The Closet

The Closet (클로젯)

Tải xuống Phụ đề Vietnamese

Thông tin phát hành

The Closet WEBRip Netflix vi
Bình luận bởi NguyenBich
Lấy từ NETFLIX. Biên dịch: Tu Tran. Thời lượng: 1g 37ph (97 phút)

Tags

webrip
web
BRip
Được xuất bản vào: 2021-09-01
Lượt tải xuống: 25
Khiếm thính: No

Xem trước phụ đề Vietnamese

200 dòng đầu tiên.

Tôi yêu cầu một bảo mẫu được bốn tuần rồi đấy.

Nếu cô nói tôi là cô vẫn đang tìm thì tôi nên nói gì đây, hả?

Tôi nói nhiều lần rồi, tôi không quan tâm đến việc phải trả thêm.

Tôi đã nói là khẩn cấp, vì công việc của tôi mà.

Lần này tập trung tìm giúp đi.

I Na, chúng ta có nhà mới rồi.

Nó rất yên tĩnh, và không khí ở đó rất trong lành.

Bác sĩ nói nó sẽ tốt cho con.

Nếu sống ở đó, con sẽ rất thích, đúng không?

I Na.

Con búp bê đó, nó là phiên bản giới hạn đấy.

Rất khó để kiếm được nó.

Con nên cảm ơn bố chứ nhỉ.

I Na!

Yeon I Na!

I Na!

I Na!

Sao con đi mà không nói gì thế? Bố đã tìm khắp.

I Na, nhà mới của chúng ta đấy.

Con có thích không?

Lẽ ra anh nên đến sớm.

Anh đã bỏ lỡ lúc I Na nhận thưởng.

Em biết về dự án mới của anh mà. Đâu còn thời gian để thở nữa.

Anh biết quà sinh nhật anh gửi cho con bé là gì không? Cái dây chuyền này đấy.

Con bé đeo nó mỗi ngày kể từ khi em nói nó là của anh.

Anh!

Rối loạn hoảng sợ không phải chỉ nghỉ vài ngày là đỡ đâu.

Cô bé cần sự chăm sóc liên tục.

Không thì sẽ lại bị co giật.

Hãy đặt đồng hồ báo và đừng bỏ thuốc.

Tôi có thể tự chăm sóc bản thân,

nhưng I Na không hề khá hơn.

- Cô bé vẫn bất ổn à? - Con bé còn không nhìn vào mắt tôi.

Cô bé sẽ khỏe hơn trong môi trường có không khí trong lành.

Anh chuyển đến đó vì thế mà.

Tôi đang làm mọi thứ có thể, nhưng con bé chưa khá hơn. Tôi chỉ nản thôi.

Phương án cuối cùng là cái trại nghệ thuật mà tôi từng đề cập,

mà hai người sẽ phải xa nhau, nên tôi không đề xuất.

Dù gì anh cũng đang điều trị. Đó là điều tôi lo lắng.

Tôi lo cho con bé hơn.

Ta sắp hết thời gian rồi, nên hãy làm việc này trước. Không ta sẽ thua.

- Bố, nhìn con chạy đi! - Ừ, ngôi sao nhỏ của bố, cố hết sức nào!

A lô, tôi nghe.

Chẳng phải tôi đã xử lý mọi thứ từ ý tưởng đến hoàn thiện sao?

- Nhưng anh không bao giờ ở đây. - Tôi muốn thế chắc!

Là vì con tôi thôi!

Nghe này, đây là đơn phương chấm dứt hợp đồng đấy.

Tôi sai à?

Hãy nói chuyện trực tiếp đi. Tôi sẽ đến công trường.

- Mừng ngày sinh nhật của con - Mừng ngày sinh nhật của con

- Mừng ngày sinh nhật I Na đáng yêu - Mừng ngày sinh nhật I Na đáng yêu

- Mừng ngày sinh nhật của con - Mừng ngày sinh nhật của con

Thổi nến đi không mẹ ước đấy.

Không được!

- Con ước gì thế? - Bí mật ạ!

- Con sẽ không kể cho mẹ sao? - Không ạ!

I Na!

Sao vậy, I Na?

Con vừa hét lên à?

Không, con đâu có hét.

Con ổn cả chứ?

Vâng ạ.

Bố vào một lúc được không?

Được chứ ạ.

Kỳ lạ thật.

Con không hề hét gì sao?

Không ạ.

Con lấy con búp bê đó ở đâu?

Ở trong này ạ.

- Trong đó? - Vâng ạ.

Chờ đã.

I Na, con nhớ con búp bê con đã mua gần đây không?

Bố nghĩ chơi với nó sẽ vui hơn đấy.

Bố, con giữ con búp bê này được không?

Ai khác chơi nó rồi. Nó bẩn lắm. Đưa nó cho bố. Bố sẽ vứt nó đi.

Nhưng con muốn chơi với cả hai con búp bê.

Con ổn thật chứ?

Vâng ạ.

Được rồi.

Đi ngủ sớm đi.

Được ạ.

Cảm ơn bố vì bữa ăn.

Bố, con vào phòng chơi được không?

Con vào à?

Con thích căn nhà này.

Con còn có một người bạn nữa.

Tốt quá, I Na. Cảm ơn con!

Sao anh lại nhắc tới Hyun Sang?

Nếu mỗi người thiết kế một nửa, ý tưởng sẽ bị sai lệch đi đấy.

Hơn nữa, anh ta biết gì về phòng tranh? Anh ta còn chưa từng làm nhà gỗ hai tầng.

Lúc anh nghỉ phép, anh ta đã làm một phòng tranh ở Jeju.

Giỏi như anh thời hoàng kim.

Nói thật nhé,

họ đề nghị chúng tôi đưa dự án cho anh ta, nhưng tôi đã thuyết phục họ đưa anh.

Thật là… Đúng là vớ vẩn.

Không vớ vẩn đâu, các sếp đang thắc mắc

làm sao kiến trúc sư thiết kế được khi anh ta chả ở công trường.

Đồng ý hết rồi mà!

Tôi sẽ xuống đây ngay khi tìm được một bảo mẫu!

Nhưng đã hơn một tháng rồi mà.

Chúng ta hết thời gian rồi.

Sao anh ta lại ở đây?

Hả? Đúng thật.

Sao Hyun Sang lại ở đây? Ra ngoài đi dạo à?

Vậy là đã quyết định rồi à?

Không thể, anh bạn.

Tôi sẽ ở lại đây nên hãy tống khứ anh ta đi.

Cái gì?

Tôi sẽ tới đây!

Đứng yên đi! Đừng đùa nữa!

Đứng yên đi.

Thật là.

I Na, con làm gì vậy?

Con đã sáng tác một bài hát dành cho bố.

Bố có muốn nghe không?

I Na.

Bố có điều muốn nói với con.

Nhớ bố từng nói là bố đã thiết kế một bảo tàng ở Tongyeong chứ?

Và bố phải bắt đầu làm nó ngay,

nên bố cần ở lại công trường làm việc một thời gian.

Một bảo mẫu sẽ ở lại đây với con một thời gian.

Trong bao lâu ạ?

Khoảng hai tháng. Nhưng cuối tuần nào bố cũng sẽ về nhà.

Con tới ở cùng bố nhé?

Bố rất muốn con đi cùng bố,

mà đó là công trường, đâu có tốt cho con.

Nên I Na này, nếu con có thể hiểu cho bố và giúp bố lần này,

bố sẽ mua cho con một món quà bất kỳ mà con muốn.

Dù gì thì bố vẫn sẽ làm như bố muốn.

Bố hỏi làm gì?

I Na.

Bố đâu muốn làm theo ý bố.

Bố muốn tìm ra một giải pháp cho cả hai.

Nhưng nếu con luôn tỏ thái độ như thế này với bố,

bố không biết phải làm gì cả.

Con có thể cố hiểu cho bố và đặt mình vào vị trí của bố không?

Còn bố thì sẽ suy nghĩ về điều con muốn.

Được không?

I Na, ta sẽ nói chuyện sau nhé.

I Na, muộn rồi. Đi ngủ đi!

MAI ANH CÓ ĐI LÀM HAY KHÔNG THÌ CHO TÔI BIẾT NHÉ

- Ở trại nghệ thuật họ điều trị thế nào? - Họ sẽ bắt đầu với điều trị cách ly.

Con bé sẽ ổn chứ? Khi phải xa tôi, vì con bé phải xa mẹ rồi.

Không dễ dàng gì. Nhưng anh làm gì được? Anh nói anh bó tay rồi mà.

Họ chỉ nhận rất ít trẻ em nên anh phải quyên góp tiền đấy.

Nghĩ về nó đi nhé.

Bố đi đâu vậy?

I Na, bố tới công trường chút nhé. Bố sẽ quay lại ngay.

Bố nói ta sẽ nói chuyện mà.

Sao thế? Bố không nghĩ ra điều gì cho con à?

I Na.

Tối nay ta hãy nói nhé.

Con búp bê từ New York đó, bố đặt mua con mới rồi.

Nó sẽ về tới sớm thôi.

Con mấy tuổi rồi? Con không cần mấy con búp bê ngu ngốc đó.

I Na.

Con nói con thích con búp bê đó mà.

Vì sao con nói với bố kiểu đó?

Sao bố lại quyết định con thích gì?

Vậy thì nói cho bố là con thích gì đi!

Con chẳng cần gì.

- Thế mà cũng gọi mình là bố. - Gì cơ?

- I Na. - Đi đi.

Bỏ ra!

Bỏ ra!

Anh đã yêu cầu một bảo mẫu à?

À vâng, chào. Mà tôi đang định ra ngoài thôi.

Là 150.000 won cho một ngày hôm nay.

Được.

Do Hyun, khoản đóng góp đó cho trại nghệ thuật,

bao nhiêu sẽ là đủ?

Họ khá là giàu có.

Và đứa trẻ thì không ra khỏi phòng luôn.

Không thấy người vợ.

Ai mà biết được? Có lẽ cô ta bỏ chạy rồi cũng nên.

Sao lại đi phí phạm trang sức đắt tiền thế này? Đúng kiểu của tôi luôn.

Chào.

Đây là ngài Park.

- Làm tốt lắm. - Hân hạnh.

- Đây là ngài Kim. - Hân hạnh.

- Hân hạnh ạ. - Tôi cũng vậy.

- Ta vào trong nói chuyện chứ nhỉ? - Ừ.

Tôi không biết nữa. Nó la hét và đập phá trong phòng.

Tôi có làm món gì nó cũng chẳng ăn.

Đói là nó tỉnh ngộ ngay ấy mà.

Con nhóc điên rồ khốn kiếp!

Cô ta mới bắt đầu làm hôm nay. Sao cô ta có thể bỏ cuộc sớm vậy?

Đừng nói với tôi mấy thứ vớ vẩn nữa.

Tối tôi sẽ về nên hãy giữ cô ta ở đó đến lúc đấy nhé.

Nếu cô ta nhận tiền, cô ta phải có trách nhiệm chứ!

Tôi không thể đi ngay được!

Được rồi.

ĐÃ NÓI CHUYỆN VỚI GIÁM ĐỐC TRẠI TUẦN TỚI HÃY GỬI CÔ BÉ ĐẾN

Tớ cũng muốn đi.

Hãy đưa tớ đi cùng.

Đi với bọn tớ…

Đi với bọn tớ…

Đi với bọn tớ…

TRẺ EM MẤT TÍCH YEON I NA, NỮ, 11 TUỔI

Xin cảm ơn.

Bình luận

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left