İlk 200 satır.
Chiến dịch...
Phá Băng
Nghe hay không? Ta chưa từng đặt tên chiến dịch nào như thế, đúng không?
- Nghe như tên một loại kẹo bạc hà nhỉ? - Cái gì?
"Icebreakers", đúng không? Phải kẹo bạc hà không?
Chẳng ai nghĩ thế đâu.
Họ sẽ nghĩ đến một con tàu phá băng to vật ở Bắc Cực.
Đó là anh nghĩ thôi. Còn tôi thì nghĩ đến "Chiến dịch Kẹo bạc hà."
Tôi thì nghĩ "Chiến dịch Kẹo bạc hà" mỗi lần tôi và anh cùng nhau cắm chốt.
Hơi thở của anh có thể khiến con ruồi đang đậu trên xe cứt cũng lăn ra xỉu.
Được rồi.
"Chiến dịch TBD - Nghĩ Tên Sau."
Cám ơn chả vì gì cả, Gomie.
Dù sao thì. Gửi lời chào tới...
Domingo Gallardo Molina, hay còn gọi là "Krazy 8."
Ranh mãnh hơn những tên chỉ điểm khác. Tôi sa thải khi hắn ở đẳng cấp cao,
nhưng thằng cha này cứ như kiểu hài kịch "The Jeffersons": vẫn tiếp tục.
Với mỗi thằng bán ma túy nhỏ mà hắn chỉ điểm cho ta, hắn đều giành được khách hàng của họ.
Giờ thì hắn mất tích, coi như đã chết.
Xe của hắn được tìm thấy ở một nơi hẻo lánh.
Kẻ cuối cùng bị hắn bán đứng không ai khác mà chính là thằng em họ,
Emilio Koyama.
Sếp có nghĩ thằng em họ phát hiện ra và trả thù không?
Cũng có thể. Nhưng hắn cũng đang bị mất tích.
Bình thường thì cái chết của nó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới đâu,
nhưng chúng tôi đã tìm thấy
2g đá trong xe của thằng chỉ điểm và đã đưa đi phân tích.
Kết quả cho thấy đó là loại nguyên chất nhất họ từng thấy.
99,1%.
Kỹ sư hóa của ta choáng tới mức phải công nhận anh ta không thể chế được loại tốt hơn.
Tệ hơn nữa, nó không phải được chế từ một phòng thí nghiệm tối tân nào ở Mexico.
Chúng tôi nghĩ nó được chế ngay tại đây, ở vùng đất đầy quyến rũ này.
Nơi chiếc xe bị bỏ lại có vẻ là khu vực điều chế.
Và đây là thứ duy nhất được tìm thấy ngoài chiếc xe.
Chúng tôi sẽ gửi nó đến Quantico, xem họ có thể xử lý được gì không.
Trong khi đó, người của ta đã lau ống lọc và cũng phát hiện thấy đá 99,1%.
Vì vậy hãy chú ý.
Ta có thêm đối thủ mới trong thành phố này.
Ta không biết chúng là ai, chúng từ đâu đến...
nhưng chúng được trang bị những kỹ năng vô cùng cao.
Còn về cá nhân tôi à?
Tôi chỉ nghĩ thành phố Albuquerque có lẽ có một Trùm sò mới.
Chúa ơi. Walt, anh đang nướng chúng thành than luôn đấy.
Khỉ thật.
Này Sky, chị còn gà chứ?
Anh Walt-can-cook chắc sắp cần thêm gà tươi đấy.
Được rồi, trông ngon đấy.
Đây là món rau cải xoăn trộn xốt mai-o-ne ít béo à?
Chị không biết. Là đồ mua sẵn.
Hank, cậu dùng thêm bia chứ?
Giáo hoàng khi đi toilet có đội mũ không nhỉ?
Em nghĩ là không, Hank ạ.
Và em nghĩ mọi người sẽ lấy làm vui nếu anh thôi nói nhảm đi.
- Marie, thêm chút rượu chứ? - Em đủ rồi, cám ơn.
Này, con muốn một lon bia.
Được đấy. Chú thì muốn được Shania Twain xóc lọ.
Đoán được không? Cả 2 mong muốn đó đều không xảy ra.
- Vậy thêm chút Soda nhé? - Vâng, chắc chắn rồi.
Em có cần gì không cưng?
- Không, Walt. Cám ơn anh. - Được rồi. Anh sẽ quay lại ngay.
- Không. - Cái gì, giỡn chú đấy à?
Cháu trông rất giống một ngôi sao điện ảnh đấy, anh bạn.
Gái rồi sẽ phải xếp hàng dài chờ cháu.
- Nói với thằng bé nó bảnh trai thế nào đi. - Cháu tôi thật đáng yêu.
Nó đâu muốn mình đáng yêu vớ vẩn. Nó muốn thật hấp dẫn.
Em hiểu anh đang nói gì chứ? Quan điểm của phụ nữ là thế.
Dì ấy cũng định nói vậy.
Nghe này, đàn ông đâu cần phải trông như, ừm...
Charlton Heston... vào cái thời đóng vai "Moses"...
để cua được gái, đúng không?
Cháu chỉ cần có được...
sự tự tin.
Tự tin và... và kiên trì.
Đó là điều mà chú sẽ nói bây giờ.
Chú theo đuổi dì Marie của cháu mọi lúc mọi nơi.
Hồi hẹn hò, chú toàn làm dì phát cáu. Dì cháu thì luôn từ chối.
Có khi tới 50 lần ấy nhỉ?
Hồi đó mấy đạo luật về quấy rối chưa được thắt chặt.
À, thế còn chuyện của bố cháu thì sao nhỉ?
Chắc chắn là chuyện thú vị đây, Walt.
Kể cho thằng bé anh quen Skyler ra sao đi.
Hồi đó mẹ làm hầu bàn ở Los Alamos.
Và bố đã nói chuyện đó với mẹ...
Thực ra thì không phải mẹ con làm hầu bàn.
Đó là việc làm thêm hè,
mẹ con làm lễ tân,
đồng thời kiêm luôn việc thu ngân.
Bố từng đến đó rất nhiều
vì nó khá gần phòng thí nghiệm nên bố có thể đạp xe tới.
Rồi một lần bố để ý thấy mẹ con...
khiến bố mê đến mức bố chỉ tới nhà hàng đó
mỗi khi biết mẹ con đang làm việc.
Khi ít khách, mẹ con lại dựa vào quầy thu tiền,
để chơi trò giải ô chữ,
nhưng chơi lén lút
để vờ như mẹ con vẫn đang làm việc mà.
Và sau khi bố nắm được điều đó,
bố đều chơi giải ô chữ mỗi khi ăn món sandwich nướng pho mát.
Rồi bữa trưa nào cũng vậy,
bố mẹ đều chơi giải ô chữ trên tờ Thời báo New York
dù ngồi cách xa nhau 3 mét.
Cuối cùng thì,
bố bắt được mẹ đang ngắm nhìn bố.
Thế là bố mở lời, "Xin lỗi."
"Hàng 14, từ có 7 chữ cái để chỉ một vật."
"Em có thể cho biết em điền gì không?"
Thế là bố mẹ trò chuyện.
Nói với con điều này nhé. Bố... Bố chơi trò giải ô chữ tệ lắm.
Có khi bố còn chưa từng giải hết một trò.
Còn mẹ con thì có thể chơi một phát ăn liền.
Rất suôn sẻ.
Chú cá là cháu chưa từng nghĩ bố cháu lại có tố chất đó nhỉ?
Nhưng đó chính là điều mà chú nói tới. Đó là sự kiên trì.
Cháu thấy không? Khi cháu có ý định với điều gì,
hoặc với ai đó, cháu chỉ cần, như thế...
Skyler?
Mẹ, mẹ không sao chứ?
Thôi nào, chị yêu. Không sao mà.
Chuyện gì vậy?
Là chuyện gì chứ?
Đi mà hỏi anh ấy.
Chị ấy nói vậy là sao?
Walt.
Anh bị ung thư.
Ung thư phổi.
Rất nặng.
Hỏi xem anh ấy phát hiện lâu chưa.
Anh nghĩ có thể một tháng, hoặc...
Ôi vì Chúa, Walt.
Thế mà vừa rồi vẫn tổ chức nấu ăn ngoài trời như không có chuyện gì là sao?
Anh ấy bắt chị phải hứa không kể cho ai khác.
Lạy Chúa, cũng chỉ mới 48 giờ trước thôi.
Và do vào cuối tuần,
nên chị còn chưa gọi cho bác sĩ của anh ấy được.
Ông anh, tại sao... Ý em là tại sao anh không muốn kể cho ai?
Walt, anh không thấy sao?
Mọi người đều chỉ muốn giúp anh.
Chúng ta là người một nhà.
Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua chuyện này.
Anh không thể hiểu... Em biết đấy...
Ung thư phổi à?
Sao có thể như thế được? Anh đâu có hút thuốc.
Chị đang nghĩ chắc là do
20 năm trước, anh ấy làm việc ở phòng thí nghiệm ứng dụng.
Có phải do những hóa chất mà họ bắt anh nghiên cứu không?
Bọn anh luôn tuân thủ chính xác chỉ dẫn phòng ngừa.
Có lần anh chẳng đã phàn nàn họ không cho anh đúng loại...
Không biết nữa, kiểu như mũ chống ngạt hay đại loại thế.
- Rồi sau đó thì đau đầu. - Em à, không phải do nó.
Sao họ có thể nghĩ sẽ phủi bay trách nhiệm với việc này chứ?
Chúng ta nên thuê luật sư.
Được rồi, trước tiên ta cần giải quyết việc này đã.
Được chứ? Vậy tiếp theo phải làm gì với anh Walt?
Chắc chắn phải khám thêm chỗ khác, đúng chứ?
Đúng.
Đúng hoàn toàn.
Được rồi. Vậy trước tiên ngày mai,
em sẽ nói chuyện với bác sĩ X-quang,
bọn em sẽ tìm cho anh nhóm tốt nhất...
nhóm điều trị ung thư trong mơ.
Em cần kiểm tra xem Walt Jr. thế nào.
Em muốn xem...
có thể bảo thằng bé... tham gia cùng chúng ta.
Em thực sự không muốn để thằng bé biết chuyện theo cách như vậy.
Walt này, dù có chuyện gì xảy ra...
Em mong anh hiểu là,
dù có chuyện gì xảy ra...
Em muốn anh biết rằng...
Em sẽ luôn chăm sóc cho gia đình anh.
Yo, xơi thử cái bánh ngọt dởm này.
Nó cứng vãi tè.
- Thôi, cảm ơn ông bạn. Bỏ đi. - Uổng vãi.
Hình như được sản xuất tại Canada. Hàng nhập khẩu đấy.
Yo, hành lang nhà mày bị sao vậy, ông bạn?
- Trần nhà bị sập hay... - À, phải...
Tao nghĩ ngôi nhà này đang bị lún.
Đã sập vài chỗ rồi đấy.
Đập trúng mắt tao này.
Chuối vật.
Yo, ông già tao có thể sửa cho mày. Lão là tay thầu xây dựng hay đại loại thế.
Thế à? Chuẩn rồi. Có lẽ tao nên lấy số của lão.
Này Jesse. Mày vẫn còn chế chút ít đá chứ?
Ờ, cũng có thể.
Mày biết đấy, cũng thi thoảng.
Tao nghe nói mày mất thằng cộng sự à.
Emilio.
- Nó bị bắt à? - Không, ông bạn. Nó được thả rồi.
Thằng anh họ cứu nó ra. Có lẽ hắn chuồn khỏi thành phố rồi.
Tao chẳng biết tí gì về chuyện đó.
Tao đã làm riêng được một thời gian rồi.
Nhưng mày có thể kiếm được ít đá chứ, bạn hiền?
Vì lúc này tao có thể kéo cả tô ấy. Mày biết không? Để giải tỏa căng thẳng mà.
Mịa, phải rồi. Làm một tô cuối tuần đi, yo.
Có lẽ là do tình cờ mà...
gần đây tao chế được một mẻ đỉnh của đỉnh.
Đúng vậy. Tao mới chế theo một "phương thức" hoàn toàn mới.
Dùng từ "công thức" thì có vẻ đúng hơn.
Nó theo kiểu, nghiêng về phương diện hóa học hơn...
Bọn mày biết đấy, nó thực sự vĩ đại.
Nhưng biết nói sao nhỉ,
No comments yet. Be the first to leave one.