İlk 200 satır.
Cuộc chiến đã chấm dứt trong nháy mắt.
Lucian, thủ lĩnh đáng sợ và hung hãn nhất của người sói
cuối cùng cũng đã bị tiêu diệt.
Bầy người sói tan tác
chỉ trong một đêm đỏ lửa trừng phạt.
Chúng tôi dường như đã cầm chắc chiến thắng...
... chúng tôi... dòng dõi Ma Cà Rồng.
Đã 6 thế kỷ trôi qua kể từ đêm đó.
Nhưng bóng ma xa xưa không chịu theo Lucian xuống mồ.
Dù bầy người sói đã ít đi về số lượng...
nhưng cuộc chiến lại càng trở nên khó khăn hơn trước.
Vì mặt trăng không còn là hạn chế của chúng nữa.
Những tên người sói già, mạnh mẽ giờ có thể biến hình theo ý muốn
vũ khí cũng đã thay đổi, nhưng sứ mệnh của chúng tôi vẫn vậy:
săn lùng, tiêu diệt từng tên một.
Một chiến dịch rất thành công.
Có lẽ là quá thành công.
Đối với những người như tôi, thợ săn người sói
đó lại là tín hiệu của một kỷ nguyên đang tắt.
Vì cũng giống như vũ khí của những thế kỷ trước
chúng tôi rồi cũng trở nên lỗi thời.
Thật đáng buồn vì đó lại là lẽ sống của tôi.
Máu!
Không sao đâu. Bình tĩnh. Cô sẽ không sao đâu.
Bọn mày đúng là chẳng khác gì lũ chó dại!
Và thưa các quý ông
như vậy là không được.
Nhất là khi muốn đánh bại lũ Cà Rồng ngay trên đất chúng
nếu như các người muốn tồn tại.
Pierce! Taylor!
Mặc quần áo vào.
Có rắc rối lớn đây.
Tôi sẽ cần thử vài lần đã.
Chắc chắn đây là một dạng dung dịch phóng xạ.
Đạn tia cực tím.
Ánh sáng được dùng làm vũ khí.
Cô tưởng tôi tin rằng mấy con thú kinh tởm đó...
lại có được kỹ thuật như vậy để giết Cà Rồng chăng?
Không, tôi cho rằng đó là quân đội.
Chúng ăn trộm được. Một dạng đạn dò tìm công nghệ cao.
Tôi không cần biết chúng lấy mấy cái này ở đâu.
Rigel chết rồi, còn Nathaniel có khi vẫn còn ngoài đó.
Ta cần tập hợp nhóm thợ săn lại và xuống đó.
Không đời nào. Không phải lúc này. Không phải để đi lùng lung tung thế.
Lễ đánh thức chỉ vài ngày nữa là đến ngôi nhà này lại loạn lên thế à.
Lung tung à? Chúng bắn chúng tôi ngay chỗ đông người.
- Và tôi nghe thấy trong hầm... - Cô bảo là cô không thấy gì.
Tôi biết tôi nghe thấy gì tôi biết trực giác nói với tôi điều gì.
Dưới đó có thể có đến hàng chục người sói.
Ai mà biết được. Có thể hơn. Hàng trăm tên.
Ta đã gần như xóa sổ bọn nó từ lâu rồi.
Kraven đúng đấy, Selene.
Đã mấy trăm năm nay bọn chúng không đông được thế.
- Kể từ thời của Lucian thì không. - Tôi biết mà, Kahn.
Nhưng sao không thử kiểm tra để chứng minh tôi sai đi.
Lệnh cho người của cô chuẩn bị đi.
Tôi sẽ giao Soren phụ trách nhóm tìm kiếm.
- Không, tôi muốn phụ trách nhóm này. - Không đâu. Soren sẽ phụ trách.
Hàng trăm tên, thật sao?
Viktor ở đây thì sẽ tin tôi.
- Tôi sẽ không đối xử với anh như vậy. - Dĩ nhiên là không.
Giờ thì chạy đi xem cô ta đã thay đồ để đón khách chưa.
- Như vậy chỉ phí thời gian thôi. - Cái gì cơ?
Chắc Viktor cũng không muốn cô chết cóng ở đây mà ngắm lăng mộ hàng giờ đâu.
Không, ông ấy sẽ lệnh cho thợ săn đi lùng khắp trong thành phố.
Kraven. Không hiểu sao Viktor lại để anh ta nắm quyền cơ chứ.
Anh ta chỉ là một kẻ quan liêu. Không phải là chiến binh.
Cô cần chuẩn bị nhanh lên.
- Để làm gì? - Dự tiệc.
Phái đoàn của Amelia sẽ đến đây ngay bây giờ.
Được.
Cô nên mặc bộ này. Đẹp lắm.
Thì ra chúng theo anh.
Anh ta hấp dẫn đấy....
-... đối với loài người. - Ai hấp dẫn cơ?
Tôi muốn tối nay cô sẽ ở bên cạnh tôi.
Bảo Erika đi. Cô ta rất muốn ở bên cạnh anh.
Nói thật là cô đang đưa mấy chuyện đánh nhau đi quá xa rồi.
Ta không thể thay đổi được quá khứ dù có giết bao nhiêu đi nữa.
Ngoài ra...
... bất tử để mà làm gì...
... nếu lại từ chối những điều vui vẻ giản dị nhất?
Anh có thấy người này không?
- Anh ta sao? - Tôi nghĩ là bọn người sói...
Thôi đi.
Mặc đồ nào cho đẹp vào nhanh lên đấy.
Kraven. Tôi nghiêm túc đó. Bọn chúng đang theo anh ta.
Nếu không để ăn, thì người sói rình rập con người làm gì?
Có tiến triển gì không?
Phải xem đã.
Âm tính.
Cậu về đấy à?
Ừ, Nicholas cho tôi nghỉ vài giờ.
Mà này...
... ông ta bảo hôm nay anh làm việc không tốt chút nào đâu.
Ừ.
Bình tĩnh nào.
Chúng tôi bị phục kích.
Bọn thợ săn. Ba đứa.
- Còn mục tiêu? - Chúng tôi mất dấu hắn.
Mày làm mất dấu?
Nhìn cái đống này xem.
Đạn bạc. Nồng độ cao
khiến anh ta không biến hình được.
Lấy hết ra cũng chả được gì. Bạc đã thấm vào phủ tạng.
Như thế là không thể tái sinh được.
Lấy mấy cái này ra nào.
Thả lỏng.
Bọn Cà Rồng không biết là mày đang theo con người chứ?
- Có không, Raze? - Không.
Ý tôi là tôi rông nghĩ vậy.
- Mày không nghĩ hay không biết? - Tôi không chắc.
Âm tính.
Tôi thực sự cần gặp anh chàng Micheal này.
Chẳng lẽ tao phải tự làm mọi việc?
Dù những ngôi nhà cao quý của chúng ta bị đại dương ngăn cách...
... nhưng chúng ta đều cùng gắng sức duy trì dòng máu này.
Đợi khi Amelia đến để đánh thức Marcus...
... hai ngày nữa...
... thì chúng ta lại hợp lại thành một tổ chức thống nhất.
Chúng tôi xin cảm ơn chủ nhà đã tón tiếp nồng hậu.
Anh ta đến, làm việc rồi về nhà.
Ngoài ra, tôi chả biết gì để nói cho các ông cả.
Thực tập sinh phải làm việc cả ngày. Chả có thời gian riêng.
Anh biết chỗ nào kiếm anh ta không?
Không.
Các ông có thể đến nhà hoặc đợi anh ấy đến chỗ làm.
Anh ấy không gặp rắc rối gì chứ, phải không?
Micheal đây. Giờ tôi không ở nhà. Xin để lại lời nhắn.
Adam đây. Cảnh sát đến bệnh viện tìm cậu đấy.
Họ cho rằng cậu liên quan tới một vụ bắn nhau.
Tôi bảo họ là cậu không bao giờ liên quan tới chuyện đó.
Nhưng họ đang tìm cậu đấy. Bây giờ đấy.
Sao chúng lại theo anh?
Chết tiệt.
Chào Michael.
Chuyện quái gì thế này?
Dừng xe
Dừng xe!
Lùi lại!
Rồi.
Rồi.
Được rồi.
Cô mất nhiều máu đấy.
Nếu không dừng xe thì cả hai đều chết.
- Tôi không đùa đâu! - Tôi cũng vậy.
Im mồm, chờ chút đi. Tôi không sao cả.
Chết rồi.
Lại thoát lần nữa. Giỏi đấy chứ.
Có lẽ Raze không nói quá mọi chuyện đâu.
Raze không lấy được cái này về.
Nếu Micheal thực sự là người đó, thì bọn Cà Rồng....
Bình tĩnh đi ông bạn già.
Ta đã nếm thử thịt hắn rồi.
Chỉ hai ngày nữa là trăng tròn.
Hắn sẽ trở thành người sói.
Rồi hắn sẽ đến tìm ta.
Tiếc là ta không có nhiều hơn.
Dương tính.
Nằm im. Đầu anh vừa bị chịu cú đập mạnh đấy.
Anh đã bất tỉnh một lúc rồi.
Anh có biết tại sao bọn chúng lại theo anh không?
Tôi ở đâu thế này?
Ở chỗ an toàn.
Tôi là Selene.
Hóa ra tin đồn cũng đúng vậy.
Cả ngôi nhà này đang xôn xao về đồ chơi mới của cô đấy.
- Cô định biến hắn hả? - Tất nhiên là không.
Thế mang hắn đến đây làm gì?
Anh ta cứu tôi.
- Cô đến đây làm gì? - Kraven bảo tôi đến.
Anh ta bảo cô ra đó. Ngay bây giờ.
Thế này thì không thể chấp nhận nổi.
Cô chống lệnh tôi, bỏ ra ngoài cả đêm
... với con người? Thậm chí còn mang hắn đến nhà của tôi?
Theo tôi còn nhớ thì đây vẫn là nhà của Viktor.
Này, tôi không muốn tranh cãi.
Nhưng anh cần hiểu là Micheal rất quan trọng đối với người sói.
- Giờ thì là "Michael" rồi! - Sao anh không chịu lắng nghe nhỉ?
Tôi không thể hiểu nổi sao cô lại bị ám ảnh bởi cái ý nghĩ nực cười đó.
Lucian chả thèm quan tâm tới con người...
... Michael hay ai khác.
Nào nào!
Cô thích hắn rồi, đúng không?
Đấy mới là điều nực cười.
Vậy sao?
Ra ngoài đi!
Hy vọng cô không bao giờ bực tôi.
Chờ chút.
Xem cái này xem.
Thử đi, bắn vài phát.
Tháo hộp đạn ra.
Cậu làm giống đạn của người sói. Ni-tơ bạc.
Có tác dụng lắm.
Chúng sẽ không cậy được mấy cái này ra như đạn thường.
Thấm thẳng vào trong mạch máu. Chả có gì để mà cậy ra đâu.
Kaln này!
Cậu có tin là Lucian chết như người ta nói không?
- Kraven lại kể về chiến tích à? - Ý tôi là thế đấy.
Đó chẳng qua là một câu chuyện cổ tích. Chỉ có anh ta kể.
No comments yet. Be the first to leave one.