chua của chị cho Louise đi.
Không, mình không cần, chỉ là... Hai đứa đáng yêu quá.
Và mình có nghe cà thụt cà thọt...
- Joan! - Louise!
Cái gì? Cà thụt cái gì?
- Tôi nghĩ họ hẳn... - Không thể tin là chị kể cho chị ấy.
- Chị không biết đó là bí mật. - Không có gì.
Em kể với họ là anh rất giỏi tạo hình thú bằng hoa quả.
Anh muốn các tác phẩm tự nói lên điều đó hơn.
- Y thật. - Không thể tin là chị đi kể cho chỉ.
Nó sẽ đi vào lịch sử là con thú bằng rau củ tuyệt vời nhất
- mọi thời đại. - Chị đâu kể nhiều đâu.
Mọi thời đại.
Các bạn có thấy con khủng long tôi vừa mới tạo ra đây không?
- Mọi người, nhìn đây nè. - Đừng.
Không phải khủng long thật đâu.
Nó là con khủng long ba sừng làm từ rau củ thôi.
Đừng sợ. Nó hiền lắm.
- Thấy không? - Chúng tôi gọi nó là Larry.
Mày thơm mùi trái cây quá, Larry.
- Mày có mùi dưa vàng. - Chị xin lỗi vì da mặt em mỏng.
Tổng kết lại, giả thuyết của chúng ta là
một số ca ung thư vú là do di truyền. Không có ai tin nhưng chúng ta thì có.
Để chứng minh điều này, ta phải làm bốn việc.
Sarah, đầu tiên là?
Tìm một nhóm phụ nữ bị ung thư vú
và trong nhóm đó, những phụ nữ có người thân
- cũng bị ung thư vú. - Thứ hai?
Sau đó ta cần tìm cách theo dõi sự di truyền của gien ung thư vú
- từ thế hệ này sang thế hệ khác. - Thứ ba?
Dù cho ta có liên hệ được gien đó với một nhiễm sắc thể cụ thể,
thì ta vẫn cần cách ly và giải trình nó
để tìm ra đột biến.
Việc này sẽ tốn nhiều năm. Và rồi...
ta cần xem nó có lặp lại ở người thân không.
Nếu có thì đó là mắt xích của chúng ta.
Thứ tư?
Thực ra điều thứ tư có lẽ là khó nhất.
Chúng ta cần biết tại sao một đột biến trong một gien
lại gây bệnh ung thư vú ở nhiều phụ nữ đến thế.
Rất tuyệt. Hẹn mai gặp lại.
- Chào em. - Sao anh lại chơi đàn trong xe?
- Độ vang ở đây tuyệt lắm. - Hôm nay không có khách à?
Có vẻ khác thường cơ mà chả ai muốn dọn hồ bơi vào thời điểm này cả.
Xem này. Anh là một gã Canada dọn hồ bơi.
Anh như là một nghịch...
- Nghịch lý. - Nghịch lý.
Đúng vậy.
Em sẽ vào trong.
No comments yet. Be the first to leave one.